Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 656: Chuộc tội

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:17
Lượt xem: 298

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khi Lão Hoàng đế thở dài trong thâm cung, thì tại phủ Hán Vương, viên nội thị cận vội vã bước thư phòng.

"Vương gia." Nội thị hành lễ bẩm báo: "Trong cung truyền tin tức, Giám chủ Khâm Thiên Giám Chu Viễn Mặc dâng sớ tâu rằng hung tinh của Bắc phạt ứng Vương gia."

"Cái gì?" Sắc mặt Triệu Ngạn Tấn tối sầm : "Mau gọi Đổng Tiếu tới đây ngay!"

Đổng Tiếu đến nhanh. Nghe xong tin dữ, sắc mặt ông cũng trầm xuống.

"Vương gia còn kịp tay với Chu gia thì bọn họ phản đòn . Phía Thái t.ử tay nhanh thật."

Triệu Ngạn Tấn nghiến răng ken két: "Bá Nhân, ngươi mau nghĩ cách giúp ."

"Lời của Khâm Thiên Giám thì Bệ hạ tin tưởng tuyệt đối." Đổng Tiếu lắc đầu: "Chuyện e là khó xoay chuyển, Vương gia chỉ còn nước chờ xem Bệ hạ định đoạt thế nào thôi."

"Không !" Triệu Ngạn Tấn đ.ấ.m mạnh xuống bàn: "Bổn vương thể chờ c.h.ế.t. Chuyến Bắc địa , nhất định ."

"Vậy chỉ còn một cách." Đổng Tiếu hiến kế: "Vương gia chứng minh cho Bệ hạ thấy ngài là hung tinh, tất cả chỉ là những lời xằng bậy của Chu Viễn Mặc."

Triệu Ngạn Tấn: "Chứng minh thế nào?"

"Khâm Thiên Giám theo quy định chỉ trung thành với duy nhất Bệ hạ." Đổng Tiếu phân tích: "Nếu tìm bằng chứng Chu Viễn Mặc qua thiết với Thái t.ử và Thái Tôn, thì thể chứng minh Vương gia hung tinh, mà tất cả đều là âm mưu quỷ kế của phe Đông Cung."

"Tuyệt vời!" Triệu Ngạn Tấn kích động trong phòng. Chợt khựng , Đổng Tiếu nhạt: "Phái theo dõi Chu Viễn Mặc thì ?"

"Thế vẫn đủ." Đổng Tiếu tiếp: "Vương gia thử nghĩ xem, tháng Ba Bệ hạ xuất chinh, Chu Viễn Mặc chắc chắn sẽ theo hộ giá. Dọc đường , ai sẽ rỉ tai Bệ hạ những gì lợi cho Thái tử?"

Sát khí trong mắt Triệu Ngạn Tấn bốc lên ngùn ngụt.

...

Ngày hôm .

Ngay khi Lý Bất Ngôn gửi tin cho trạm dịch Hàn gia xong, Tiểu Bùi gia lao tới biệt viện như một cơn lốc.

"Yến Tam Hợp! Yến Tam Hợp!"

Yến Tam Hợp giật bật dậy, vội khoác áo chạy ngoài: "Có chuyện gì ?"

Trời rét căm căm mà Bùi Tiếu mồ hôi nhễ nhại.

"Ta chợt nhớ một chuyện. Mấy hôm kiểm tra danh sách tăng ni ở các chùa, lão trụ trì oán trách vài câu."

"Oán trách cái gì?"

"Trách Bùi đại nhân chuyện nhớ tới chùa của lão."

Bùi Tiếu giọng điệu là ẩn ý nên hỏi thêm vài câu. Kết quả lão hòa thượng thở dài bảo rằng, trong quan tài gửi ở chùa nghiệp chướng nặng nề quá, hại các sư thầy tụng thêm bao nhiêu kinh vãng sanh siêu độ.

Lúc đó việc xong xuôi, Bùi Tiếu cũng lười để tâm, chỉ trừ cho qua chuyện. Đêm qua trằn trọc ngủ , tự dưng nhớ đến chuyện . Càng nghĩ càng thấy lạ, nên mới sáng sớm tinh mơ chạy sang đây.

Yến Tam Hợp xong cũng thấy vấn đề: "Làm lão hòa thượng trong quan tài nghiệp chướng nặng nề?"

" đấy, lão nhỉ?"

"Ngươi hỏi kỹ ?"

"Ta..." Tiểu Bùi gia cứng họng: "Ta cứ tưởng Thẩm Đỗ Nhược cha đuổi khỏi nhà, tội bất hiếu với cha chẳng là nghiệp chướng nặng nề ? Ai mà ngờ..."

Yến Tam Hợp quyết định ngay: "Đợi rửa mặt xong, chúng đến chùa đó một chuyến."

Tiểu Bùi gia ngó nghiêng trong phòng: "Lý đại hiệp ? Sao thấy?"

"Đi việc giúp ."

"Sáng sớm ngày bắt việc?" Bùi Tiếu nhăn mặt: "Ngươi chủ nhân kiểu gì mà chẳng tình thế."

Yến Tam Hợp: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-656-chuoc-toi.html.]

"Đi việc? Có xa ? Tốt nhất là đợi nàng về cùng chùa." Bùi Tiếu lẩm bẩm: "Chùa tít ngoại thành, hai đứa trói gà chặt, lỡ gặp chuyện gì thì..."

"Đừng lỡ với chẳng nhưng. Cứ theo lời ngươi , đợi đông đủ ." Yến Tam Hợp nhà.

Bùi Tiếu với theo: "Ta là lo cho an của chúng thôi mà."

...

Đợi Lý Bất Ngôn về, ba lập tức lên đường ngoại thành. Quá trưa mới tới nơi. Trụ trì Bùi đại nhân hỏi chuyện cũ thì ngạc nhiên lắm, vội cho gọi tăng nhân phụ trách việc đó lên. Người tới là một tiểu hòa thượng trẻ tuổi, mặt mũi thanh tú.

"Tiểu tăng cũng chỉ lỏm từ gác đêm thôi ạ."

"Người gác đêm?" Tiểu Bùi gia hỏi dồn: "Người của Thẩm gia ? Tên là gì?"

Tiểu hòa thượng lắc đầu: "Không Thẩm gia ạ. Người gác đêm của Thẩm gia ăn mặc sạch sẽ lắm. Còn mấy phong trần, da dẻ đen nhẻm vì nắng gió."

"Ta !" Bùi Tiếu vỗ tay cái đét: "Là đám phu khiêng quan tài kinh thành. Ta từng gặp họ một . Họ cũng theo đến tận đây ư?"

Tiểu hòa thượng gật đầu: "Họ ở đủ bảy ngày mới ạ."

Thẩm gia cúng dường hậu hĩnh nên tiểu hòa thượng dám lơ là. Ban đêm mang đồ ăn cho Thẩm gia, cũng tiện thể chia cho nhóm phu khiêng quan tài một ít. Tò mò, lân la bắt chuyện. Hỏi mới con gái Thẩm lão thái y khi còn sống là thầy t.h.u.ố.c lang thang, còn ở cả đời chồng con.

Thấy lạ, gặng hỏi lý do. Một lão hán trong nhóm thở dài bảo: "Bọn nào . Vợ cũng từng hỏi, hỏi mấy liền, nhưng Thẩm lang trung chỉ bảo nàng nghiệp chướng nặng nề quá, thầy t.h.u.ố.c du phương để chuộc tội."

...

Trên đường về, khí trong xe ngựa im lặng như tờ.

Tiểu Bùi gia chịu nổi sự ngột ngạt , hắng giọng phá vỡ bầu khí: "Yến Tam Hợp, thấy khỏi cần hỏi thăm Hạ Tài Nhân nữa. Chuyện rõ như ban ngày . Lý đại hiệp, ngươi thấy ?"

Lý Bất Ngôn sang Yến Tam Hợp theo thói quen đáp: "Ta cũng thấy thế."

Thế nào gọi là nghiệp chướng nặng nề? Đó là chuyện ác tày trời, phạm tội thể dung thứ, c.h.ế.t chỗ chôn . Làm nội gián, yểm bùa chú, hại c.h.ế.t hàng trăm mạng trong phủ Thái tử, khiến cả gia tộc Thái t.ử và những theo đều tru di. Đây chính là nghiệp chướng hàng thật giá thật.

Hèn gì bốn em nhà họ Thẩm sống c.h.ế.t cho mang quan tài nhà.

Tiểu Bùi gia tặc lưỡi hối hận: "Biết sớm nàng như thế, cho vàng cũng chẳng thèm giúp."

Điều cũng giải thích tại nàng còn trẻ mà c.h.ế.t nơi đất khách quê , chắc là do lương tâm c.ắ.n rứt.

Đáy mắt Lý Bất Ngôn ánh lên vẻ giận dữ: "Thực sống đến bốn mươi mốt tuổi là quá thọ đối với loại đó . Phải là , nửa đêm mơ thấy oan hồn về đòi mạng chắc phát điên mà c.h.ế.t trong vòng ba năm năm năm là cùng."

Yến Tam Hợp im lặng.

Nàng thừa nhận Tiểu Bùi gia và Lý Bất Ngôn sai. đúng như Bùi thái y từng : "Y giả nhân từ". Một hành nghề y cứu , thể đ.á.n.h mất lương tâm đến mức hại c.h.ế.t bao nhiêu mạng như ? Thế thì còn gọi gì là đại phu? Lòng nhân từ để mất ? Đừng thầy t.h.u.ố.c du phương, đến cũng xứng!

Đang mải suy nghĩ, xe ngựa bỗng dừng .

"Yến cô nương, Chu Nhị gia tới."

"Chu Viễn Chiêu? Hắn đuổi theo đến tận đây ?"

Yến Tam Hợp vén rèm . Chu Viễn Chiêu cưỡi ngựa lao tới, khuôn mặt tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.

"Yến cô nương! Mau đến hầm băng ! Hắn... đổi !"

Yến Tam Hợp kịp phản ứng thì Tiểu Bùi gia nhanh như chớp nhảy tót sang cạnh Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn liếc xéo .

Tiểu Bùi gia mặt dày mày dạn, tỉnh bơ: "Cái gọi là di chứng ám ảnh hầm băng."

Lý Bất Ngôn: "Nói toạc là nhát gan chứ gì!"

Tiểu Bùi gia: "..."

---

 

Loading...