Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 66: Quý Gia
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:00
Lượt xem: 291
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Binh Mã Tư Bắc Thành.
Tạ Chỉ huy sứ vắt chân chữ ngũ, tay nâng chén nhưng hồn vía thì bay sang tận Quý gia .
Tâm niệm của Quý Lão phu nhân bắt đầu điều tra từ đây? Nàng đang gì bên đó ? Người nhà họ Quý chịu phối hợp ? Tên Bùi Tiếu nhớ ghi chép từng cử chỉ, hành động của nàng nhỉ?
Càng nghĩ, Tam gia càng yên, trong đầu tính toán xem nên mượn cớ tuần tra phố xá để tạt qua Quý gia ngó nghiêng một chút .
"Gia." Chu Thanh bước bẩm báo: "Hôm nay Từ Thịnh cáo ốm khỏi nhà, dưỡng thương. Còn Từ Lai thì trời sáng cung thiết triều ạ."
Tạ Tri Phi đặt mạnh chén xuống bàn, dậy trong phòng mấy vòng, dậm chân lệnh: "Điều tra kỹ cho xem mấy ngày khi xảy chuyện, Từ Thịnh gặp gỡ những ai, những việc gì. Không bỏ sót bất cứ chi tiết nào."
Chu Thanh: "Gia yên tâm, thuộc hạ cho ạ."
Tạ Tri Phi Chu Thanh, ánh mắt sắc lạnh: "Cả lão già Từ Lai nữa, cũng cho theo dõi sát . Lão già thù dai nhớ lâu lắm đấy."
Chu Thanh hạ giọng thì thầm: "Gia, tối qua 'vị ' phái đến Hình bộ hỏi thăm sự tình. Tiểu nhân bẩm báo đầu đuôi chuyện sót một lời ạ."
Tạ Tri Phi biến sắc.
Ngay cả đó cũng kinh động đến mức phái hỏi, chứng tỏ chuyện xảy trong thành Tứ Cửu đều qua mắt y.
"Hắn nhắn nhủ gì ?"
"Có ạ. Hắn dặn Gia cẩn thận một chút. Từ Lai là con ch.ó săn đắc lực của Hán Vương, đ.á.n.h ch.ó còn ngó mặt chủ. Món nợ e là Hán Vương ghi sổ ."
Tạ Tri Phi im lặng gì.
Chu Thanh lén quan sát sắc mặt chủ nhân, thì thầm: "Gia, đó còn nhắn thêm một câu nữa: Quốc khố đang trống rỗng, với tính cách của Thái t.ử thì ắt sẽ dùng chiêu 'thí xe giữ tướng'."
Tạ Tri Phi cảm thấy đầu óc ong lên như ai giáng một búa.
Nếu Từ Lai là ch.ó săn của Hán Vương, thì Quý Lăng Xuyên chính là con ch.ó giữ nhà của Thái tử. Chủ nhân vì tự bảo vệ mà sẵn sàng hy sinh con ch.ó trung thành, chẳng Quý gia đang bờ vực diệt vong ?
Suy nghĩ hồi lâu, trầm giọng : "Ngươi gửi tin qua đó, báo là và Bùi Tiếu gặp mặt ."
"Vâng!"
lúc , Đinh Nhất hớt hải chạy , tay xách theo một hộp thức ăn.
"Gia, Đỗ cô nương sai mang điểm tâm tới cho ngài ạ."
"Các ngươi chia mà ăn ." Tạ Tri Phi chẳng thèm liếc mắt , thẳng cửa.
Đinh Nhất gọi với theo: "Gia! Gia đấy ạ?"
"Còn mau đuổi theo!" Chu Thanh liếc xéo một cái, khẽ: "Đến Quý gia chứ còn nữa!"
...
Khi gặp Quý Lăng Xuyên nữa, ngay cả Yến Tam Hợp cũng giật kinh hãi. Chỉ một đêm, tóc tai ông bạc quá nửa, hai hốc mắt vốn trũng sâu nay càng thâm quầng, lồi như mắt ốc nhồi, cực kỳ đáng sợ.
Không ai rằng, cả đêm qua Quý Lăng Xuyên thể nào chợp mắt nổi. Trong đầu ông chỉ quẩn quanh một câu hỏi đầy ám ảnh...
Mẫu ơi, chẳng lẽ vì một con ch.ó mà nỡ lòng nào gieo rắc tai họa xuống đầu con cháu ? Sao thể nhẫn tâm đến thế?
Yến Tam Hợp hiểu cảm giác . Đêm hôm thấy tâm ma của tổ phụ, nàng cũng thức trắng đến tận bình minh. Không giỏi lời an ủi sáo rỗng, nàng chỉ một câu khô khốc:
"Vạn sự đời đều nhân quả. Việc quan trọng mắt là tìm nguyên nhân ."
Quý Lăng Xuyên trân trân nàng, gật đầu lia lịa.
Yến Tam Hợp hỏi: "Tâm ma của Lão phu nhân là một con chó. Trong phủ thực sự nuôi ch.ó ?"
Quý Lăng Xuyên khẳng định: "Quả thật là nuôi con nào cả."
Yến Tam Hợp: "Tại ?"
"Cái thì ." Bùi Tiếu nhanh nhảu chen : "Bà ngoại ghét ch.ó lắm, cho nên trong nhà cấm tiệt nuôi."
Sắc mặt Yến Tam Hợp cứng đờ. Ghét chó, nhưng tâm ma là một con chó? Chẳng là quá mâu thuẫn ?
"Tại bà ghét chó?”
Yến Tam Hợp truy vấn: "Có từng ch.ó c.ắ.n ?"
Quý Lăng Xuyên vắt óc nhớ hồi lâu lắc đầu: "Mẫu từng ch.ó c.ắ.n bao giờ."
Yến Tam Hợp càng thấy khó hiểu. Thế thì càng vô lý hết sức. Thành Tứ Cửu tuy ngay chân Thiên tử, an ninh trật tự , nhưng theo nàng thì nhà giàu nào cũng nuôi vài con ch.ó để giữ nhà.
"Trong phủ giờ từng nuôi chó, là vì Lão phu nhân ghét nên về mới nuôi nữa?"
Nghe câu hỏi , Quý Lăng Xuyên nghiêm túc suy nghĩ một chút, mắt chợt sáng lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-66-quy-gia.html.]
"Có nuôi! Ta nhớ rõ, hồi còn bé tí trong nhà nuôi vài con chó. Sau khi mẫu nắm quyền quản gia thì mới dẹp bỏ nuôi nữa."
Yến Tam Hợp trầm ngâm: "Chỗ ở của Lão phu nhân ở ? Dẫn xem thử."
"Để dẫn đường cho." Bùi Tiếu động tác mời mọc: "Không xa , ngay gần đây thôi."
Yến Tam Hợp lờ , sang hỏi Quý Lăng Xuyên: "Quý lão gia, những từng hầu hạ mẫu ông lúc sinh thời giờ còn ai ở đây ?"
Cơ mặt Quý Lăng Xuyên giật giật: "Lão phu nhân qua đời mấy tháng nay . Kẻ ăn ở một nửa thì giữ trong phủ việc khác, một nửa thì cho nghỉ việc về quê."
Nhìn vẻ mặt ấp úng của ông , Yến Tam Hợp ngay là chuyện: "Người hầu cận nhất cũng đuổi ?"
Quý Lăng Xuyên thở dài bất lực: "Bên cạnh Lão phu nhân chỉ mỗi một tín nhất là bà trần. Minh Đình cũng bà . Bà Trần theo hầu Lão phu nhân mấy chục năm ròng, Lão phu nhân mất thì bà cũng xin cáo lão về quê dưỡng già ngay."
Yến Tam Hợp: "Quê bà ở ?"
Quý Lăng Xuyên á khẩu. Chuyện ông quả thực bao giờ để tâm hỏi han.
Bùi Tiếu nhanh trí đỡ: "Việc dễ ợt, lát nữa bảo Tạ Ngũ Thập cho điều tra là ngay mà."
Yến Tam Hợp liếc Bùi Tiếu, cảm thấy hôm nay tên nhiệt tình thái quá.
"Bà Trần là hồi môn Lão phu nhân mang theo từ nhà đẻ là của Quý phủ?"
Quý Lăng Xuyên ngờ nàng hỏi kỹ đến thế, ngẫm nghĩ một lát đáp: "Là của Quý phủ mua về. Nhà đẻ ở xa lắm, lúc mẫu kinh mang theo ai cả."
Một một kinh?
Yến Tam Hợp thầm nhíu mày. Điều hợp lẽ thường chút nào. Tiểu thư khuê các nhà danh giá lấy chồng xa, chuyện lấy một nha hồi môn cùng chứ?
Quý Lăng Xuyên tỏ vẻ hổ, ấp úng giải thích: "Mẫu là tiểu thư khuê các gì . Bà vốn là thất của phụ , mới nâng lên chính thê."
À, là thế. Vậy thì dễ hiểu .
nghi vấn mới nảy sinh: Một phận thất thấp hèn thì cách nào để từng bước leo lên vị trí chính thất phu nhân danh giá như ?
Yến Tam Hợp khẽ nghiêng đầu, liếc Lý Bất Ngôn hiệu. Lý Bất Ngôn hiểu ý ngay, gọi lớn: "Bùi đại nhân!"
Bùi Tiếu đầu : "Lý cô nương cần gì?"
Lý Bất Ngôn híp mắt: "Đừng ngoái đầu nữa. Bây giờ ngài mau thư nhờ Tam gia hỗ trợ điều tra ngay ."
Ngươi là cái thá gì mà dám sai bảo ? Chủ t.ử nhà ngươi còn lên tiếng kìa!
Bùi Tiếu đang định mở miệng c.h.ử.i thì thấy giọng lạnh lùng của Yến Tam Hợp vang lên: "Nói với là càng nhanh càng !"
Bùi Tiếu tức nổ phổi.
Cái ả họ Yến mở mồm chuyện trực tiếp ? Tại chuyện gì cũng thông qua cái miệng của con nha thế hả? Mẹ kiếp, ngươi đang cố tình vẻ thần bí đấy ?
"Minh Đình?" Quý Lăng Xuyên giục.
Bùi Tiếu chạm ánh mắt thúc giục của , đành hậm hực vẫy tay gọi tên thị vệ Hoàng Kỳ đang tít phía xa .
Hoàng Kỳ vội vàng chạy tới. Bùi Tiếu ghé tai thì thầm to nhỏ một hồi, cuối cùng quát lớn lệnh: "Mau ! Khẩn trương lên!"
Hoàng Kỳ gật đầu xong thì bóng dáng biến mất tăm ở đằng xa mấy trượng.
Lý Bất Ngôn im lặng quan sát tất cả, nhân lúc ai để ý liền ghé tai Yến Tam Hợp thì thầm: "Tên khinh công khá đấy, võ nghệ tồi ."
...
Mải chuyện, chẳng mấy chốc họ đến viện của Lão phu nhân.
Ngôi viện ẩn giữa một rừng trúc xanh mướt, khung cảnh thanh tịnh, tao nhã tựa chốn bồng lai tiên cảnh.
Yến Tam Hợp rùng cảm nhận một luồng âm khí lạnh lẽo bao trùm nơi . Rừng trúc quá rậm rạp, che khuất gần hết ánh mặt trời, khiến gian trở nên u ám.
"Lão phu nhân lúc sinh thời thích sự ồn ào náo nhiệt ?"
"Thích chứ!" Bùi Tiếu nhanh nhảu đáp: "Bà ngoại thích nhất là cảnh con cháu quây quần đông đủ, nhà cửa lúc nào cũng rộn ràng tiếng ."
Yến Tam Hợp đưa ngón tay chỉ ngôi nhà gỗ tĩnh mịch: "Nếu thích náo nhiệt, tại chọn sống ở một nơi heo hút thế ?"
"Nơi ... gì ?"
"Âm khí quá nặng!"
Ngươi! Mẹ kiếp! C.h.ế.t tiệt thật!
Bùi Tiếu thầm gào thét trong lòng.
Tạ Ngũ Thập ơi là Tạ Ngũ Thập! Ngươi mau vác xác tới đây cứu với! Ông đây sợ vãi linh hồn !