Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 665: Con gái 5

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:26
Lượt xem: 281

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uy lực của lời , thể dùng từ "sét đ.á.n.h ngang tai" để hình dung nữa.

Không chỉ Thẩm Nguy xong mà suýt ngất lịm, ngay cả Tạ Tri Phi, Bùi Tiếu và Chu Viễn Mặc dù chuẩn tâm lý từ cũng cảm thấy tim đập thình thịch như sấm.

Đại nghịch bất đạo!

Dám to gan bàn luận chuyện hoàng thất lưng. Không chỉ bàn luận, bọn họ còn đang vạch trần thủ đoạn đê tiện của Thiên t.ử khi lên ngôi... Chuyện mà lọt ngoài, tru di tam tộc là cái chắc! C.h.ế.t chỗ chôn!

Thẩm Nguy giờ phút chỉ còn thoi thóp một tàn. Trên gương mặt già nua nhăn nheo bỗng ửng lên một vệt hồng kỳ lạ, như ngọn đèn khi tắt bùng lên cuối. Ánh mắt ông bình tĩnh Yến Tam Hợp, con ngươi bất động.

Yến Tam Hợp vẫn giữ vẻ điềm nhiên: "Ông cần trả lời bằng lời, chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là ."

Sắc hồng mặt Thẩm Nguy dần rút . Trong cổ họng ông phát một tiếng "A" khàn đặc, lồng n.g.ự.c phập phồng hít sâu một , chậm rãi gật đầu.

Phải!

Chính là cho vị Thiên t.ử cửu ngũ chí tôn đang ngự ngai vàng !

Năm đó Thẩm Nguy đến Bắc địa do tự nguyện mà là cha ép . Cha ông bảo rằng cứ ở Bắc địa vài năm tích lũy kinh nghiệm, về kinh thành Thái Y Viện sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Bắc địa quả thực chốn dung cho thường. Mở mắt chỉ thấy bão cát mịt mù hoặc tuyết phủ trắng xóa. Trời đất mênh mông, hoang vu đến rợn . Tuy điều kiện khắc nghiệt nhưng ông cũng quá bận tâm, coi như cơ hội dốc lòng nghiên cứu y thuật.

Một đêm nọ, ông chợp mắt thì dựng dậy. Quân địch tập kích bất ngờ, Triệu Vương xuất chinh nhưng bại trận rút lui, thương vong vô . Đại quân lui về đất phong, triệu tập bộ y sĩ đến cứu chữa. Thẩm Nguy hai lời, khoác áo lao ngay.

Đó là cảnh tượng kinh hoàng mà ông từng thấy trong đời, dùng từ "địa ngục trần gian" để hình dung cũng quá lời. Thẩm Nguy tất bật cứu chữa suốt đêm. Gần sáng, một thiếu niên uy phong lẫm liệt bước tới. Thẩm Nguy tinh mắt phát hiện cánh tay vết m.á.u loang lổ nền áo đen.

Ông vội bước lên: "Vương gia, ngài thương ."

Triệu Vương cúi đầu , ngạc nhiên: "Ồ, cũng thương ? Mải đ.á.n.h quá để ý."

Đó là đầu tiên họ gặp .

Một là Vương gia chinh chiến sa trường, một là y sĩ tài năng xuất chúng. Hai nhiều cơ hội gặp gỡ, dần dà cũng trở nên thiết. Không hẳn là tình sâu nghĩa nặng như lời đồn, mà đơn giản là sự tin tưởng hơn mức bình thường giữa chủ tướng và quân y.

Nếu đến giao tình thực sự, kể đến Triệu Vương phi sinh con đầu lòng. Vương phi sinh khó suốt ba ngày ba đêm , bà đỡ bó tay, đành mời Thẩm Nguy đến. May mắn , nửa canh giờ thi châm, tiếng trẻ thơ vang lên. Mẹ tròn con vuông.

Từ đó về , chỉ Triệu Vương tin tưởng ông, mà cả vương phủ từ xuống hễ ai đau ốm đều chỉ gọi đích danh Thẩm Nguy đến khám.

Khi ông về kinh, Triệu Vương phi luyến tiếc nỡ rời, còn tặng ông cả một xe đặc sản Bắc địa quà.

Về kinh, công việc ở Thái Y Viện cuốn ông , chuyện ở phương Bắc dần trôi dĩ vãng. Triệu Vương về kinh cũng ít qua , thỉnh thoảng gặp trong cung chỉ dừng chào hỏi xã giao vài câu. Có những chuyện kiêng dè, nhất là với những thế gia đại tộc như Thẩm gia, càng nên thiết quá mức với bất kỳ hoàng t.ử hoàng tôn nào.

Mấy chục năm thấm thoắt thoi đưa.

Ông từ tiểu Thẩm thái y trở thành Thẩm lão thái y. Con gái phủ Thái tử, con trai trưởng Thẩm Viêm Đức cũng nhờ ông nâng đỡ mà Thái Y Viện.

Năm thứ ba khi Thẩm Viêm Đức Thái Y Viện, trong một khám bệnh cho quý nhân trong cung, sơ suất dùng nhầm một vị thuốc. Đơn t.h.u.ố.c của quý nhân đều lưu trữ kỹ càng. Một đồng liêu phát hiện sai sót và lập tức báo cáo lên .

Xưa nay, thái y dùng sai t.h.u.ố.c kết cục chỉ một... Không chỉ con trai ông đuổi khỏi Thái Y Viện, mà ngay cả cái ghế của Thẩm Nguy cũng lung lay. Thẩm Nguy gặp họa cũng đồng nghĩa với việc cả Thẩm gia sụp đổ. Thanh danh bao đời gây dựng nguy cơ tan thành mây khói trong chốc lát.

Thẩm Nguy lo sốt vó, chạy vạy khắp nơi cầu xin, tìm đủ cách để ém nhẹm vụ việc. đối thủ quyết tâm dồn Thẩm gia đường cùng, cho ông con đường sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-665-con-gai-5.html.]

Ngay lúc ông tuyệt vọng nhất, tên đồng liêu đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử tại nhà. Cơ hội ngàn năm một, ông lập tức tiêu hủy đơn t.h.u.ố.c sai sót . Lúc , ông mới âm thầm tay giúp đỡ.

Ba tháng .

Khi tín của Triệu Vương xuất hiện mặt Thẩm Nguy, ông mới vỡ lẽ ân nhân cứu mạng Thẩm gia chính là Triệu Vương.

Trên đời bữa trưa nào miễn phí. Triệu Vương vô duyên vô cớ giúp ông. Người thẳng rằng Vương gia con gái ông giúp một việc.

Việc gì thì rõ, chỉ đưa hai lựa chọn:

Làm, thì đảm bảo con cháu Thẩm gia vinh hoa phú quý ba đời. Không , thì kết cục Thẩm gia đáng lẽ nhận thế nào, sẽ y như .

"Ta còn lựa chọn nào khác." Thẩm Nguy lắc đầu quầy quậy, giọng nghẹn ngào như tiếng thú thương: "Ta bảo vệ Thẩm gia! Ta bắt buộc bảo vệ Thẩm gia!"

Yến Tam Hợp: "Sau đó, ông ép Thẩm Đỗ Nhược?"

Giọng Thẩm Nguy khàn đặc: "Ta cầu xin nó . Nó chịu nên mới ép."

Yến Tam Hợp: "Ông ép nàng, và nàng đồng ý?"

Trong đôi mắt đục ngầu của Thẩm Nguy lóe lên tia điên cuồng.

"Với cái tính ương ngạnh của nó, thể đồng ý ngay . Ta ép ba , nó dứt khoát dọn hẳn ở trong phủ Thái tử, thèm về nhà nữa."

Hết cách, ông đành bảo Bộc thị dùng khổ nhục kế ép con gái về.

Ngày hôm đó, ông nhớ rõ, con gái về nhà khi trời tối mịt, vẫn còn nguyên bộ quan phục nữ y kịp . Rõ ràng là vội vã. Trong lòng ông khấp khởi mừng thầm, khổ nhục kế quả nhiên tác dụng. Con gái dù cứng đầu đến mấy thì cũng là khúc ruột của nó dứt .

Mẹ nó từ nhỏ cưng chiều nó nhất mực. Năm xưa nó đòi học y thuật gia truyền của Bộc gia, bà hai lời liền dẫn nó về nhà ngoại bái sư.

Vào cửa, hành lễ xong xuôi, nó ngay bên giường bắt mạch cho . Vừa đặt tay lên mạch, sắc mặt con gái biến đổi. Bộc thị giả bệnh, bà cố tình dầm mưa dãi gió để ốm thật.

Người ốm, sắc mặt tiều tụy, thêm vài giọt nước mắt ngắn dài, ánh nến leo lét trông càng thêm đáng thương. Nhất là bình thường Bộc thị vốn là mạnh mẽ, hiếm khi yếu đuối thế .

Nàng im lặng hồi lâu : "Con kê cho nương mấy thang thuốc."

Bộc thị gượng dậy, nắm lấy ống tay áo con gái, thều thào: "Lấy hộp kim chỉ đây. Tay áo con rách kìa, để khâu cho."

Ông sai nha lấy hộp kim chỉ, chong thêm đèn cho sáng. Bộc thị run run xâu kim, cúi đầu tỉ mẩn vá chỗ rách tay áo con gái. Khâu xong, bà ghé sát mặt, dùng răng c.ắ.n đứt sợi chỉ thừa.

Từ đầu đến cuối, con gái im như tượng, chỉ hốc mắt là dần đỏ lên.

"Lúc m.a.n.g t.h.a.i con, trong lòng chỉ mong mỏi một điều duy nhất là sinh con gái. Sau lên đạo quán cầu tự, quả nhiên trời phật thương tình cho toại nguyện."

"Con sinh nhăn nheo xí lắm, nhưng vui vô cùng. Dù xí thế nào thì cũng là con gái của . Đời chỉ con là con gái thôi."

Nói đến đây, Bộc thị thở dài nặng nề.

"Con cứ yên tâm . Mẹ gọi con về chỉ là mặt con một chút cho đỡ nhớ thôi. Con sống một bên ngoài nhớ ăn uống đầy đủ. Trời lạnh , nhớ mặc thêm áo ấm, đừng để ốm nhé."

Hốc mắt nàng càng đỏ hơn, đôi môi mím chặt, tấm lưng vốn luôn thẳng tắp giờ đây từ từ cong xuống, run rẩy.

 

Loading...