Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 657: Nhân từ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:18
Lượt xem: 295

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thúc ngựa chạy thục mạng về Chu phủ. Đến cửa hầm băng, Chu Viễn Mặc đợi sẵn, vẻ mặt cũng nôn nóng kém.

Yến Tam Hợp trấn an: "Gấp gáp cái gì, bình tĩnh nào."

Chu Viễn Mặc khổ, cũng bình tĩnh lắm chứ, nhưng tình hình cho phép.

Cả nhóm lục tục kéo xuống hầm băng. Vừa xuống đến nơi, Yến Tam Hợp quan tài cũng giật thon thót.

Thi thể vẫn là t.h.i t.h.ể đó, nhưng màu sắc hai bên mặt khác biệt. Bên trái chuyển sang màu trắng xanh - màu sắc bình thường của c.h.ế.t. bên vẫn giữ nguyên màu xanh đen quái dị như ban đầu. Không chỉ khuôn mặt, mà cả chân tay cũng y hệt.

Chu Viễn Mặc bước tới, vén ống quần liệm lên. Hai chân cái trắng cái đen trông vô cùng kỳ dị.

"Yến cô nương, chuyện ?"

Yến Tam Hợp đáp mà hỏi ngược : "Ngươi phát hiện từ lúc nào?"

"Hai canh giờ ." Chu Viễn Mặc đáp: "Cứ mười ngày xuống kiểm tra một , hôm nay đúng ngày thứ mười."

"Mười ngày đổi gì ?"

"Không ."

Yến Tam Hợp rũ mắt suy tư hồi lâu phán: "Vậy chứng tỏ hướng điều tra của chúng là đúng. Oán khí của bầy quạ đen đang dần tan biến nên hắc khí cũng tiêu tan theo. Điều nghĩa là chúng sắp tìm manh mối của tâm ma ."

"Là Thẩm Đỗ Nhược." Tiểu Bùi gia ló đầu từ lưng Lý Bất Ngôn khẳng định chắc nịch: "Chính là ả , sai ."

Thấy hai em họ Chu khó hiểu, Tiểu Bùi gia bèn kể chuyện ở chùa. Chu Viễn Mặc xong gật gù: "Yến cô nương, xem đúng là bà ."

Lần , Yến Tam Hợp quyết định dứt khoát.

"Bất Ngôn, lập tức báo tin cho Tạ Tam gia. Bảo cần tốn công điều tra Hạ Tài Nhân nữa. Nhắn với rằng đến lúc gặp Thẩm lão thái y một ."

...

Khi Tạ Tri Phi gặp Lý Bất Ngôn, từ biệt viện của Hoàng Thái Tôn trở về.

Chu Tam gia đến báo tin vui: Chuyến xuất chinh , Hán Vương xem là tai tinh. Tấu chương trình lên ngự án, chỉ còn chờ Bệ hạ định đoạt. Mẹ kiếp, đúng là tin vui từ trời rơi xuống!

Tạ Tri Phi mang theo men say, đích báo tin cho Hoài Nhân. Triệu Hoài Nhân mấy ngày nay nghỉ ngơi ở biệt viện, tin xong, đôi mắt đen láy chằm chằm Tạ Tri Phi, khóe môi cong lên nụ hiếm hoi. Nhìn nụ , lòng Tạ Tri Phi bỗng mềm nhũn. Hắn thực sự nên nhiều hơn, lên bao.

"Không điều tra nữa ư?"

Nghe Lý Bất Ngôn chuyển lời, Tạ Tri Phi dở dở . Hai ngàn lượng bạc chi . Người phái đến quê Hạ Tài Nhân, trời sáng xuất phát, giờ chắc hơn năm trăm dặm . Thông tin về Hạ Tài Nhân cũng moi bảy tám phần qua bữa rượu. Giờ bảo dừng?

Tạ Tri Phi khổ: "Sao sớm, tốn công uống rượu đến tận nửa đêm."

Chu Thanh đặt chén đặc xuống cạnh tay chủ nhân: "Gia, cần gọi ?"

"Thôi khỏi." Tạ Tri Phi ngẩng đầu Lý Bất Ngôn: "Nhắn với Yến Tam Hợp là chuyện gặp Thẩm lão thái y cần bàn bạc kỹ lưỡng hơn."

Lý Bất Ngôn thích câu trả lời lấp lửng: "Khi nào bàn? Bàn ở ?"

Tạ Tri Phi kịp trả lời thì Đinh Nhất hớt hải chạy : "Gia, Đại gia tới ."

"Ca ca ?"

Tạ Tri Phi bật dậy, hiệu cho Lý Bất Ngôn chờ vội vã đón. Tạ Nhi Lập thấy em trai liền thì thầm: "Tìm chỗ nào kín đáo, chuyện quan trọng cần ."

"Vào viện của ."

Tạ Tri Phi sang lệnh cho Đinh Nhất và Chu Thanh: "Hai ngươi canh gác bên ngoài, con ruồi cũng cho bay ." Nhớ trong phòng còn , thêm: "Để Đại hiệp về , tối nay sẽ qua biệt viện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-657-nhan-tu.html.]

...

canh gác cẩn mật, Tạ Nhi Lập vẫn yên tâm. Vào phòng, đóng chặt cửa nẻo, kiểm tra kỹ lưỡng một lượt mới dám xuống ghế.

Thú thật, cái vẻ bình tĩnh, can đảm ban nãy... là diễn cả. Thực tế thì từ lúc ở Hàn Lâm Viện về đến Binh Mã Tư, chân mềm nhũn, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

"Ca, thực sự..."

"Im miệng! Ngồi gần đây."

Tạ Tri Phi kéo ghế sát .

"Chưa đủ. Ghé tai đây."

Tạ Nhi Lập che miệng, thì thầm tai em trai: "Trong chiếu thư hề Thái t.ử mưu phản, chỉ ghi là Thái t.ử dùng vu thuật nguyền rủa Thiên tử."

Tạ Tri Phi ngơ ngác: "Ca, gì khác ?"

"Khác một trời một vực đấy. Tuy đều là tội c.h.ế.t, nhưng mưu phản là đại nghịch bất đạo, trời dung đất tha. Còn vu chú thì nhẹ hơn, thể đổ tại ma quỷ mê hoặc tâm trí. Tiên đế rốt cuộc vẫn chừa cho Thái t.ử một con đường lui, một chút nhân từ cuối cùng."

"Chút nhân từ thì ích gì cho c.h.ế.t?"

"Đệ hiểu . Chiếu thư là để lưu cho hậu thế." Tạ Nhi Lập giải thích: "Mấy chục năm, mấy trăm năm , khi đời lật lịch sử, họ sẽ căn cứ sử sách mà phán xét."

Nghe đến đây, Tạ Tri Phi mới lờ mờ hiểu : "Ý là, ngàn năm , hậu thế sử sẽ thấy vị Thái t.ử cũng đến nỗi xa cùng cực, vẫn còn vớt vát chút danh dự?"

"Chính là ý đó. Còn nữa..." Tạ Nhi Lập nhoài tới sát hơn.

"Có tổng cộng hơn mười tấu chương buộc tội. Ta tra xét kỹ, tuyệt nhiên cái nào của phe cánh Triệu Vương. Đa là của những lão thần trung thành với Tiên đế."

Tạ Tri Phi nín thở: "Điều đó chứng tỏ cái gì?"

Tạ Nhi Lập cố nén nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng, giọng run run: "Chứng minh rằng... Bệ hạ căn bản truyền ngôi cho Thái tử. Chút nhân từ chỉ đơn giản vì Thái t.ử là con ruột của Ngài mà thôi."

Lời như sét đ.á.n.h ngang tai. Trong đầu Tạ Tri Phi lúc chỉ còn một câu hỏi duy nhất...

Tiên đế đóng vai trò gì trong vụ án vu chú Thái t.ử năm xưa?

...

Tối hôm đó, Yến Tam Hợp kể chuyện chiếu thư và tấu chương buộc tội. Nghe xong, nàng chìm im lặng.

Tạ Tri Phi giục, chỉ bên cạnh thong thả uống . Tiểu Bùi gia mấy định mở miệng đều ánh mắt của chặn .

Hồi lâu , Yến Tam Hợp mới lên tiếng: "Đương kim Bệ hạ là thế nào?"

Tạ Tri Phi: "Sát phạt quyết đoán." Tiểu Bùi gia: "Anh minh thần võ." Tạ Tri Phi: "Biết dùng ." Tiểu Bùi gia: "Cần kiệm liêm chính."

"Cụ thể hơn chút ." Yến Tam Hợp nhíu mày: "Đừng dùng mấy từ sáo rỗng đó."

"Cụ thể ?" Tạ Tri Phi ngẫm nghĩ: "Mười mấy tuổi chiến trường, mười bảy tuổi phong Vương, trấn thủ Bắc địa gần ba mươi năm."

Tiểu Bùi gia tiếp lời: "Nhờ Ngài trấn giữ Bắc địa mà ngoại tộc dám bén mảng xâm phạm. Dân chúng vùng đó tôn xưng Ngài là 'Vương gia lưng ngựa'."

Tạ Tri Phi: "Thời Vương gia, Ngài sống kín tiếng, khiêm tốn, phô trương."

Tiểu Bùi gia: "Thực kẻ nhòm ngó ngai vàng chỉ Ngài. Con cháu họ Triệu ai mà chẳng dã tâm, nhưng Ngài là giấu kỹ nhất."

Giấu kỹ nhất, chứng tỏ tay tàn độc nhất.

Yến Tam Hợp hừ lạnh: "Thế khuyết điểm gì ?"

 

Loading...