Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 694: Tiểu Hoa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:24
Lượt xem: 310

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi về phía Đinh Nhất lệnh:

"Lập tức về Tạ phủ mời Tạ tổng quản đến biệt viện ngay. Nhớ bảo ông mang theo cái bảo bối cất gầm giường đến."

Tạ tổng quản? Cái tên béo ú tròn vo đầy thịt mỡ á?

Lý Bất Ngôn thầm nghĩ: Gã đ.á.n.h đàn đ.á.n.h bông thế?

Tạ Tri Phi khẳng định: "Biết đ.á.n.h đàn!"

Lý Bất Ngôn ngớ hồi lâu, mãi mới thốt nên lời: "Tam gia, mau giải thích cho Đại hiệp mở mang tầm mắt !"

Tạ Tri Phi thở dài, Yến Tam Hợp với vẻ bất lực. Ta cũng lắm chứ. Dỗ dành , ép buộc cũng , nhưng lão béo sống c.h.ế.t chịu hé răng nửa lời. Chỉ loáng thoáng là vì một phụ nữ.

Người phụ nữ thế nào? Là tiểu thư khuê các con nhà gia giáo? Nghe đồn tên béo khoái lui tới chốn Câu Lan, đừng bảo là kỹ nữ lầu xanh đấy nhé?

Lý Bất Ngôn cũng sang Yến Tam Hợp: "Lát nữa ông tới, ngươi thử hỏi xem!"

Yến Tam Hợp nhắc khéo: "Chẳng ngươi luôn bảo tôn trọng chuyện riêng tư của khác ?"

Lý Bất Ngôn tỉnh bơ: "Tạ Tiểu Hoa ngoài, nhà mà!"

...

Rất nhanh đó, Tạ Tiểu Hoa ôm một cây đàn thất huyền khệ nệ bước phòng khách.

Đâu chỉ Lý Bất Ngôn, đến Yến Tam Hợp thấy cảnh tượng cũng thấy ... đau mắt. Người gảy đàn bằng mười ngón tay thon thả, còn thì ? Mười cái móng heo mập mạp?

Tạ Tiểu Hoa cửa thấy trong lòng thấp thỏm. Sao chằm chằm với ánh mắt "tình tứ" thế ?

"Tam gia gọi lão nô đến..."

"Không gọi, là Yến cô nương mời."

Tạ Tri Phi bước tới đỡ lấy cây đàn, đặt lên bàn: "Yến cô nương mời ông đàn một khúc. Đàn xong, cô nương ắt thưởng."

Có thưởng ư? Lão nô cũng chẳng dám mơ!

Tạ Tiểu Hoa giả lả: "Được đàn cho Yến cô nương là phúc phận của lão nô ạ."

"Đã là phúc phận..." Yến Tam Hợp cố tình nghiêm mặt: "...Vậy mời Tiểu Hoa tổng quản kể cho chúng , ngài học ngón đàn như thế nào?"

Tạ Tiểu Hoa ngẩn , sang Tạ Tri Phi đầy vẻ cầu cứu. Sao cơ? Yến cô nương ăn trứng, còn con gà mái đẻ quả trứng đó thế nào nữa hả?

Tạ Tri Phi cố tình lảng tránh ánh mắt , nhướng mày hiệu cho Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn hiểu ý, rút thanh nhuyễn kiếm , đập mạnh xuống bàn cái rầm: "Tạ tổng quản! Tiểu thư nhà hỏi, , cấm giấu giếm nửa lời!"

Tạ Tiểu Hoa: "..."

Tiểu Bùi gia thong thả gạt nắp chén : "Kiếm của Lý cô nương để cảnh nhé."

Tạ Tiểu Hoa: "..."

Hoàng Kỳ rung đùi: "Nhanh lắm đấy, gọt đầu mà cứ như gọt củ cải ."

Tạ Tiểu Hoa: "..."

Đinh Nhất lắc đầu ngao ngán: "Hoa tổng quản, thôi thì ông cứ khai thật cho lành!"

Tạ Tiểu Hoa: "..."

Tạ Tiểu Hoa đang định gào lên "Lý cô nương, lão nô bán nghệ bán ", thì bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Yến Tam Hợp. Hắn vội quỳ rạp xuống đất: "Yến cô nương lão nô thế nào đây ạ?"

Yến Tam Hợp lạnh lùng buông năm chữ: "Đứng lên, xuống, !"

Đến thổ phỉ cũng bá đạo bằng cô nương!

Tạ Tiểu Hoa tủi lồm cồm bò dậy, ghé nửa m.ô.n.g ghế, bắt đầu kể câu chuyện đời .

...

Hắn quê ở phủ An Huy. Cha lâm bệnh nặng, bỏ theo đàn ông khác. Năm lên tám, trong nhà gạo hết sạch, thấy cha sắp c.h.ế.t đói, liều mạng chạy tới sạp bánh nướng cướp hai cái bỏ chạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-694-tieu-hoa.html.]

Chẳng may thì đ.â.m sầm một , ngã lăn . Chủ sạp bánh đuổi kịp, nắm đ.ấ.m giơ lên định giáng xuống thì móc trong n.g.ự.c một văn tiền trả . Thế là thoát trận đòn.

Ân nhân đó chính là Tạ Đạo Chi, lúc chỉ lớn hơn vài tuổi.

Bánh nướng mang về đến nhà thì nguội ngắt, và cha già cũng lạnh toát tự bao giờ.

Trong các vở kịch thường cảnh tiểu cô nương bán chôn cha . Hắn nghĩ tuy là con trai nhưng ăn ít, tay chân nhanh nhẹn, chắc cũng cần. Và quả thật cần. Một phụ nữ trung niên mua về, bảo rằng con trai bà đang cần một thư đồng.

Về đến nhà phụ nữ đó mới , con trai bà chính là vị thiếu niên thanh tú trả tiền bánh nướng giúp hôm nọ. Từ đó, đổi tên thành Tạ Tiểu Hoa, theo hầu hạ bên cạnh Tạ Đạo Chi.

Tên cúng cơm của vốn là Cẩu Tiểu Hoa.*

(*Cẩu trong cẩu thả, con ch.ó nhé).

Tạ gia tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng so với nhà họ Cẩu của thì đúng là một trời một vực. Khi Tạ Đạo Chi lên kinh thành dùi mài kinh sử, để tiết kiệm chi phí, hai chủ tớ thuê một căn nhà nhỏ ở hậu viện của một gia đình nọ.

Gia đình đó chỉ ba , chủ nhân là một thiếu phụ trẻ xe lăn. Nghe đồn vì giữ trọn phụ đức nên nhà chồng đ.á.n.h gãy chân đày đến nơi . Vì thêm thu nhập trang trải cuộc sống, nàng mới cho thuê căn nhà trống phía .

Nơi yên tĩnh, chỉ đến đêm khuya mới văng vẳng tiếng đàn. Tạ Đạo Chi cần gian yên tĩnh để học bài, chịu nổi tiếng đàn nỉ non ai oán , bèn sai Tạ Tiểu Hoa sang thương lượng với phụ nữ .

Hắn đ.á.n.h liều thử.

Thiếu phụ xe lăn, chân đắp tấm chăn mỏng, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, tóc chải gọn gàng, qua là xuất con nhà gia giáo. Nghe trình bày xong, nàng chỉ thản nhiên đáp: "Sau sẽ đàn ban ngày."

Ban ngày Tạ Đạo Chi đến thư viện, ở nhà trông nom. Lạ , cứ hễ tiếng đàn vang lên là hồn phách như bay bổng tận , mê mẩn dứt . Chẳng từ lúc nào, trong đầu nhen nhóm ý định học đàn.

Hắn mặt dày lân la sang giúp thiếu phụ việc nhà: đốn củi, gánh nước, nhóm lửa, nấu cơm... Việc gì nặng nhọc, bẩn thỉu đều tranh hết.

Người phụ nữ : "Ta tiền trả công cho ngươi ."

Hắn đáp: "Không cần tiền, chỉ cần dạy đ.á.n.h đàn là ."

Nàng chằm chằm, gì. Hồi lâu mới hỏi: "Tại học?"

Hắn đáp gọn lỏn: "Hay."

Thiếu phụ mỉm : "Được!"

Khoảnh khắc , mới phát hiện nàng vô cùng, nụ rạng rỡ như hoa lê nở rộ trong gió xuân.

Từ đó về , buổi sáng lo việc nhà , ban đêm giúp việc nhà nàng, còn bộ buổi chiều đều dành để học đàn.

Một tháng đầu, gảy đàn như vịt kêu. Tám tháng , chơi thành thạo bảy tám bản nhạc.

Thiếu phụ khen: "Ngươi năng khiếu đấy."

Hắn hề hề: "Là do sư phụ dạy giỏi thôi."

Một buổi chiều nọ, theo lệ thường sang tiền viện học đàn. Vừa bước chân cổng, thiếu phụ quát lớn, cấm . Hắn sợ hãi nép mái hiên đợi suốt nửa canh giờ. Bỗng trong phòng vang lên tiếng động lớn.

Hắn hốt hoảng xông thì thấy thiếu phụ ngã sóng soài đất, nồng nặc mùi xú uế, hai hầu chẳng thấy . Nàng , đến nghẹn lời.

Hắn thấy nàng đáng thương quá, bèn bế nàng dậy, nhắm mắt quần áo sạch sẽ cho nàng, vắt khăn ướt lau mặt cho nàng. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, nàng kể cho sự thật: đôi chân là do chính nhà đẻ cắt đứt gân.

Hắn mà kinh hãi.

Nàng tên là Lưu Trinh, xuất gia đình giàu . Mười bảy tuổi gả nhà họ Tang vợ kế. Cha chồng là quan thất phẩm. Mười chín tuổi sinh con trai, hai mươi hai tuổi chồng c.h.ế.t. Cha chồng bắt nàng thủ tiết thờ chồng nuôi con cả đời, hứa hẹn sẽ trao gia nghiệp cho con trai nàng.

Thủ tiết năm năm, nàng nảy sinh tình cảm với vị quyền sư dạy võ cho con trai. Chuyện vỡ lở, cha chồng gọi nhà đẻ nàng đến, đưa hai lựa chọn: "Một là Lưu Trinh ôm con cút khỏi nhà họ Tang, mang theo một xu. Hai là tiếp tục thủ tiết, Tang gia sẽ nuôi nàng đến c.h.ế.t, con trai vẫn thừa kế gia sản, nhưng với điều kiện cắt đứt gân chân để nàng thể lang chạ nữa."

Gia đình nàng chọn phương án hai, với lý do: "Tang gia gia đại nghiệp lớn, con chịu khổ một chút, con trai lên gia chủ là hưởng phúc ."

Nàng hỏi trong nước mắt: "Tại đàn ông vợ c.h.ế.t xanh cỏ cưới vợ mới, còn phụ nữ mất chồng bắt thủ tiết cả đời?"

Nàng hỏi: "Có ai những đêm dài đằng đẵng, con mèo hoang ngoài kêu ba mươi hai tiếng, con ch.ó nhà hàng xóm sủa mười sáu tiếng? Có ai đ.á.n.h canh hôm nào vui thì gõ nhịp khoan thai, hôm nào buồn thì tiếng mõ nặng nề u uất?"

Nàng : "Ta sống mà khác gì cái bài vị bàn thờ , chỉ khác mỗi chỗ là ai thắp hương cúng bái thôi."

Nàng : "Góa phụ thủ tiết còn khổ hơn cả kỹ nữ lương."

Nàng : "Ta là góa phụ, nhưng cũng là con bằng da bằng thịt mà!"

---

 

Loading...