Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 733: Hồi ức 3
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:50:03
Lượt xem: 314
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai mươi ba tháng Chạp, năm Nguyên Phong thứ ba mươi.
Tết ông Công ông Táo, trong phủ Thái t.ử tổ chức gia yến.
Chạng vạng tối, Tố Chi - tỳ nữ cận của Thái t.ử phi đến mời dự tiệc.
Nếu là ngày thường, sẽ thẳng thừng từ chối. hôm nay là ngày lễ tết, tiện nể mặt Thái t.ử phi.
Bữa tiệc mặt đầy đủ các chủ t.ử trong phủ Thái tử, Noãn Các chật ních .
Ta một ở một góc khuất xa nhất.
Cung nhân bưng bê rượu thịt tấp nập. Thái t.ử gì, Thái t.ử phi đáp gì, chẳng lọt tai câu nào, chỉ mải nhẩm tính kỳ hạn hai năm còn bao nhiêu tháng nữa.
Giữa buổi tiệc, Thái t.ử phi đích tới mời rượu .
Ta vốn uống rượu nên xin phép lấy rượu.
Thái t.ử phi : "Nữ y vất vả cả năm , cũng nên thả lỏng một chút. Không ép ngươi say, chỉ một chén thôi, cơ hội hiếm mà."
Tửu lượng một chén thì thừa.
uống xong chén đầu, khác tới mời, còn khích rằng Thẩm nữ y thể bên trọng bên khinh. Bất đắc dĩ, uống liền tù tì ba chén.
Ba chén rượu bụng, bắt đầu nóng ran. Ta úp chén xuống bàn, kiên quyết uống thêm dù ai mời mọc thế nào.
Ngồi thêm một lát, cảm thấy gì đó . Loại rượu ngấm chậm nhưng tác dụng mạnh, khiến đầu óc cuồng, choáng váng.
Tố Chi tiến đến đỡ .
Ta và nàng khá quen , mấy năm nay viện của Thái t.ử phi đều là do nàng đưa đón. Nên yên tâm để nàng dìu .
Tố Chi : "Nữ y cứ phòng nghỉ ngơi cho tỉnh rượu hãy về."
Nghĩ bụng về viện của cũng chỉ một , xa xôi, bèn gật đầu đồng ý.
Sau khi Đổng Thừa Phong rời , viện của để trống và giao cho sử dụng khi trực đêm.
Đi một đoạn, men bốc lên càng lúc càng mạnh. Mắt díp mở nổi, cố gắng hé mắt thấy cảnh vật quen thuộc đúng đường về viện thì an tâm nhắm mắt phó mặc cho Tố Chi.
Vào đến trong viện, Tố Chi cho uống một chút ấm giải rượu. Ta mơ màng chìm giấc ngủ.
Trong giấc ngủ, mơ.
Trong mơ bên cạnh . Làn da nọ mát lạnh, thoang thoảng mùi hương thanh khiết dễ chịu. Người nóng như lửa đốt, lạnh khiến cảm thấy vô cùng thoải mái, dễ chịu.
Ta vô thức áp mặt , quấn cả tay chân lên đó...
Đó là một giấc mộng xuân khiến đỏ mặt tía tai. Trong mơ một đôi mắt đỏ ngầu d.ụ.c vọng chằm chằm . Có một đôi bàn tay thon dài vuốt ve khắp cơ thể nóng hầm hập của ...
Không bao lâu .
Ta tỉnh dậy, cổ họng khát khô, quờ quạng tìm nước uống. Bình thường nước vẫn để ngay đầu giường.
Ta vươn tay nhưng với mãi thấy, lúc mới giật phát hiện đang gọn trong một vòng tay ấm áp.
Giấc mộng xuân mà chân thực đến thế?
Ta từ từ mở mắt, cố gắng định thần kỹ thì thấy một gương mặt. Khuôn mặt giống hệt Thái tử, đến cả bộ râu cũng y chang. Ta đưa tay chạm thử, cảm giác ram ráp.
Ta rụt tay như điện giật, cúi đầu xuống , xung quanh...
Cả cứng đờ như tượng gỗ, thốt nên lời.
Thì ... đây là mơ!
...
Hai mươi bốn tháng Chạp, năm Nguyên Phong thứ ba mươi.
Ta gài bẫy.
Người chủ mưu ai khác chính là Thái t.ử phi Lương thị. Chén rượu uống là rượu Lộc huyết đun nóng tác dụng tráng dương bổ thận cực mạnh.
Tố Chi đưa đến tẩm điện của Lương thị chứ viện của . Trong tẩm điện còn đốt cả hương thôi tình.
Thái t.ử uống say tám phần, lẽ về tẩm điện của , nhưng Lương thị khéo léo mời ngài sang tẩm điện của nàng một lát "cho đạo", và Thái t.ử từ chối.
Khi phòng ngủ, lên giường chung với .
Đêm đó, quấn lấy buông. Hắn cũng lâu gần gũi nữ sắc. Củi khô gặp lửa lớn, lập tức bùng cháy dữ dội.
Và cái giường đó... chính là giường tân hôn của Lương thị và Thái tử.
Lương thị quỳ rạp mặt đất, vô cùng bình tĩnh trần tình cơn thịnh nộ của Thái tử: "Chàng hữu tình, hữu ý, tại thể tác thành?"
Nàng còn : "Điện hạ, và ngài là phu thê hơn hai mươi năm, luôn suy nghĩ cho ngài, nào bao giờ hại ngài?"
Cuối cùng nàng chốt : "Điện hạ, thần thấy ngài tự khổ . Tương lai cả thiên hạ đều là của ngài, thêm một nữ y nho nhỏ thì sá gì?"
Tình cảm che giấu bấy lâu nay hóa bà thấu từ lâu. Bà từng tổn thương Thái tử, nhưng chọn cách tàn nhẫn nhất để tổn thương .
Ta lao đến, tát mạnh mặt Lương thị một cái "bốp".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-733-hoi-uc-3.html.]
Cái tát nhanh mạnh, ai ngờ tới, ngay cả Thái t.ử cũng sững sờ.
Lương thị ôm mặt, trợn mắt há mồm kẻ to gan tày trời dám đ.á.n.h bà là .
Bà rằng, nếu lúc đó trong tay con dao, sẽ ngần ngại đ.â.m cho bà vài nhát.
Đổng Thừa Phong từng , trong lòng Lương thị chỉ duy nhất Thái tử, chứa chấp thêm bất cứ thứ gì khác.
Ta hiểu, tại một con thể giả tạo đến mức độ đáng sợ như ?
Và... Bà coi là cái gì?
Nếu thực sự đàn bà của Triệu Lâm, thì cần đến thủ đoạn hèn hạ của bà ? Bà tưởng rằng nữ nhân trong thiên hạ ai cũng thèm khát phủ phục chân Thái t.ử chắc?
...
Đêm Giao thừa năm Nguyên Phong thứ ba mươi.
Đã mấy ngày nay bước chân khỏi cửa, ngày nào cũng lì giường, mở trừng mắt trần nhà, chẳng thiết gì.
Trong hoàng cung Kính sự phòng chuyên ghi chép việc thị tẩm của Hoàng đế. Trong phủ Thái t.ử cũng nơi tương tự.
Phàm là nữ nhân từng qua đêm với họ, kết cục cuối cùng chỉ một: C.h.ế.t già trong thâm cung lạnh lẽo.
Ta như .
Chính vì , nên hận Lương thị thấu xương tủy. Ta hận bà vì bà gài bẫy để ngủ với Triệu Lâm. Mà là vì âm mưu của bà đập tan hy vọng về cuộc sống tự do tương lai của .
Đêm xuống, Lương thị mò tới.
Bà chỉ cần ngoan ngoãn lời thì sẽ phong Trắc phi, cùng bà quản lý nội trạch.
Ta lạnh lùng đuổi bà .
Lương thị nhạt: "Ngươi là hoại danh liệt, gái mất trinh tiết còn cao cái gì nữa? Ngươi xem khắp thiên hạ , bao nhiêu nữ nhân mong 'tính kế' như thế mà còn chẳng thèm ban cho cơ hội đấy."
Ta quát bà cút!
Lương thị thẹn quá hóa giận, chỉ mặt mắng: "Ngươi tưởng tỏng tâm tư của ngươi ? Bày đặt chơi trò lạt mềm buộc chặt, chẳng cũng là nhắm cái vị trí Thái t.ử phi ư? Thẩm nữ y, thanh cao ngạo nghễ thì , nhưng cũng lượng sức ."
Ếch đáy giếng, thể chuyện biển khơi.
Ta vớ lấy cái bình hoa ném thẳng về phía bà .
...
Rằm tháng Giêng, năm Nguyên Phong thứ ba mươi mốt.
Triệu Lâm mặc thường phục bước căn nhà nhỏ của giữa tiếng pháo nổ đì đùng ngoài phố.
Bốn mắt , hốc mắt chợt nóng lên. Là sự tủi trào dâng.
Yết hầu chuyển động, giọng dịu dàng vang lên: "Có ở bên cạnh ?"
Ta lắc đầu.
Hắn hỏi: "Tại ?"
Ta đáp: "Ở bên cạnh ngài, sẽ biến thành một Lương thị thứ hai, trong lòng chỉ mỗi ngài, đ.á.n.h mất chính bản ."
Hắn hiểu: "Như thì gì ?"
Ta trả lời: "Như thế thì đó còn là nữa."
Hắn nhíu mày: "Ta chí hướng của nàng, nhưng vấn đề là bây giờ nàng là của ."
Ta hít sâu một , quỳ xuống: "Xin Điện hạ hãy thành cho ."
Lông mày nhíu chặt hơn.
"Thẩm Đỗ Nhược, trong lòng nàng rõ ràng , tại thể chịu thiệt thòi một chút vì ? Ở bên cạnh , nàng vẫn thể hành nghề y, sẽ ngăn cấm nàng."
Ta ngẩng đầu : "Điện hạ, trong lòng ngài , ngài thể chịu thiệt thòi một chút, đừng tranh giành cái ngai vàng vì ?"
Biểu cảm gương mặt Triệu Lâm lúc đó thể dùng từ "kinh ngạc" để hình dung nữa.
"Ngài , và cũng ."
Ta im lặng một lát tiếp: "Trong lòng ngài là đủ . Gió xuân thổi qua một là đủ . Ngài sống là đủ . Việc ở bên cạnh , thực sự quan trọng đến thế."
Hắn rũ mắt . Nhìn lâu, lâu, lặng lẽ lưng .
Bóng lưng gầy gò, đôi vai dường như trĩu xuống vì gánh nặng vô hình. Hốc mắt nóng lên.
"Ta sẽ ép nàng ở . Nếu tâm ý nàng quyết, thì chuyện đêm đó coi như từng xảy . Hai tháng , sẽ sắp xếp cho nàng rời khỏi kinh thành."
"Tại đợi hai tháng ?"
"Bởi vì..." Hắn chậm rãi : "Nếu nàng m.a.n.g t.h.a.i con của , thì sẽ thêm một trăm lý do để thể buông tha nàng."
Ta theo bóng lưng khuất dần, nhẩm tính chu kỳ kinh nguyệt mười mấy . Sau khi xác nhận chắc chắn thể mang thai, mới thở phào nhẹ nhõm.
---