Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 717: Thúc giục

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:47
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thừa Phong lăn lộn ở bến sông Tần Hoài hơn hai năm, từng gặp qua vô hạng , nhưng thấy ai khí độ phi phàm như đang mặt.

Đó là một nam t.ử trung niên để râu, dáng cao ráo, khoác bộ trường sam màu thiên thanh, toát lên vẻ nho nhã của một thư sinh.

tướng mạo vô cùng xuất chúng.

Mắt sáng mày rậm, giữa hai hàng lông mày toát vẻ quý phái uy nghiêm, khiến đối diện vô thức cảm thấy áp lực đè nặng.

Điều thu hút nhất chính là đôi mắt của . Rõ ràng phẳng lặng như mặt hồ thu chút gợn sóng nhưng thâm trầm khó dò, khiến dám thẳng.

"Tên ngươi là gì?" Hắn hỏi.

Giọng trầm thấp, nhẹ nhàng, để lộ chút hỉ nộ ái ố nào.

"Yến Tam Hợp, ngươi cũng đấy, thừa mặt dạng tầm thường. nghĩ thì, đến ngón tay đ.á.n.h đàn còn chẳng cần nữa thì sợ quái gì !"

Đổng Thừa Phong chút tự hào kể : "Lúc đó ngẩng cao đầu, dõng dạc đáp: 'Ta họ Đổng, tên Thừa Phong. Còn ngươi tên gì, báo danh !'"

Yến Tam Hợp bật : "Nếu là khác hỏi câu thì chắc đập c.h.ế.t tươi ."

"Ta còn điên hơn thế nữa kìa."

Hỏi xong câu đó, thấy sắc mặt Tiêu Trạch đổi, bèn bất chấp sống c.h.ế.t bồi thêm một câu: "Ngươi tìm đến đây việc gì?"

"Tìm ngươi đến là ngươi đàn một khúc."

Người trung niên bước tới nửa bước: "Đàn cho thì mới xứng đáng tên ."

Đổng Thừa Phong thầm kêu "Trời đất", nghĩ bụng cái gã còn điên hơn cả , đúng là hiếm gặp!

"Kẻ vô danh tiểu xứng đàn."

Lúc đó vẫn còn là "nghé con sợ hổ", chỉ cảm thấy tìm đến vì tiếng đàn nên quyết tâm dằn mặt đối phương một phen.

"Xưng danh mới đàn. Còn nữa, đàn của phí một khúc là một trăm lượng."

Dứt lời, sắc mặt Tiêu Trạch biến đổi nữa.

Nam nhân trung niên liếc mắt Tiêu Trạch, Tiêu Trạch lập tức lùi nửa bước cung kính.

"Ta họ Triệu, tự Dung Dữ. Yên tâm, sẽ thiếu một xu của ngươi."

Đổng Thừa Phong thấy ngoan ngoãn khai báo, trong lòng hả hê: "Muốn ? Ngoài sân trong phòng?"

"Trong phòng."

"Vậy thì nhà."

Đổng Thừa Phong như là chủ nhà, nhấc chân nghênh ngang thẳng trong.

Vào đến nơi, đảo mắt quanh, thấy gian phòng cũng chẳng khác gì chỗ đang giam lỏng, chỉ là đồ đạc bài trí nhiều hơn một chút, trông tiện nghi thoải mái hơn.

Hắn thói quen bệt đất khi chơi đàn.

Dùng chân khều một cái bồ đoàn gần, vén vạt áo, xuống một cách tùy tiện bắt đầu thử dây.

Người trung niên , ngả lên chiếc giường quý phi, nheo mắt bảo: "Ngươi đàn ."

Đổng Thừa Phong thấy tư thế , thầm nghĩ chắc chắn là dân sành điệu.

Người thực sự thưởng thức âm nhạc sẽ nghiêm chỉnh cứng nhắc, mà cảm thấy tư thế nào thoải mái nhất thì .

Đã gặp trong nghề thì tung chút bản lĩnh giữ nhà mới .

Đổng Thừa Phong tấu khúc tủ của - "Xuân giang hoa nguyệt ".

Khúc đàn kết thúc, tiếng vỗ tay tán thưởng trong tưởng tượng chẳng thấy , chỉ thấy tiếng ngáy khe khẽ vang lên bên tai. Ngẩng đầu lên... Khá lắm, ngủ say sưa từ lúc nào.

Đổng Thừa Phong kể tới đây thì ngừng , Yến Tam Hợp với vẻ mặt "Ngươi cũng y chang đó".

Yến Tam Hợp tỉnh bơ hề hổ: "Ngại quá, mù tịt về đàn hát, nên cũng thấy buồn ngủ lắm."

" , buồn ngủ."

Vẻ mặt Đổng Thừa Phong giờ phút giống hệt vẻ mặt của khi tiếng ngáy năm xưa - đều là một lời khó hết.

Trong lòng thầm chửi: Mẹ kiếp, cái thằng cha nhạc ? Ngủ gật ngay khi đang đàn là sỉ nhục ?

Đang định mở miệng chất vấn thì Tiêu Trạch đưa tay lên miệng hiệu im lặng, rón rén bước tới đắp một tấm chăn mỏng cho nọ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-717-thuc-giuc.html.]

Sau đó, Tiêu Trạch cầm một cái bồ đoàn, xuống ngay mặt , mắt đối mắt, mũi đối mũi.

Đổng Thừa Phong ngơ ngác.

Tình huống gì đây?

Hắn định cựa quậy thì Tiêu Trạch liếc mắt, ánh cảnh cáo sắc lẹm.

Đổng Thừa Phong chẳng hề e ngại kẻ đang ngủ say , nhưng hiểu chút kiêng dè với gã hộ vệ lầm lì mặt .

Sư phụ từng dạy: cao tăng vương mùi khói hương, tướng quân lộ sát khí mới là cao thủ thực sự, bởi vì thường bao giờ họ lợi hại ở chỗ nào.

Sau thực tế chứng minh trực giác của là đúng.

Vị đài g.i.ế.c cần dùng đao kiếm. Chỉ cần một chiếc lá, một nhánh cây cũng thể dễ dàng lấy mạng , tay cực kỳ tàn độc.

Cứ như , bất động suốt ba canh giờ.

lúc nhịn tiểu đến mức sắp vỡ bàng quang thì giường tỉnh dậy.

Người nọ vươn vai một cái khoan khoái, gương mặt lộ vẻ thỏa mãn, khẽ gật đầu với Tiêu Trạch.

Tiêu Trạch lạnh lùng : "Đi vệ sinh xong thì đây lấy tiền."

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!

Đổng Thừa Phong thầm c.h.ử.i rủa ầm ĩ. Có tiền thì ghê gớm lắm ? Nhịn đến hỏng "hàng họ" của ông đây thì coi ông để yên cho các !

Giải quyết nỗi buồn xong, đúng hẹn lấy tiền. Kết quả nọ móc từ trong túi một đồng tiền lẻ, đặt cái "cạch" lên bàn:

"Một văn tiền, mua đứt ba năm của ngươi. Trong ba năm , ngươi chỉ đ.á.n.h đàn cho một ."

Không chỉ coi thường , mà còn là sỉ nhục quá đáng.

Đổng Thừa Phong lớn đầu thế từng ai nhục như . Đang định nổi cơn tam bành thì chợt nhận gì đó sai sai.

Đánh đàn? Nghĩa là ba ngón tay của vẫn giữ ?

Nói cách khác, dùng ba ngón tay của cộng với một văn tiền rẻ mạt để đổi lấy ba năm tự do của .

Vậy ba năm thì ?

Thiên hạ rộng lớn, ngươi thì , ngăn cản, cũng chẳng ai dám ngăn cản ngươi.

"Nếu thì ?"

Tiêu Trạch rút từ trong n.g.ự.c một con d.a.o nhỏ, chìa tới mặt , mặt lạnh tanh : "Để ba ngón tay, ngươi thể ."

"Để thì để, sợ gì!" Hắn chộp lấy con dao, hai lời, giơ lên định chặt phăng ngón tay .

lúc , nọ bỗng nhiên mở miệng: "Vương Nhĩ cả đời thông minh nhẫn nại, dạy một đồ lỗ mãng như thế chứ. Không suối vàng, nắp quan tài của ông yên vị nữa."

"Vương Nhĩ là tên sư phụ ngươi ư?" Yến Tam Hợp xen .

Đổng Thừa Phong trả lời câu hỏi, mà tự cảm thán: "Ngươi , khi thấy hai chữ , trong lòng chấn động đến mức nào."

Sư phụ khi rời khỏi thành Kim Lăng lưu lạc vài năm mới mua về. Sau khi sư phụ qua đời, mới tìm đến sông Tần Hoài. Mấy năm nay hai thầy trò, ngoài thời gian sống thảo nguyên thì hầu như đều ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm.

Không ai là ai, càng ai sư phụ của là Vương Nhĩ lừng danh một thời.

Hắn chẳng qua chỉ đàn một khúc nhạc cho lạ mặt , chầu chực suốt ba canh giờ. Vậy mà thể nắm rõ lai lịch của như trong lòng bàn tay.

"Ngươi là ai?" Đổng Thừa Phong gằn giọng hỏi.

Tiêu Trạch thản nhiên : "Người đang mặt ngươi, chính là đương kim Thái tử."

Thái tử?

Thế mà là Thái tử!

Đổng Thừa Phong cố nén trái tim đang đập thình thịch, vẻ bình tĩnh hỏi: "Người đ.á.n.h đàn trong thiên hạ nhiều như lá rụng mùa thu, vì ngươi tìm ?"

"Ngươi đồng ý , sẽ cho ngươi lý do. Còn nếu từ chối, thì cũng cần thiết gì."

Khóe môi chòm râu của nọ khẽ nhếch lên.

"Đổng Thừa Phong, dứt khoát lên nào!"

---

 

Loading...