Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 70: Cơm Thừa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:04
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hoàng Kỳ?"

"Gia gọi em?"

"Đi gọi hai tên tùy tùng tới đây."

"Vâng!"

"Ngươi còn dẫn theo cả hai tên tùy tùng đến Tạ gia cơ ? Tới gì, định niệm kinh siêu độ cho ai ?" Tạ Tri Phi nhướng mày hỏi.

"Ngươi thì cái gì!" Bùi Tiếu lườm bạn một cái, nhạt: "Chờ đến khắc ."

Hai tên tùy tùng, một béo một gầy, đủng đỉnh . Bùi Tiếu hiệu cho Hoàng Kỳ, Hoàng Kỳ vội vàng khép cửa phòng khách cẩn thận.

Tên béo móc từ trong n.g.ự.c áo hai bức họa, nịnh nọt dâng lên: "Bùi đại nhân, ngài xem chúng vẽ giống ạ?"

Bùi Tiếu hất hàm bảo đưa bức họa cho Tạ Tri Phi xem.

Tạ Tri Phi liếc mắt qua ngây sững sờ...

Một bức vẽ Yến Tam Hợp, một bức vẽ Lý Bất Ngôn. Cả hai bức đều sống động như thật, nét vẽ tài tình đến kinh ngạc.

"Ngươi định gì với thứ ?"

"Đợi khi về, sẽ sai chép mấy trăm bản phát cho mỗi ngôi chùa ở Đại Hoa quốc một tấm. Phàm phu tục t.ử mùng một dâng hương thì chẳng lẽ rằm cũng ?" Bùi Tiếu khoanh tay ngực, dương dương tự đắc: "Bùi gia tin là tìm lai lịch của bọn họ."

"Làm lắm!"

Hai bức tranh như mở một cánh cửa mới cho Tạ Tri Phi. Hắn định mở miệng khen ngợi tên nhóc thì thấy nhếch mép, khẩy đầy vẻ gian tà: "Mặc kệ Yến Tam Hợp là phù thủy cao nhân đắc đạo, thì cũng đừng hòng thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai Phật Tổ đây."

Tạ Tri Phi bất giác rùng .

Lời ... chối tai thế nhỉ?

Hắn thu thần sắc, dậy chắp tay thi lễ: "Vậy phiền hai vị ."

"Tam gia khách sáo quá." Hai tên tùy tùng vội đáp lễ: "Bùi đại nhân, nếu còn chuyện gì nữa thì chúng xin phép về nha môn ạ."

Bùi Tiếu gật đầu đưa ngón tay lên miệng động tác im lặng.

Tên gầy vội xuề xòa: "Cái còn cần Bùi đại nhân dặn dò ạ? Ngài cứ yên tâm, yên một trăm cái tâm ạ."

Hai tên tùy tùng đủng đỉnh rời như khi đến.

Tạ Tri Phi Bùi Tiếu, buông lời khen từ tận đáy lòng: "Minh Đình, ngươi lắm!"

"Còn hơn thế nữa chứ." Bùi Tiếu nhạt: "Nếu giả vờ gây rối thì đời nào con mụ phù thủy họ Yến chịu ngoan ngoãn khai quan hệ thực sự với con mụ phù thủy họ Lý chứ."

"Hóa là ngươi cố ý ?"

Bùi Tiếu ngẩng cao đầu thèm trả lời, nhưng cái mặt vênh váo như : "Khen gia , khen mạnh cho gia sướng!"

Tạ Tri Phi chút keo kiệt giơ ngón tay cái lên tán thưởng, đó thuận thế hạ giọng thì thầm: "Tìm lúc nào đó gặp ."

Cú " xe" đột ngột quá khiến nụ tươi rói môi Bùi Tiếu cứng đờ , buột miệng hỏi theo bản năng: "Gặp ai?"

"Gặp ai mà ngươi còn hỏi ?" Giọng Tạ Tri Phi trầm xuống đầy áp lực: "Hắn mang tin tới, rằng Thái t.ử dùng kế 'bỏ xe giữ tướng'."

Nụ cợt nhả mặt Bùi Tiếu biến mất sạch sẽ, nhíu mày: "Lúc nãy ngươi thì thầm to nhỏ với của là về chuyện ?"

Tạ Tri Phi lắc đầu: "Ta nào dám toạc với ông chuyện tày đình . Ta chỉ bảo là lão Ngự Sử gần đây sắp triều dâng sớ hạch tội thôi."

"Hèn gì đồng ý nhanh như ." Bùi Tiếu trầm ngâm hồi lâu mới tiếp: " công nhận một điều, về cái khoản tiết kiệm thời gian thì Yến phù thủy suy nghĩ cho khổ chủ đấy."

Hắn đột nhiên nhắc tới chuyện khiến Tạ Tri Phi nhớ đến mấy ngày phi ngựa như bay trong mưa gió bão bùng đây.

Hồi lâu , mới thấp giọng : "Sau ngươi sẽ , nha đầu ngoài mặt thì lạnh lùng nhưng trong lòng ấm áp lắm."

"Chuyện thì để hãy tính." Bùi Tiếu giục giã: "Đi thôi, tìm mấy bà mụ hỏi chuyện , đừng để lỡ thời gian."

Tạ Tri Phi dậy, ánh mắt lơ đãng lướt qua chỗ của Yến Tam Hợp, động tác bỗng chốc khựng .

"Nhìn cái gì thế?" Bùi Tiếu tò mò tiến gần, thấy đang chằm chằm bát cơm thừa của Yến Tam Hợp: "Nàng chỉ để thừa mỗi một miếng cơm thôi mà, ngươi cần cái vẻ mặt thèm thuồng như ăn tươi nuốt sống thế ?"

Tạ Tri Phi miếng cơm thừa , đáy mắt tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm.

"Đi thôi!" Bùi Tiếu kéo tay lôi .

mà kéo mãi nhúc nhích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-70-com-thua.html.]

"Đừng bảo với là ngươi định ăn nốt miếng cơm thừa giúp nàng nhé?"

Ngươi đúng đấy!

Trái tim chai sạn của Tạ Tri Phi bỗng dưng nhói lên như kim châm, co rút đau đớn, đó đập rộn ràng một cách khó hiểu.

"Bùi Minh Đình, ngươi tin ? Đã từng một thời gian, ngày nào cũng ăn cơm thừa của một đấy." Tạ Tri Phi nheo đôi mắt hoa đào, để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng, một nụ đầy vẻ lưu manh.

"Cái tên khốn , ngươi đang cái quái quỷ gì thế hả? Có thấy gớm cơ chứ!"

...

Không khác mấy so với dự đoán của Yến Tam Hợp, bà mụ và nha hầu hạ Lão phu nhân giờ chỉ còn vẻn vẹn mười một , những khác đều cho nghỉ việc khỏi phủ.

Mười một con thấy trong viện bỗng xuất hiện mấy vị quan sai mặc quan phục uy nghiêm thì sợ đến mức dám thở mạnh.

Tạ Tri Phi liếc mắt hiệu cho Đinh Nhất.

Đinh Nhất bước lên một bước, lạnh lùng lệnh: "Tất cả chia hai hàng!"

Đám hạ nhân nơm nớp lo sợ chia đội, cuối cùng thừa một tiểu nha , trông chừng mười ba mười bốn tuổi.

Tiểu nha lúng túng nên hàng nào, sốt ruột đến mức sắp .

Đinh Nhất chỉ tay nó: "Ngươi, trong ."

Tiểu nha sợ run lẩy bẩy, nhưng cái mặt đằng đằng sát khí như Diêm Vương của Đinh Nhất thì dám trái lời, đành lê bước chân nặng trịch qua ngưỡng cửa.

Vào đến trong nhà, nó thấy hai : một , một .

Người là một cô nương xinh tuyệt trần. Người là một quan gia, từng đường nét khuôn mặt đều toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.

Tiểu nha quỳ sụp xuống đất, chẳng dám năng gì, chỉ dập đầu lia lịa ba cái.

"Đừng sợ." Giọng của Yến Tam Hợp dịu dàng hiếm thấy: "Binh Mã Tư Ngũ Thành đang phá án, gọi ngươi tới để hỏi vài câu thôi."

Tiểu nha ngẩng lên Yến Tam Hợp, ngẩn .

Thời buổi mà phụ nữ cũng quan sai ?

"Nhìn cái gì mà ?" Chu Thanh trừng mắt quát: "Đây là cao thủ phá án do Tạ Chỉ huy sứ đặc biệt mời tới. Ngươi liệu hồn mà khai báo thành khẩn, nếu cho ngươi nếm mùi cơm tù đấy."

Tạ Chỉ huy sứ bên cạnh hắng giọng một cái: "Chỉ cần ngươi thật, đảm bảo ngươi sẽ bình an vô sự."

Tiểu nha dọa cho c.h.ế.t khiếp, bệt xuống đất, nước mắt ngắn nước mắt dài.

Thấy thời gian còn nhiều, Yến Tam Hợp vội hỏi: "Ngươi tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Làm công việc gì trong viện của Lão phu nhân?"

Tiểu nha nức nở đáp: "Nô tỳ tên là Tiểu Hồng, năm nay mười bốn tuổi, là chuyên chăm sóc vườn rau cho Lão phu nhân ạ."

Yến Tam Hợp: "Đi theo hầu hạ Lão phu nhân mấy năm ?"

Tiểu Hồng: "Dạ, hai năm ạ."

Yến Tam Hợp: "Tại chọn viện của Lão phu nhân?"

Tiểu Hồng quệt nước mắt: "Nha chăm vườn cũ của Lão phu nhân cho xuất phủ lấy chồng, vì nô tỳ trồng rau nên chọn thế ạ."

Yến Tam Hợp: "Ngươi là con của gia nô trong nhà ?"

Tiểu Hồng lắc đầu: "Dạ , nhà nô tỳ còn cha em trai. Nhà nghèo quá đủ ăn nên mới bán nô tỳ đây. chỉ bán khế ước sống thôi ạ, nếu tiền thì vẫn thể chuộc về ."

Hỏi đến đây, Yến Tam Hợp mới vấn đề chính: "Trong mắt ngươi, Lão phu nhân là như thế nào?"

Lần , Tiểu Hồng khựng , ấp úng trả lời ngay.

Yến Tam Hợp ho khan một tiếng, Chu Thanh bên cạnh lập tức quát lớn: "Hỏi cái gì thì trả lời cái nấy! Nhanh lên!"

Tiểu Hồng vội vàng đáp: "Lão phu nhân là ạ. Hồi nô tỳ mới viện, tuổi còn nhỏ nên mấy đại nha và các bà mụ bắt nạt. Lão phu nhân chuyện liền sai bà Trần mặt răn đe bọn họ, từ đó cuộc sống của nô tỳ mới dễ thở hơn."

Yến Tam Hợp gật đầu, chấm bút ghi xuống bốn chữ: Tâm địa thiện lương.

"Chuyện gì về Lão phu nhân khiến ngươi ấn tượng sâu sắc nhất?"

Tiểu Hồng: "..."

---

 

Loading...