Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 716: Ba ngón tay
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:46
Lượt xem: 262
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Kim Lăng.
Thập lý Tần Hoài.
Nơi xa hoa trụy lạc bậc nhất, cũng là chốn tiêu hồn nhất thế gian dành cho nam tử.
Sư phụ bảo tới đây, một là để ngắm quê hương mà ông cả đời thể trở về, hai là vì mãi ru rú trong thâm sơn cùng cốc cho đến tận năm hai mươi tuổi, vẫn mùi vị đàn bà là gì.
Vốn là một con ngựa hoang, khi cởi bỏ dây cương, càng trở nên phóng túng.
Hắn thuê một chiếc thuyền hoa sông Tần Hoài. Mỗi ngày cứ ngủ đẫy giấc, tỉnh dậy thì rửa tay, đốt trầm, gảy một khúc đàn. Tiếng đàn khiến kỹ nữ hai bên bờ sông đều vươn cổ ngóng.
Từ miệng kỹ nữ truyền đến tai các thư sinh; từ miệng thư sinh truyền tới tai các bậc quyền quý.
Chẳng mấy chốc, lũ lượt tìm đến chỉ vì khúc nhạc .
Chưa đầy nửa tháng, trở thành cầm sư lừng danh mà ai cũng chiêm ngưỡng một , danh tiếng chẳng thua kém bất kỳ danh kỹ nào sông Tần Hoài.
Hắn nổi tiếng, một phần là nhờ tướng mạo, phần khác là nhờ tiếng đàn tuyệt kỹ.
Giang Nam lắm thư sinh, mà thư sinh thì trọng văn vẻ. Một gã ngoại tộc cao lớn tuấn bỗng dưng xuất hiện, cả toát vẻ hoang dã, đàn những khúc nhạc mê hồn, còn thông kim bác cổ, thể đàm đạo thi phú với giới văn nhân...
Đâu chỉ sông Tần Hoài, mà cả thành Kim Lăng như phát điên lên vì .
Đó là thời gian sống trong nhung lụa xa hoa nhất. Biết bao nữ nhân thầm thương trộm nhớ, bao nhiêu quan to quý nhân ném tú cầu mời gọi, đến cả những thư sinh nho nhã nhất cũng tranh để bước lên thuyền của .
Nghe đến đây, Yến Tam Hợp kìm hỏi cho Lý Bất Ngôn một câu:
"Người đến phủ Kim Lăng dò la tin tức về ngươi , thuyền của ngươi cả nam lẫn nữ, rốt cuộc ngươi là..." Nàng bỏ lửng câu , sợ khó xử.
Nào ngờ Đổng Thừa Phong hào phóng thừa nhận:
"Không ngông cuồng thì uổng phí tuổi trẻ. Trong xương cốt cũng chẳng loại lành gì. Ta tổn thương trái tim nữ nhân, cũng tan nát cõi lòng nam nhân, ai cũng đòi một chữ 'tình' từ ."
Nửa khuôn mặt chìm bóng tối.
"Ngựa hoang thảo nguyên thì lấy tình. Tình cảm cũng như cơn gió thoảng qua, đến , cứ vài đêm mặn nồng với vài câu tâm tình là thể moi tim gan ."
Lời đồn đại đôi khi chính là sự thật trần trụi.
Yến Tam Hợp ngả , liếc bàn tay đang đặt dây đàn của . Bàn tay quả thực , thon dài như trúc, từng móng tay đều cắt tỉa sạch sẽ, tinh tươm.
Chỉ cần đôi tay thôi cũng đủ tư cách khiến cho cả nam lẫn nữ điên đảo vì .
"Có bảo rằng, với cái tính nết thì sớm muộn gì cũng g.i.ế.c c.h.ế.t. Ta thà ai đó g.i.ế.c quách cho xong."
Giọng Đổng Thừa Phong đột nhiên chùng xuống:
"Tất cả nợ phong lưu của nam nhân khi còn trẻ, đều trả giá từng chút một, còn đau khổ, dằn vặt hơn cả việc g.i.ế.c c.h.ế.t ngay tức khắc."
Yến Tam Hợp cũng ngờ thốt những lời sâu cay như . Nàng ngẩn một lúc lâu mới hỏi:
"Ngươi quen Tiên Thái t.ử như thế nào?"
"Ta nên dùng từ 'cơ duyên xảo hợp', là 'định mệnh' để hình dung đây?" Ánh mắt Đổng Thừa Phong trở nên xa xăm: " lúc sắp g.i.ế.c c.h.ế.t, thì xuất hiện."
Đi đêm lắm cũng ngày gặp ma.
Tri phủ Kim Lăng lúc bấy giờ họ Đàm, tên Chính.
Đàm Chính hai đứa con ruột, con trai tên Đàm Lâm, con gái tên Đàm Hàm.
Oái oăm , cả hai đều yêu đến c.h.ế.t sống . Kẻ thì chịu cưới vợ, thì chịu lấy chồng, khiến Đàm tri phủ đau đầu nhức óc. Lão đành gửi thiệp mời cho Đổng Thừa Phong, mời tới nhà đàn một khúc.
Đổng Thừa Phong khi đó ngông cuồng vô độ, chẳng coi cái thiệp mời của Tri phủ đại nhân gì.
Nào ngờ tối hôm đó, một đám hung hãn xông lên thuyền, đao kiếm sáng loáng, trói gô giải về phủ của Đàm tri phủ.
Hắn nhốt một gian viện. Đàm tri phủ phái tới hỏi : Có bằng lòng ấm giường cho thiếu gia nhà bọn họ ?
Hắn suy nghĩ một hồi trả lời: Không .
Một lát , tới hỏi: Có chịu cưới tiểu thư nhà ?
Hắn suy nghĩ một hồi vẫn trả lời: Không .
Lần thì Đàm tri phủ nổi giận. Lão đích tới tận nơi, bắt chọn một trong hai con đường: Một là chặt đứt ba ngón tay, hai là ấm giường cho con trai lão.
"Ngươi chọn chặt đứt ba ngón tay."
Đổng Thừa Phong ngẩng phắt đầu lên: "Sao ngươi sẽ chọn cái ?"
Làm ấm giường cho thiếu gia là chịu kiếp đồ chơi, nhưng cưới con gái Tri phủ thể danh chính ngôn thuận sống cuộc đời của một bình thường, hưởng vinh hoa phú quý.
Yến Tam Hợp đáp: "Đến cưới con gái lão ngươi còn chẳng thèm, thì đời nào chịu hạ đồ chơi cho con trai lão?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-716-ba-ngon-tay.html.]
Đổng Thừa Phong Yến Tam Hợp hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Vậy ngươi vì cưới con gái ông ?"
"Ngựa hoang là thứ thường thể cầm cương ." Yến Tam Hợp : "Chỉ thể là nàng đủ bản lĩnh thuần phục ngươi."
Đổng Thừa Phong lắc đầu: "Là bởi vì nàng khiến yêu ngay từ cái đầu tiên."
Yến Tam Hợp ẩn ý trong lời : "Vậy ngươi trong mộng ?"
Đổng Thừa Phong như : "Để kể nốt chuyện vì gặp , hẵng đến thích. Chuyện xưa còn dài, đầu đuôi, chúng cứ từ từ mà ."
Yến Tam Hợp thầm nghĩ cũng may là Lý Bất Ngôn ở đây, nếu chắc nàng cái gã lề mề cho sốt ruột c.h.ế.t mất thôi.
"Được, ngươi cứ từ từ kể!"
"Không sai, chọn chặt ba ngón tay."
Sư phụ đặt cho cái tên Thừa Phong, là mong nương theo chiều gió, chiều lòng quý nhân. từ trong trứng nước chẳng cái gì gọi là "chiều lòng".
Bắt cưới một thiên kim tiểu thư mà chẳng chút tình cảm nào, thì dù dâng cả núi vàng núi bạc mặt, cũng nhất quyết chịu.
Đàm tri phủ nhạt khen "Có chí khí", cho thời gian một canh giờ cuối cùng để suy nghĩ .
Suy nghĩ cái rắm!
Hắn ăn no uống say lôi đàn gảy.
Ba ngón tay mà đứt thì đời coi như phế, đừng hòng đ.á.n.h đàn nữa.
Hắn nghĩ đến công ơn dạy dỗ khổ cực của sư phụ. Một canh giờ cuối cùng , đàn cho sư phụ ở trời thấy, để cầm kỹ của t.ử tiến bộ .
"Yến Tam Hợp." Đổng Thừa Phong nở nụ quái dị: "Đó là một canh giờ tập trung nhất trong cuộc đời. Trong đầu sạch bong một chút tạp niệm, sợ đứt tay, lo tương lai, chỉ sống trọn vẹn cho giây phút hiện tại. Ngươi đoán xem, trong tiếng đàn của lúc đó chứa đựng điều gì nhiều nhất?"
Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ một chút: "Đoán ."
"Là sự tham lam." Đổng Thừa Phong đáp: "Thật trong lòng vẫn còn luyến tiếc những ngày tháng phóng túng kiêng nể gì, trái ôm ấp, tiêu diêu tự tại bao."
Yến Tam Hợp chốt hạ: "Nói trắng là sợ c.h.ế.t."
Đổng Thừa Phong xuyên qua lớp da thịt, thấu suốt linh hồn của nàng.
Một lúc lâu .
Hắn thu ánh mắt, ngả , thở dài thườn thượt.
Nha đầu , quả nhiên vẫn giống nhiều hơn.
Đơn giản, trực diện, vòng vo.
Yến Tam Hợp cứ ngỡ tiếng thở dài là đang than trách phận, bèn hỏi tiếp: "Sau đó thì xảy chuyện gì?"
"Tiếng đàn vang lên, lọt tai một vị quý nhân khác. Vị quý nhân mất ngủ suốt ba ngày liền, mà xong tiếng đàn của lăn ngủ."
"Là Tiên Thái t.ử Triệu Dung Dữ ư?"
"Chính là ."
Dù bao nhiêu năm trôi qua, mỗi khi nhớ đoạn ký ức , Đổng Thừa Phong vẫn cảm thấy thể tin nổi.
Đàn xong một khúc, im trong viện chờ đến chặt tay.
Một canh giờ trôi qua, thấy ai đến. Hai canh giờ trôi qua, vẫn bặt vô âm tín.
Đến đêm khuya, một từ bên ngoài bước .
Đó là một nam nhân trung niên mặc đồ thư sinh, chắp tay hành lễ với theo kiểu giang hồ.
"Mang theo đàn theo , chủ t.ử nhà gặp ngươi."
Người đeo kiếm, cũng chẳng cầm đao, tướng mạo bình thường gì đặc sắc, nhưng Đổng Thừa Phong rùng theo bản năng.
Ngựa hoang thảo nguyên trời sinh trực giác cực kỳ nhạy bén với nguy hiểm. Trực giác mách bảo rằng kẻ tầm thường chút nào.
"Người là ai?" Yến Tam Hợp hỏi: "Giữ vai trò gì bên cạnh Tiên Thái tử?"
Đổng Thừa Phong đáp: "Là thị vệ cận nhất của Tiên Thái tử, Tiêu Trạch."
Tiêu Trạch dẫn rẽ trái rẽ , một tòa viện yên tĩnh.
Dưới ánh đèn lồng trong sân, một bóng đang lưng . Nghe thấy tiếng động, nọ từ từ xoay .
Đổng Thừa Phong lập tức nín thở.
---