Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 718: Bán rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:48
Lượt xem: 276

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thừa Phong bao giờ nghĩ đời dám giục "dứt khoát lên nào".

Suốt mấy năm lăn lộn bến sông Tần Hoài, thúc giục khác... dứt khoát cút cho khuất mắt. Cần gì đòi sống đòi c.h.ế.t, tất cả đều là chuyện ngươi tình nguyện cả thôi.

"Sau đó thì , ngươi cứ thế mà khuất phục ư?" Yến Tam Hợp hỏi.

"Hai chữ 'khuất phục' lọt tai cho lắm." Đổng Thừa Phong nhấp một ngụm rượu, nhướng mày đầy vẻ khoa trương: "Ngoài việc cân nhắc lợi hại, còn tính toán đến một chuyện khác."

"Tính toán gì?"

"Sự trải nghiệm. Người bảo nơi phồn hoa nhất thế gian bằng Giang Nam, nơi phú quý nhất thế gian gì bằng kinh thành. Mà gia đình phú quý nhất kinh thành thì ai qua mặt Hoàng gia?"

Giang Nam rèm hoa ngõ liễu, nếm đủ mùi vị .

Cái chốn kinh thành phú quý vàng son , cũng đến xem thử một cho . Xem thử hoàng gia và dân chúng bình thường gì khác biệt? Có phân họ ị cũng dát vàng rực rỡ ?

Vì thế, hỏi: "Ngoại trừ đ.á.n.h đàn, còn gì nữa ?"

"Không cần gì cả."

"Ta gọi ngươi là gì?"

"Điện hạ."

"Ta quen hành lễ với khác."

"Có thể miễn lễ cho ngươi."

"Nói miệng bằng chứng, giấy cam kết . Ba năm ngăn cản rời ."

"Quân vô hí ngôn. Lời của chính là bằng chứng đanh thép nhất."

"Thôi , quyết định !"

"Khoan , cũng điều kiện."

Đổng Thừa Phong trợn tròn mắt, thầm nghĩ: Ngươi là mời , mà còn dám điều kiện ngược với ?

"Nói thử xem."

"Không tiết lộ cho bất cứ ai về việc ngươi đ.á.n.h đàn cho ."

"Cái đơn giản."

"Ba năm , đoạn quá khứ ngươi tuyệt đối nhắc với thứ ba."

"Đổng Thừa Phong là kẻ thích khoe khoang."

"Ngoài phủ Thái t.ử , ngươi hết."

"Tại ?"

"Vì sự an của chính ngươi."

Đổng Thừa Phong như chuyện nực nhất thiên hạ.

Người lo xa quá ? Chỉ là một tên cầm sư quèn như thì ai thèm g.i.ế.c chứ?

"Được!" Hắn đáp gọn lỏn.

Yến Tam Hợp khúc khích: "Hắn chỉ nắm rõ gia cảnh, mà còn thấu tâm can ngươi nữa."

, cũng giống như ngươi thôi, đều là một lũ hồ ly tinh ranh.

Trên đường đến kinh thành, Đổng Thừa Phong mới lờ mờ nhận điểm .

Hắn đến phủ Thái t.ử đ.á.n.h đàn cho Thái t.ử là chuyện quang minh chính đại, lén lút như mèo giấu cứt thế ?

Không đúng!

Tại đưa cái điều kiện quái gở đó?

Mãi đến khi đặt chân phủ Thái tử, Đổng Thừa Phong mới bừng tỉnh đại ngộ. Mẹ kiếp, cái gã sợ đồng ý nên bày mưu tính kế gài bẫy đây mà!

Đầu tiên là dùng việc chặt ngón tay để ép đường cùng. Tiếp theo nhắc tới sư phụ để rối loạn tâm trí. Cuối cùng dùng bí mật để khơi dậy sự tò mò c.h.ế.t tiệt của .

Khá lắm, tính toán quá là thâm sâu!

Lúc mới sực nhớ , mải mê mắc bẫy mà quên béng mất việc hỏi lý do tại tìm đ.á.n.h đàn.

Hắn chạy đến mặt Thái tử, hỏi: "Ngươi đ.á.n.h đàn là vì cớ gì?"

Thái t.ử đang quần áo, đầu , đáp: "Bổn cung mắc chứng mất ngủ, tiếng đàn của ngươi thể trị bệnh ."

Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!

Đổng Thừa Phong hận đến nghiến răng nghiến lợi. Rõ ràng là bọn họ cần cầu cạnh , nắm đằng chuôi, thậm chí còn thể dùng chút tài mọn để mặc cả với Đương kim Thái tử...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-718-ban-roi.html.]

Kết quả thì , một văn tiền rẻ mạt mua đứt ba năm thanh xuân của .

Hồ ly! là một lão hồ ly già đời!

"Từ ngày đó trở , âm thầm đặt cho một biệt danh là Triệu Hồ Ly."

Yến Tam Hợp cảm thấy vui khi dùng từ để hình dung Triệu Dung Dữ. Nếu thực sự là hồ ly thì ngài chẳng rơi kết cục bi t.h.ả.m như .

"Thực còn một cách khác, đó là dùng quyền thế để ép buộc ngươi."

"Cần ngươi nhắc chắc?" Đổng Thừa Phong bắt chéo chân, giọng điệu đầy ẩn ý: "Bây giờ ngươi đang cầu xin kể chuyện xưa đấy nhé, ăn cho cẩn thận, lựa lời mà cho lòng ."

"Ta thật lòng, ai ở địa vị cao cũng thể 'lễ hiền hạ sĩ' như ."

Chỉ vì một cầm sư thôi mà.

Giọng Yến Tam Hợp cực kỳ nghiêm túc.

"Thật nếu nắm thóp ngươi cũng đơn giản thôi, cả cái Đổng gia chẳng lẽ ai khiến ngươi cúi đầu? Hắn là vì nể mặt Đường Kỳ Lệnh nên mới cư xử như một bậc quân t.ử khiêm cung như thế."

Đổng Thừa Phong chằm chằm Yến Tam Hợp.

Nàng đang mặc nam trang, bộ quần áo vặn như may đo riêng, tôn lên vóc dáng mảnh khảnh. Mái tóc búi gọn, cố định bằng một cây trâm gỗ đơn giản, lộ khuôn mặt trắng trẻo thanh tú.

Gương mặt toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng đôi lông mày giống hệt .

Còn cái dáng vẻ bênh vực nhà chằm chặp thì giống hệt nàng , quả thực là cùng một khuôn đúc .

Trong lòng Đổng Thừa Phong dâng lên cảm xúc lẫn lộn, chẳng là chua xót vui mừng.

Hắn uống một ngụm rượu, : "Những điều mới ngộ . Sư phụ dạy đủ thứ nhưng quên dạy cách tính kế lòng ."

Yến Tam Hợp thấy mềm lòng. Một quá hiểu chuyện đời thì thể nào trở thành một cầm sư xuất chúng .

Huống chi sinh nơi thảo nguyên phóng khoáng, sống lâu năm trong rừng sâu núi thẳm. Cách sống ở bến Tần Hoài cũng cho thấy là một tự do tự tại, thích gì nấy.

Người như , tâm tính đơn giản bộc trực, vòng vo tam quốc.

"Sau khi phủ Thái tử, ngươi sống quen ?" Giọng nàng dịu xuống hẳn.

"Không quen chút nào."

Một cái tiểu viện bé tẹo là bộ phạm vi hoạt động của . Hai con tỳ nữ là sinh vật sống duy nhất thấy mỗi ngày. Cuộc sống nhàm chán đến c.h.ế.t sống .

Ban ngày thấy mặt mũi Triệu Hồ Ly . Chỉ nửa canh giờ khi ngủ, Tiêu Trạch mới dẫn tẩm điện để gặp mặt một .

Tẩm điện rộng lớn và tráng lệ. Ngoài Tiêu Trạch còn hai nội thị cận túc trực, một tên Thái Bình, một tên Tiêu Ngọc.

Bình thường lúc đến, Triệu Hồ Ly nghiêng giường, tay cầm sách thánh hiền thì cũng là tấu chương triều chính.

Dưới ánh đèn chập chờn, Triệu Hồ Ly trông lúc nào cũng mệt mỏi rã rời, giữa hai đầu lông mày hằn lên một nếp nhăn sâu hoắm. Khi ngài ngước mắt , nếp nhăn dường như càng hằn sâu hơn.

Hắn bệt xuống đất và bắt đầu gảy đàn.

Bình thường Triệu Hồ Ly chỉ cần nửa khúc là chìm giấc ngủ. Hôm nào tâm sự nặng nề thì mới cần đàn hết cả bài.

Khi ngài ngủ say, Thái Bình và Tiêu Ngọc sẽ rón rén thả rèm xuống, hiệu cho lui .

Đây mà gọi là cuộc sống ư?

Không rượu ngon, gái , cũng chẳng nam nhân bầu bạn, khác gì tu hòa thượng ?

Sư phụ bảo trải nghiệm sự đời, chứ bảo sống cuộc đời thanh tâm quả d.ụ.c như thế !

Hắn nhớ quắt những ngày tháng ăn chơi trác táng sông Tần Hoài.

Thậm chí cuộc sống trong rừng sâu núi thẳm giờ nghĩ cũng thấy thú vị hơn nhiều, ít nhất còn tự do chạy nhảy khắp nơi.

Nửa tháng , thà chặt đứt ba ngón tay còn hơn tiếp tục sống ở cái nơi quỷ quái .

Chán c.h.ế.t !

Chẳng đời vẫn đồn đại cuộc sống của bậc đế vương, vương tôn công t.ử đều là chốn ăn chơi hưởng lạc, trụy lạc sa đọa ? Tại trong cung điện của Triệu Hồ Ly vắng tanh vắng ngắt, đến một bóng ca kỹ, vũ nữ cũng thấy?

"Yến Tam Hợp, ngươi mỗi ngày sống như thế nào ?"

"Như thế nào?"

"Trời còn sáng dậy, điểm tâm kịp ăn vội vàng tiến cung dự buổi triều sớm. Quá trưa mới về phủ Thái t.ử để tiếp khách. Chạng vạng tối dùng bữa với Thái t.ử phi và Thế tử. Ăn xong dạo vài vòng trong vườn cho tiêu cơm, chui tọt thư phòng việc."

"Một tháng ba mươi ngày, ngày nào cũng ngủ một trong chăn đơn gối chiếc, lạnh lẽo cô đơn, đến cả một nữ nhân ấm giường cũng ."

"Mùng một và ngày rằm thì sang chỗ Thái t.ử phi một lát cho đạo, nhưng tuyệt nhiên qua đêm. Trong phủ thê nhiều như nhưng chỉ để cảnh, họa hoằn lắm mới sủng hạnh một ."

Đổng Thừa Phong nhạt.

"Có đôi khi , thầm nghĩ Thái t.ử cũng thật vô vị, còn chẳng thú vị bằng cuộc sống của một thường dân."

 

Loading...