Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 659: Diễn kịch

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:20
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm . Thẩm phủ.

Thẩm Nguy Bộc thị hầu hạ uống xong bát t.h.u.ố.c thì trưởng t.ử Thẩm Viêm Đức vội vã bước .

"Cha, hai tấm thiệp xin gặp."

Thẩm Nguy đang bệnh, chẳng còn tâm trí mà xã giao, phẩy tay: "Con tiếp ."

Sắc mặt Thẩm Viêm Đức khó xử: "Người đưa thiệp nhắn rằng chủ nhân của họ chỉ đích danh gặp cha, nếu gặp thì họ sẽ tới."

Bộc thị tò mò hỏi: "Là ai ?"

"Tiểu Bùi đại nhân của Tăng Lục Ti và Chu đại nhân của Khâm Thiên Giám. Thời gian hẹn gặp đều là giờ Thìn hai khắc ngày mai."

Thẩm Viêm Đức khuyên nhủ: "Phụ , cha nên cố gắng gặp họ một chút. Tiểu Bùi đại nhân và Chu đại nhân đều là những chúng cần nhờ vả."

Lần chuyện quan tài, Tiểu Bùi đại nhân tay giúp đỡ nhiệt tình. Chức quan tuy lớn nhưng thực quyền trong những việc tế lễ, tâm linh. Còn Chu đại nhân thì khỏi bàn, Giám chủ Khâm Thiên Giám, lời nặng tựa ngàn cân.

"Họ lòng gửi thiệp , lão gia đừng phật ý lớp hậu sinh." Bộc thị cũng thêm .

Thẩm Nguy im lặng vợ một lát gật đầu: "Thôi , thì gặp."

Thẩm Viêm Đức hớn hở: "Để con dặn nhà bếp chuẩn một bàn tiệc thịnh soạn, mai mời hai vị đại nhân dùng cơm hẵng về."

Bộc thị: "Sức khỏe cha con , mai sẽ ở bên cạnh tiếp khách cùng."

"Không cần ạ, con và Tứ ." Thẩm Viêm Đức : "Hôm nay trời , con dìu cha ngoài phơi nắng chút nhé? Lát nữa Nhị , Tam , Tứ tới, năm cha con cùng thưởng đàm đạo."

Hắn xổm xuống mặt cha: "Nếu cha nổi thì để con cõng."

Thấy con trai hiếu thuận, lòng Thẩm Nguy cũng an ủi phần nào: "Dìu là , già đến mức ."

...

Ngày hôm . Giờ Thìn hai khắc.

Tiểu Bùi đại nhân và Chu đại nhân đồng thời xuất hiện cổng Thẩm phủ.

Đi cùng Bùi đại nhân còn Tạ Tam gia. Hai xưa nay như hình với bóng nên cũng chẳng ai lấy lạ. Vả phận Tạ Tam gia cao quý, Thẩm Viêm Đức vốn khéo léo nên tươi như hoa đón tiếp.

theo Chu đại nhân là một gã sai vặt lạ mặt. Gã xách đồ tay, dáng mảnh khảnh, da trắng môi đỏ, trông chẳng khác gì con gái.

Thấy ánh mắt dò xét của Thẩm Viêm Đức, Chu Viễn Mặc giải thích: "Đây là tiểu đồ mới thu nhận, dẫn theo cho nó mở mang tầm mắt."

Chu gia nhận đồ bao giờ thế nhỉ?

Thẩm Viêm Đức kỹ "tiểu đồ ", từ nghi hoặc chuyển sang ngỡ ngàng. Rõ ràng là một bé gái mà.

lúc , Chu Viễn Mặc chợt lên tiếng: "Thẩm đại nhân khí sắc lắm, ấn đường ám khí đen, dạo gần đây chắc là gặp rắc rối quấn ?"

Nếu là khác câu , Thẩm Viêm Đức chắc chắn sẽ phỉ nhổ mặt, nhưng lời thốt từ miệng Giám chủ Khâm Thiên Giám thì khiến toát mồ hôi hột.

"Chu đại nhân, ngài xem giúp ..."

"Chờ gặp phụ ngài xong sẽ xem kỹ cho Thẩm đại nhân." Chu Viễn Mặc chắp tay: "Lần chuyện của nhị phiền lão thái y quá, vẫn kịp tạ ơn, chuyến đến là để lời cảm tạ."

"Ôi chao, ngài khách sáo quá." Thẩm Viêm Đức nén sự kinh ngạc, nặn nụ : "Chu đại nhân, Tiểu Bùi đại nhân, Tạ Tam gia, mau, mau mời trong."

"Mời!"

Bùi Tiếu gật đầu chào Thẩm Viêm Đức sán gần Chu Viễn Mặc, bộ khiêm tốn học hỏi: "Chu đại ca, ấn đường màu đen là thế?"

Chu Viễn Mặc giảng giải: "Phải xem đen đến mức độ nào. Nếu đen nhạt thì tai họa nhỏ, đen đậm thì tai họa lớn khó lường."

Bùi Tiếu liếc Thẩm Viêm Đức, lầm bầm đủ : "Thế Thẩm đại nhân đây là đen đậm đen nhạt nhỉ?"

"Chuyện ..." Chu Viễn Mặc Thẩm Viêm Đức vẻ ái ngại: "...Tiểu Bùi gia đừng hỏi nữa thì hơn."

Thẩm Viêm Đức xong lảo đảo, suýt ngã bổ chửng.

Chu Viễn Mặc vội đưa tay đỡ: "Thẩm đại nhân, cẩn thận chứ."

"Vâng, ... cẩn thận, cẩn thận." Liên quan đến vận mệnh của , Thẩm Viêm Đức xoa tay, giọng run run: "Chu đại nhân, ngài xem khí đen mặt ... đậm lắm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-659-dien-kich.html.]

"Ừm..." Chu Viễn Mặc tỏ vẻ khó xử cực độ, mãi mới ấp úng: "... Hay là để hẵng ."

"..."

Chân Thẩm Viêm Đức bắt đầu run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa như tắm, gặp gió lạnh thổi qua càng run mạnh hơn.

Tạ Tri Phi và "gã sai vặt" Yến Tam Hợp chứng kiến màn kịch , khóe miệng thầm nhếch lên.

Đánh tâm lý, bẻ gãy ý chí đối phương, cần đ.á.n.h cũng thắng, đó mới là thượng sách. Đây chính là mưu kế đầu tiên trong kế hoạch của bọn họ.

...

Chẳng mấy chốc đến viện của lão thái y.

Thoạt thì viện cũng bình thường, nhưng quan sát kỹ từng gốc cây ngọn cỏ cắt tỉa tỉ mỉ mới thấy sự giàu ngầm của Thẩm gia.

Lão thái y Thẩm Nguy mặc bộ đồ gấm ngay ngắn ghế, khí sắc kém. Tóc bạc trắng, hốc mắt sâu hoắm, gò má nhô cao, qua thấy vẻ gần đất xa trời. Tính tuổi thì ông cũng ngoài bảy mươi.

Yến Tam Hợp lùi khép nép trong góc. Chu Viễn Mặc, Tiểu Bùi gia và Tạ Tam gia tiến lên hành lễ. Ba dàn hàng ngang, cố ý che khuất tầm của lão thái y về phía Yến Tam Hợp.

Hành lễ xong, Chu Viễn Mặc và Tạ Tri Phi xuống ghế bên trái, để mặc Tiểu Bùi gia trơ trọi một .

Thẩm Nguy Bùi Tiếu với ánh mắt từ ái như cháu ruột: "Ngồi Minh Đình."

"Lão thái y, Minh Đình dám ạ!"

Thẩm Nguy ngạc nhiên: "Sao dám?"

Bùi Tiếu đáp, chỉ thở dài thườn thượt, mặt mày nhăn nhó như táo bón lâu ngày.

"Nói , Tiểu Bùi gia." Chu Viễn Mặc đặt chén xuống, nghiêm giọng: "Chuyện lớn tày trời thế , giấu ."

Câu khiến Thẩm Viêm Đức giật b.ắ.n , vội hỏi: "Tiểu Bùi gia, rốt cuộc là chuyện gì?"

"Là thế , mấy hôm gặp trụ trì chùa Thanh Lương. Ông kể với rằng, từ khi quan tài Thẩm tiểu thư rời , nửa đêm trong trai viện thường xuyên vang lên tiếng ai oán."

Hai cha con nhà họ Thẩm , mặt mày ngơ ngác.

Thẩm Viêm Đức gượng gạo hỏi: "Nửa đêm tiếng ? Tiếng của ai?"

"Nếu là tiếng của sống thì ..." Gan Tiểu Bùi gia bé bằng hạt vừng, dám toạc , chỉ thở dài: "Nguyên văn lời trụ trì là: trong quan tài nghiệp chướng quá nặng, oan hồn vẫn còn lẩn khuất theo siêu thoát ."

"Oan hồn theo ?"

Tim Thẩm Viêm Đức đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.

"Oan hồn ở chứ?"

"Thẩm đại nhân hỏi thì hỏi ai!" Bùi Tiếu liếc Thẩm Nguy đang im lặng, thở dài tiếp: "Chuyện gửi quan tài ở chùa là do đề xuất, nên trụ trì mới tìm đến than phiền."

Thẩm Viêm Đức quệt mồ hôi trán: "Sau... đó thì ?"

"Sau đó nhờ trụ trì tụng thêm kinh vãng sinh, xem giúp hóa giải phần nào ." Bùi Tiếu vỗ đùi vẻ ảo não. "Cũng tại , nghĩ mấy tháng nay sức khỏe lão thái y , chuyện gì đỡ thì đỡ, nên tự ý quyết định những việc ."

"Làm lắm, lắm." Thẩm Viêm Đức cuống quýt: "Tiểu Bùi gia, thế tác dụng ?"

Bùi Tiếu lắc đầu thở dài: "Nếu tác dụng thì chẳng cất công đến đây gì."

"Vậy... ..."

"Thẩm đại nhân bình tĩnh, cứ từ từ hết ."

"Ngài... ngài mau lên!"

Nói cái rắm! Phải để cho các ngươi sợ một chút chứ.

Bùi Tiếu liếc về phía Yến Tam Hợp, Tạ Tri Phi cũng liếc qua: Trọng điểm đến đấy, quan sát cho kỹ .

Khỏi cần nhắc. Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi dán mắt nãy giờ vẫn im lặng như tượng: lão thái y Thẩm Nguy.

---

 

Loading...