Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 729: Ký hiệu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:59
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Tứ Cửu.

Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Phùng Trường Tú đang đợi bên ngoài Ngự thư phòng, chờ lệnh triệu kiến của Hoàng đế.

Bên trong, Chưởng ấn thái giám Tần Khởi đang kính cẩn dâng lên một bản danh sách.

"Bệ hạ, đây là danh sách bộ những kẻ tham gia phản loạn trong Tam Thiên Doanh, mời Ngài ngự lãm."

"Không cần."

Ánh mắt lão Hoàng đế lạnh lẽo như sương giá: "Ngươi chỉ cần cho , hai tên thủ lĩnh đó lệnh của ai?"

Tần Khởi lén lau mồ hôi ướt đẫm trong lòng bàn tay, đáp: "Đã khai ạ, chúng khai là lệnh Hán Vương."

"Có bằng chứng gì ?"

"Bẩm bệ hạ, chứng cứ rành rành như núi."

Khóe miệng lão Hoàng đế co giật, đó nhẹ nhàng thốt một chữ lạnh tanh: "G.i.ế.c!"

"Vâng!"

"Bộ Lục đang ở ?"

"Bộ tướng quân đang dẫn đại quân hành quân cấp tốc xuyên đêm, chậm nhất là bảy tám ngày nữa sẽ tới phủ Kim Lăng."

"Ngươi phái truyền mật lệnh của trẫm cho ."

Lão Hoàng đế nhếch mép nhạt: "Không để bất cứ một mống nào sống sót."

Tim Tần Khởi đập thình thịch vì sợ hãi: "Vâng, lão nô tuân chỉ."

"Gọi Phùng Trường Tú đây."

Một lát , Phùng Trường Tú bước , cúi đầu nghiêm trang trong Ngự thư phòng. Đã hai ngày hai đêm chợp mắt, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu.

"Bẩm bệ hạ, một trăm sáu mươi bảy ám vệ của phủ Hán Vương tiêu diệt bộ."

Một trăm sáu mươi bảy ? Súc sinh nuôi nhiều t.ử sĩ như định gì?

Sắc mặt lão Hoàng đế u ám đến đáng sợ.

Phùng Trường Tú dâng sấp tài liệu dày cả chục trang lên: "Mời Bệ hạ xem qua."

Lão Hoàng đế từng trang một cách cẩn thận. Đọc đến trang cuối cùng, ông đập mạnh tay xuống bàn cái "Rầm".

Cẩm Y Vệ cả trăm ngàn cách để cạy miệng một . Mười mấy trang giấy ghi chi tiết tường tận việc Hán Vương Triệu Ngạn Tấn bố trí mưu sát Thái tử, Thái tôn như thế nào, và kế hoạch khởi binh tạo phản .

Xem xong những thứ , bảo lão Hoàng đế phẫn nộ cho ?

"Tên sư gia mất tích tra lai lịch ?" Ông gằn giọng hỏi.

"Bẩm bệ hạ, thần tra chút manh mối."

Phùng Trường Tú bẩm báo: "Kẻ tên thật là Đổng Thừa Phong, đổi tên thành Đổng Tiếu. Năm Nguyên Phong thứ hai mươi chín từng giữ chức quan văn ở phủ Lương Châu. Đến năm Nguyên Phong thứ ba mươi mốt thì từ quan và bặt vô âm tín."

"Sáu năm , Hán Vương tình cờ gặp trong một chuyến săn. Hai trò chuyện tâm đầu ý hợp, kết thành tri kỷ. Từ đó đến nay luôn theo phò tá Hán Vương."

Nghe đến đây, đôi lông mày bạc của lão Hoàng đế dần dần cau .

Phùng Trường Tú len lén quan sát sắc mặt Thiên t.ử tiếp:

"Ngoài những thông tin , thần còn tra hai bí mật động trời. Thứ nhất, lá thư tiến cử Đổng Thừa Phong nhậm chức ở Lương Châu năm xưa là do..."

Hắn ngập ngừng hít một lấy can đảm: "...do Phế Thái t.ử Triệu Lâm đích ."

Vĩnh Hòa Đế đột nhiên ngước mắt lên, ánh sắc lẹm như d.a.o phóng thẳng mặt Phùng Trường Tú.

"Bí mật thứ hai là từng thấy cùng với một nữ y họ Thẩm."

"Họ Thẩm?"

Bàn tay đặt long án của Vĩnh Hòa Đế từ từ siết chặt thành nắm đấm.

Phùng Trường Tú toát mồ hôi lạnh, c.ắ.n răng bẩm báo nốt: "Thần cho điều tra kỹ lưỡng, vị nữ y họ Thẩm đó chính là... chính là..."

"Rầm!"

Tiếng đ.ấ.m tay xuống bàn của Thiên t.ử vang lên chát chúa, cắt ngang lời .

Phùng Trường Tú sợ hãi vội vàng quỳ rạp xuống đất, dám hé răng thêm nửa lời.

...

Binh Mã Tư Ngũ thành.

Tạ Tri Phi sắc mặt tái nhợt lấy từ trong n.g.ự.c một bình sứ nhỏ, đổ một viên t.h.u.ố.c màu đen lòng bàn tay ngửa cổ nuốt khan.

Bộ Lục dẫn binh tiến về phủ Kim Lăng. Kim Lăng là đất phong của Hán Vương. Động thái của Hoàng đế rõ ràng là san phẳng hang ổ của Hán Vương, nhổ cỏ tận gốc.

Đây là tin tức duy nhất an ủi trong hai ngày đầy biến động qua. Những chuyện khác đều như tảng đá đè nặng trong lòng, khiến nghẹt thở.

lúc , Chu Thanh hớt hải chạy : "Gia, bên phía Bùi gia truyền tin tới."

"Nói mau!"

"Đã cứu Lý cô nương ."

"A di đà phật, Bồ Tát phù hộ!"

Tạ Tri Phi đưa tay lên vuốt ngực, vẻ mặt như c.h.ế.t đuối vớ cọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-729-ky-hieu.html.]

Trong tất cả chuyện rối ren, cái "tên phá đám" khiến lo lắng nhất. Nếu nàng thật sự mệnh hệ gì thì ăn với Yến Tam Hợp đây.

"Gia, tuy là cứu mạng nhưng vẫn để di chứng."

"Di chứng gì?"

"T.ử cung tổn thương nặng, e rằng khó khả năng sinh nở."

"Nghiêm trọng đến mức nào?"

"Bùi thái y chỉ còn ba phần hy vọng."

Những ngón tay Tạ Tri Phi bấu chặt góc bàn đến trắng bệch.

Vốn dĩ tính cách tên phá đám kỳ quái, đàn ông con trai ai mà dám rước. Giờ thêm chuyện nữa thì coi như càng khó gả chồng hơn.

"Thôi, giữ cái mạng là . Không con thì con, chuyện đó tính ." Cùng lắm thì nuôi báo cô nàng cả đời là chứ gì.

Vừa dứt lời, Chu Thanh chợt biến sắc, ghé tai nhỏ: "Gia, tới."

Người đến hóa là Hàn Dũng.

Vừa thấy Hàn Dũng, trái tim Tạ Tri Phi thót , chìm xuống tận đáy.

Mối quan hệ giữa và Hàn Dũng nay đều là bí mật hoạt động ngầm. Lần Hàn Dũng đường đột tìm đến tận Binh Mã Tư giữa ban ngày ban mặt, chắc chắn chẳng chuyện lành gì.

Hàn Dũng bước nhanh phòng, vòng vo tam quốc mà thẳng vấn đề:

"Bệ hạ hạ thánh chỉ, truy nã thành tên sư gia Đổng Tiếu của Hán Vương. Danh sách tất cả những rời khỏi thành giờ giới nghiêm chuyển sang Bắc Ti để rà soát từng một. Ngoài , Thẩm gia cũng bao vây phong tỏa."

Hai mắt Tạ Tri Phi trợn ngược. Hắn lập tức phản ứng , chộp lấy vai Hàn Dũng, lắc mạnh mấy cái.

"Ta cảm ơn ngươi thế nào đây?"

"Cảm ơn cái gì, ngươi lo mà giữ cho ."

Nói xong, Hàn Dũng thẳng một mạch, ngoảnh đầu .

Rất nhiều chuyện cần toạc móng heo . Ngay từ lúc Tam gia nhờ điều tra Đường Kiến Khê, trực giác mách bảo cảm thấy gì đó .

Hàn Dũng khỏi, mí mắt Tạ Tri Phi giật liên hồi.

Truy nã Đổng Tiếu là chuyện ẩn tình bên trong. Rà soát khỏi thành cũng trong dự liệu của bọn họ. Tất cả những việc họ đều sự chuẩn và sắp xếp, lẽ sẽ xảy sai sót gì lớn.

" tại Thẩm gia bao vây? Chu Thanh?"

Nghe Tam gia hỏi , Chu Thanh lập tức cảnh giác: "Có khi nào liên quan tới Thẩm Đỗ Nhược ?"

Có liên quan ? Tại liên quan?

Tạ Tri Phi phịch xuống ghế thái sư, đầu óc cuồng như chong chóng. Chưa kịp nghĩ manh mối gì thì bên ngoài vang lên tiếng gọi thất thanh ngày càng lớn dần.

"Tam gia! Tam gia! Tam gia!"

Là giọng của Chu Viễn Mặc.

Trực giác mách bảo Tạ Tri Phi chuyện chẳng lành. Chu đại ca xưa nay vốn điềm đạm, bình tĩnh, bao giờ hành động hô hoán thất thố như thế .

Đang suy nghĩ thì Chu Viễn Mặc đầu tóc rối bù, mồ hôi nhễ nhại chạy xộc . Nhìn thấy Tạ Tri Phi, chẳng chẳng rằng ông túm lấy tay lôi xềnh xệch ngoài.

"Chu đại ca, cái gì ..."

"Mau theo !"

Chu Viễn Mặc thở hồng hộc, cổ họng khô khốc: "Một hai câu , tận mắt sẽ !"

Chuyện quái gì mà nghiêm trọng đến mức thể giải thích bằng lời?

Tạ Tri Phi đầu hiệu cho Chu Thanh: Mau theo!

Ba chạy thục mạng lên lầu cổng thành. Chu Viễn Mặc chỉ tay về hướng hoàng cung, giọng run rẩy: "Tam gia, mau kìa!", xong thì ông ngã vật xuống đất vì kiệt sức.

Lúc trời chạng vạng tối, gian mờ mịt, âm u. Trên bầu trời phía hoàng cung, một đám mây đen kỳ lạ đang lơ lửng.

Do cách quá xa nên Tạ Tri Phi rõ: "Đó là cái gì?"

Chu Thanh vận công kỹ, kinh hãi thốt lên: "Gia, là quạ đen!"

Quạ đen? Đang bay lượn rợp trời hoàng cung?

Tạ Tri Phi sang Chu Viễn Mặc đang thở dốc mặt đất, một lúc mới lắp bắp hỏi:

"Chu đại ca, chuyện là..."

"Cảnh tượng mới chỉ xuất hiện cách đây chừng một tuần thôi."

Giọng Chu Viễn Mặc run cầm cập: "Yến cô nương từng ... quạ đen là hiện của oan hồn."

Oan hồn tụ tập bầu trời hoàng cung?

Tạ Tri Phi kinh hãi tột độ: "Vậy... ... ý nghĩa gì?"

Chu Viễn Mặc chống tay lồm cồm bò dậy, hạ giọng xuống mức thấp nhất thì thầm: "Tam gia còn nhớ ngôi rơi đêm hôm đó ?"

"..."

Tim Tạ Tri Phi như ngừng đập, chân tay lạnh toát, tê dại .

---

 

Loading...