Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 678: To gan
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:09
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Tứ Cửu chia hai khu vực: nội thành và ngoại thành.
Nội thành chín cửa thành uy nghiêm, bốn góc lầu canh gác và ba cửa nước. Nằm giữa gác chuông và lầu trống một con ngõ nhỏ yên tĩnh tên là ngõ Thiên Thu.
Ở cuối con ngõ tọa lạc một ngôi nhà bí ẩn. Khác với những dinh thự bề thế xung quanh, cánh cửa của ngôi nhà hề treo bảng tên, thoạt dễ lầm tưởng đây là nơi ở của ngoại thất do vị quan to quý nhân nào đó nuôi dưỡng.
Sâu trong cùng của tòa nhà, ánh đèn vẫn đang hắt từ một gian viện.
Đêm đen kịt và nặng nề.
Đổng Tiếu bước sân, hai ám vệ áo đen lập tức hiện nghênh đón.
Tên ám vệ vóc dáng cao lớn ôm quyền bẩm báo: "Đổng sư gia, đang ở bên trong ạ."
Đổng Tiếu thuận miệng hỏi: "Dáng vẻ thế nào?"
"Sư gia sẽ ngay thôi ạ."
Tên ám vệ kìm bèn buông lời nhận xét: "Cũng thấy tuyệt sắc giai nhân gì cho cam."
Đổng Tiếu chắp tay lưng, đủng đỉnh nhà chính.
Chính giữa căn phòng đặt một chiếc ghế gỗ, một thiếu nữ áo trắng đang trói chặt đó, đầu gục xuống ngực. Nhìn dáng mảnh mai yếu ớt , quả thực cũng chẳng gì nổi bật.
Đổng Tiếu bước tới nâng cằm thiếu nữ lên, đồng t.ử chợt co rút , trái tim đập liên hồi.
"Sư gia thấy thế nào ạ?"
Đổng Tiếu chăm chú gương mặt , đó dùng giọng điệu bình thản, nhạt :
"Nhạt nhẽo như nước ốc, dung mạo tầm thường."
Hắn buông tay , từ từ xoay lệnh: "Một báo tin cho Vương gia, còn canh gác ngoài viện."
"Vâng!"
"Khoan , khi nào thì nàng mới tỉnh ?"
"Thuốc mê còn tác dụng chừng một chén nữa. Nếu ngài đợi thì thể dùng nước lạnh tạt cho nàng tỉnh."
Đổng Tiếu lệnh: "Đi múc một thùng nước giếng đây."
Hai tên ám vệ xoay ngoài, đến giữa sân thì chia hai ngả. Một tên đến bên giếng múc đầy một thùng nước lạnh xách trong phòng.
"Đi ." Đổng Tiếu phất tay: "Nhớ đóng chặt cửa phòng và cổng viện bên ngoài ."
"Vâng!"
Cánh cửa khép .
Đổng Tiếu bất động tại chỗ, đợi cho đến khi tiếng cổng viện đóng sầm vang lên, mới từ từ xoay .
Ánh mắt m.ô.n.g lung, dường như đang lạc trôi về một miền ký ức xa xăm nào đó. Khi hồn, ánh mắt dần dần hội tụ , trở nên sâu thẳm và tàn nhẫn vô cùng.
Đổng Tiếu nhấc thùng nước lên, hắt mạnh thiếu nữ.
Yến Tam Hợp giật tỉnh giấc. Nàng mở to mắt, chỉ thấy mặt một màn sương mờ ảo, nước lạnh tong tỏng chảy xuống từ mái tóc ướt sũng.
"Đây là ?"
Chẳng nàng đang ở phường Cẩm Tú để may y phục mới ?
Đầu óc nàng vẫn còn mụ mị. Cơn đau nhức như búa bổ ập đến, huyệt Thái Dương giật liên hồi. Yến Tam Hợp định đưa tay lên xoa đầu thì mới bàng hoàng phát hiện tay chân trói chặt.
Lúc , bên tai nàng chợt vang lên tiếng thở đều đều.
Yến Tam Hợp ngẩng phắt đầu lên, lờ mờ nhận một bóng đang sừng sững mặt, nhưng thứ vẫn còn nhòe nhoẹt rõ.
Nàng lắc mạnh đầu, chớp mắt liên tục vài cái để định thần.
Cuối cùng thì tầm cũng trở nên rõ ràng hơn.
Đó là một nam nhân trạc tuổi trung niên. Hắn mặc một bộ áo bào đen tuyền, hai tay chắp lưng, tóc mai búi gọn gàng và cố định bằng một cây trâm ngọc.
Quan sát kỹ gương mặt , béo gầy, da dẻ chăm sóc kỹ lưỡng, ngũ quan cũng khá hài hòa. Chỉ điều hốc mắt lõm xuống sâu, tạo cảm giác khác biệt hẳn so với thường.
Nhớ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-678-to-gan.html.]
Nàng vốn đang suy nghĩ miên man trong đình viện của phường Cẩm Tú. Lúc đang xuất thần thì chóp mũi bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ, đó nàng lịm và mất hết tri giác.
"Ta thù oán gì với ngươi ?" Nàng cất tiếng hỏi.
Đôi mắt đàn ông nàng chằm chằm chớp, khẽ lắc đầu.
"Có oán hận gì ?"
Hắn vẫn lắc đầu.
Yến Tam Hợp thở hắt một : "Nếu thù oán, tại ngươi bắt đến đây?"
Người đàn ông bước tới gần vài bước.
Yến Tam Hợp cảnh giác cao độ, hỏi dồn dập: "Ngươi là ai? Ai sai ngươi đến? Bắt nhằm mục đích gì?"
Người đàn ông đột nhiên nhạt: "Cô nương nhỏ , lá gan của ngươi bằng gì thế?"
Câu như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, xua tan sự hỗn loạn trong tâm trí Yến Tam Hợp.
Hôm nay nàng ngoài là do ngẫu hứng, đến cả Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu cũng hề . Lễ mừng năm mới sắp đến, phường tơ lụa đông như mắc cửi, xe ngựa đậu kín cả cửa, tiểu nhị và tú nương bận rộn đến mức chân chạm đất. Nàng chỉ trong đình viện một lát, xung quanh thi thoảng vẫn qua .
Vậy mà kẻ thể ngang nhiên đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê nàng giữa thanh thiên bạch nhật, lặng lẽ đưa nàng một tiếng động. Điều chứng tỏ âm thầm theo dõi nàng từ lâu, chỉ chờ cơ hội tay, và thủ của chắc chắn thuộc hàng cao thủ.
Kịch bản quen quá, một tháng cũng từng xảy ngay tại cửa biệt viện, nhưng mục tiêu khi đó là Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu. Lúc nàng còn lên tiếng nhắc nhở họ rằng phận bại lộ, cần hết sức cẩn trọng.
Kẻ hứng thú đặc biệt với phận của hai họ, chỉ một mà thôi.
Suy nghĩ thông suốt, Yến Tam Hợp trừng mắt : "Lá gan của ngươi bằng gì ? Có là ai mà dám đụng ?"
Biểu cảm gương mặt đàn ông cuối cùng cũng đổi, chằm chằm Yến Tam Hợp với vẻ thích thú.
"Ngươi... là... ai?" Hắn nhả từng chữ một thật chậm rãi.
Yến Tam Hợp đón nhận ánh mắt dò xét của , giọng khàn khàn nhưng đầy kiên định: "Ta là nghĩa nữ của Tạ Đạo Chi."
Hắn nhạt: "Tạ Đạo Chi lấy nghĩa nữ?"
Yến Tam Hợp vặn : "Nếu nghĩa nữ của Tạ Đạo Chi thì các ngươi tốn bao công sức bắt về đây để gì?"
Hắn hỏi vặn đến nghẹn lời.
"Không sợ nghĩa phụ tìm đến tận cửa chủ t.ử ngươi để tính sổ ?" Yến Tam Hợp với ánh mắt đầy thương hại: "Dưới chân Thiên t.ử vẫn còn vương pháp đấy, đừng tự rước họa ."
Đổng Tiếu bật thành tiếng, vẻ mặt đầy phấn khích. Một tiểu nha đầu đang trói gô, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc mà hề lo lắng cho bản , ngược còn dám to gan lớn mật uy h.i.ế.p ?
Thật là hiếm thấy!
"Ngươi thử xem, chủ t.ử của là ai nào?" Hắn cợt hỏi.
"Gần đây qua thiết với Tạ Thừa Vũ và Bùi Minh Đình." Nàng cố ý gọi tên tự của hai để chứng tỏ mối quan hệ mật thiết: "Một nữ t.ử nội trạch như thì gì kẻ thù, nghĩ nghĩ , kẻ thù chắc chắn là của hai bọn họ ."
"Khá khen cho một nữ t.ử nội trạch!" Đổng Tiếu buột miệng thốt lên.
dứt lời, chợt nhận điều gì đó sai sai... Câu của nàng chẳng khác nào ngầm thừa nhận rằng nhất cử nhất động của nàng đều bọn họ nắm rõ như lòng bàn tay.
Quả nhiên, vẫn luôn âm thầm theo dõi nàng. Bắt đầu từ khi nào? Đã bao lâu ? Nàng Chu gia thường xuyên như thế, xem Chu gia cũng thể thoát khỏi tầm ngắm.
Xâu chuỗi việc , Yến Tam Hợp cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân gặp họa.
Chu Viễn Mặc dâng tấu thư Hán Vương là hung tinh của trận chiến đầu xuân với Thát Đát. Hán Vương đời nào chịu yên chịu trận, tất nhiên sẽ tìm cách phản kích. Và đòn phản kích hiệu quả nhất chính là chứng minh Chu Viễn Mặc cùng một giuộc với Thái t.ử và Thái tôn.
Còn "nữ t.ử nội trạch" như nàng, xui xẻo lọt tầm ngắm của Hán Vương. Lúc , bọn họ phát hiện "nữ t.ử nội trạch" chỉ an phận thủ thường trong nhà, mà còn thường xuyên chạy đông chạy tây, từ đó nảy sinh nghi ngờ về phận thực sự của nàng.
Hơn nữa, dù theo dõi một thời gian dài nhưng họ vẫn tìm bằng chứng then chốt nào, nên mới hạ sách bắt cóc nàng hòng cạy miệng lấy lời khai.
Mọi thứ đều khớp!
Yến Tam Hợp khi đưa kết luận , cố tình tỏ nghênh ngang, bất cần đời để che giấu nỗi sợ hãi trong lòng.
"Chuyện thể đoán thì Tạ gia chắc chắn cũng sẽ đoán . Vị đài , lời khuyên chân thành cho ngươi đây: Ngươi chỉ còn thời gian một buổi tối để lo liệu hậu sự cho chủ t.ử của thôi đấy. Nếu , đến buổi triều sớm ngày mai..."
Nàng bỏ lửng câu , nhưng ý tứ đe dọa thì quá rõ ràng.
Nghĩa nữ của đại thần Nội các, Tạ Thừa Vũ và Bùi Minh Đình chống lưng, phía họ là cả thế lực của Hoàng thái tôn.
Chủ t.ử của ngươi, e là chẳng thể dây bất kỳ ai trong họ . Trừ phi cá c.h.ế.t lưới rách, ngọc đá cùng tan!