Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 71: Tiểu Hồng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:05
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy nó ngơ ngác hiểu, Yến Tam Hợp gợi ý thêm: "Hoặc là chuyện gì về Lão phu nhân mà ngươi thể nào quên ?"

Tiểu Hồng suy nghĩ một lúc kể:

"Dạ, Trung thu năm ngoái, cà tím trong vườn rau trúng mùa, quả nào quả nấy to tròn bóng mượt. Lão phu nhân thấy thì vui lắm, bèn bảo bà Trần thưởng cho nô tỳ một con cua to."

"Lão phu nhân thích ăn cà tím lắm ?"

"Dạ , Lão phu nhân lớn tuổi , răng yếu nên thích ăn cà tím hấp nhừ, bà khen ngon lắm ạ."

"Rồi đó thì ?"

"Nô tỳ dập đầu tạ ơn Lão phu nhân, bà bỗng nhiên hỏi nô tỳ là khỏi phủ ?"

"Ồ?"

Gương mặt vốn bình thản như nước hồ thu của Yến Tam Hợp cuối cùng cũng gợn sóng. Biểu cảm của nàng thường ngày hờ hững, lạnh nhạt. mỗi khi bắt manh mối quan trọng, nàng giống như một thợ săn lão luyện ngửi thấy mùi con mồi, ánh mắt sẽ lóe lên một tia phấn khích khó nhận nếu quan sát kỹ.

Tạ Tri Phi thấy rõ.

Vì đặc thù công việc, thường xuyên tiếp xúc với của Tam Tư (Hình bộ, Đại lý tự, Đô sát viện). Bỏ qua đám quan Hình bộ , thì ngay cả những chuyên gia thẩm vấn xuất sắc nhất của Đại Lý Tự Đô Sát Viện cũng chắc khứu giác nhạy bén đến mức .

Không để lỡ nhịp nào, tiếng của thợ săn vang lên.

"Tại Lão phu nhân hỏi như ?"

Tiểu Hồng: "Nô tỳ cũng ngạc nhiên lắm ạ, cứ nghĩ thầm sai chuyện gì khiến Lão phu nhân phật ý đuổi , nên sợ quá quỳ xuống dập đầu xin tha tội."

Yến Tam Hợp: "Thế Lão phu nhân ?"

Tiểu Hồng: "Lão phu nhân nô tỳ thở dài thườn thượt. Đầu tiên bà một câu 'thôi bỏ ', đó im lặng hồi lâu lẩm bẩm: 'Đi ngoài thì cũng bán thôi, chi bằng ở với cái già còn hơn'."

Yến Tam Hợp nheo mắt , truy vấn: "Sao ngươi nhớ rõ từng lời như ?"

"Bởi vì Lão phu nhân trúng phóc cảnh của nô tỳ ạ. Cho dù chủ t.ử khai ân thả nô tỳ ngoài thì kết cục cũng chỉ là cha bán nữa để đổi lấy chút cái ăn thôi." Tiểu Hồng tủi nấc lên: "Số phận hẩm hiu, nhỡ bán gia đình nào đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng thì đời còn khổ hơn. Ở viện của Lão phu nhân, ít nhất nô tỳ cũng ăn no mặc ấm."

Yến Tam Hợp cầm bút ghi thêm một dòng: Xót thương cho tiểu nha cha bán.

Đầu bút khựng , nàng nhíu mày suy tư, thêm hai chữ phía dòng chữ đó: Tại ?

Thu bút về, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên lạnh lẽo sắc bén: "Hôm nay gọi ngươi tới đây là vì mộ phần của Lão phu nhân kẻ gian đào trộm."

"Hả?" Tiểu Hồng thất thanh kêu lên một tiếng kinh hãi.

"Vụ án mà Binh Mã Tư đang điều tra chính là vụ đây."

Yến Tam Hợp đập bàn cái rầm, quát lớn: "Ngươi hãy thành thật khai báo cho , một như Lão phu nhân, thì ai là kẻ căm ghét bà đến mức c.h.ế.t cũng yên hả?"

"Tam phu nhân! Chắc chắn là Tam phu nhân!" Tiểu Hồng buột miệng thốt ngay lập tức: "Bà ghét Lão phu nhân nhất cái phủ . Lúc Lão phu nhân còn sống, bà lúc nào cũng tỏ thái độ bất kính. Chắc chắn là bà , thể là ai khác !"

"Ngươi chắc chắn ?"

"Nếu nô tỳ nửa lời gian dối thì xin thề sẽ c.h.ế.t t.ử tế, khi c.h.ế.t đày xuống địa ngục A Tỳ, vĩnh viễn siêu sinh!" Tiểu Hồng òa nức nở, nước mắt lã chã tuôn rơi, từng giọt đều chứa đựng nỗi xót xa dành cho chủ quá cố.

"Được , cho lui xuống !"

Yến Tam Hợp thở hắt , xuống giấy ba chữ: Tam phu nhân.

Viết xong, thấy Chu Thanh bên cạnh vẫn bất động, nàng ngẩng đầu lên hỏi: "Sao thế? Không rõ lời ?"

Chu Thanh hạ giọng thắc mắc: "Cô nương hỏi nguyên do tại , cứ thế cho ?"

Yến Tam Hợp hề ngạc nhiên câu hỏi đó, trái còn hỏi vặn :

"Thái hậu và phi tần của Hoàng đế đấu đá trong cung, ngươi nghĩ một con tỳ nữ chuyên trồng rau thể thấu nội tình bên trong ?"

Chu Thanh: "..."

"Làm theo lời Yến cô nương ." Tạ Tri Phi lên tiếng.

Mặt Chu Thanh tái mét, liếc chủ nhân một cái vội vàng lôi tay tiểu nha tên Tiểu Hồng ngoài.

Yến Tam Hợp sang Tạ Tam gia đang dựa cửa với vẻ lười biếng: "Tạ Chỉ huy sứ lâu như , cũng đến lúc bắt tay chính sự chứ nhỉ?"

Tạ Chỉ huy sứ bình thản vuốt cằm, híp mắt đáp: "Cô nương chí !"

Phải cái con khỉ nhà ngươi!

Yến Tam Hợp cảm thấy thời gian ở chung với tên phong lưu họ Tạ càng lâu thì nàng càng dễ nổi nóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-71-tieu-hong.html.]

Nàng ngờ rằng, Tạ Chỉ huy sứ ngoài mặt thì híp mắt thế thôi, chứ trong lòng cũng đang c.h.ử.i đổng lên .

Nhìn thẩm vấn mà xem, đấy, trật tự rõ ràng. Đến cả một trầm , lão luyện như Chu Thanh mặt nàng cũng trở nên lu mờ. Nếu Binh Mã Tư Bắc Thành mà một nhân tài như thế thì việc quái gì trâu ngựa khổ sở suốt ngày như thế chứ?

...

Mười còn chia hai nhóm, lượt thẩm vấn từng một.

Khi bà mụ cuối cùng bước khỏi viện thì hoàng hôn cũng buông xuống. Lý Bất Ngôn mất tích cả buổi chiều giờ bỗng nhiên xuất hiện lù lù.

Nàng xòe tay mặt Bùi Tiếu: "Ghi chép những gì ? Đưa đây xem nào."

Mẹ kiếp, ngươi mà cũng chữ cơ ?

Bùi Tiếu những dòng chữ ngay ngắn, đẽ do chính tay đầy đắc ý, ưỡn n.g.ự.c đưa tờ giấy cho nàng .

Lý Bất Ngôn cầm lấy tờ giấy, lưng bỏ thẳng một mạch, chẳng thèm năng gì.

"Này! Ngươi..."

"Suỵt!" Tạ Tri Phi vươn cánh tay dài , kéo Bùi Tiếu lôi .

Trên chiếc bàn Bát tiên, hai tờ giấy ghi chép đặt cạnh . Yến Tam Hợp đang cúi đầu chăm chú tờ giấy do Bùi Tiếu .

"Nhìn điều gì ?" Giọng trầm ấm của đàn ông vang lên từ phía đỉnh đầu.

Yến Tam Hợp vẫn giữ vẻ bình tĩnh: "Đáp án dập khuôn một cách hảo."

"Để xem thử nào." Bùi Tiếu cố chen giữa Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi.

Tạ Tri Phi nhíu mày. Cái nết của tên nhóc vứt ?

Bùi Tiếu cúi đầu , ánh mắt chợt sáng lên: "Chữ là ngươi ?"

Yến Tam Hợp cau mày, thầm nghĩ tên dở , đang bàn chuyện chính sự tự nhiên hỏi chuyện .

"Viết đấy chứ."

Tạ Ngũ Thập để ý đến thái độ thiếu kiên nhẫn của Yến Tam Hợp, khéo léo kéo câu chuyện trở đúng hướng.

"Tại Yến cô nương cho là dập khuôn?"

"Người , hiền lành hòa ái, quan tâm con cháu, kiêu ngạo... Tất cả những từ ngữ đều là những lời sáo rỗng dùng để ca tụng một bà lão bụng.”

Yến Tam Hợp trầm ngâm phân tích: "Mặc dù vẻ khoa trương, nhưng ít nhất nó cũng lên một vấn đề."

Tạ Tri Phi gật gù: "Đó là tính cách Lão phu nhân cũng đến nỗi nào."

" !”

Yến Tam Hợp chỉ tay một dòng chữ: "Duy chỉ trả lời khác một chút. Bà Lão phu nhân ít , tâm tư thâm trầm, nặng nề. Điều chứng tỏ trong lòng Quý Lão phu nhân cất giấu tâm sự."

Tạ Tri Phi nhớ , chính là do trực tiếp thẩm vấn: "Bà khai là hầu hạ Lão phu nhân mười năm ."

"Mười năm... lâu đấy."

Tạ Tri Phi kinh ngạc sườn mặt nghiêng nghiêng phần nhợt nhạt của nàng, cảm giác như câu "lâu đấy" của nàng còn ẩn chứa một hàm ý sâu xa nào khác.

"Quả thực là lâu."

Tạ Tri Phi phụ họa theo, hỏi tiếp: "Câu hỏi thứ hai phát hiện gì mới ?"

Câu hỏi thứ hai thực chất là để bổ sung và kiểm chứng cho câu hỏi thứ nhất.

Yến Tam Hợp rũ mắt xuống: "Ta xem qua , thấy nhiều thông tin hữu ích. Điều cho thấy Quý Lão phu nhân cũng chẳng khác gì những vị lão tổ tông nhà khác."

Tạ Tri Phi hiểu: "Cái gì gọi là ' gì khác'?"

"Không gì khác nghĩa là: phận địa vị giống , phúc phận vận khí giống , con cháu hiếu thảo giống . Trước mặt hạ nhân thì tỏ vẻ cao sang quyền quý nhưng luôn tỏ hòa ái dễ gần.”

Yến Tam Hợp nhướng mày, giọng đầy châm biếm: "Nói cách khác, những sống đến cái tuổi như bà , mặt ai cũng đeo một lớp mặt nạ hảo. Bên ngoài là cái dáng vẻ phù hợp với phận, tuổi tác mà đời mong đợi, là cái dáng vẻ bắt buộc . Còn bên lớp mặt nạ thực sự là cái gì thì trời mới ."

Tạ Tri Phi ban đầu còn mỉm lắng , nhưng càng sắc mặt càng đổi.

"Yến Tam Hợp." Hắn đột nhiên gọi thẳng tên nàng.

---

 

Loading...