Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 65: Giữ Người

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:59
Lượt xem: 306

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Lão phu nhân dừng chân trong sân, kịp mở miệng câu nào thì đưa tay lên quệt nước mắt.

Nước mắt tuôn rơi lã chã như mưa rào. Quệt một cái, nước mắt vẫn cứ chảy ròng ròng.

Nếu chỉ thôi thì gì, đằng Lão phu nhân còn dùng ánh mắt rưng rưng, tội nghiệp Yến Tam Hợp chằm chằm. Cái dáng vẻ trông đáng thương, yếu đuối, bất lực đến nao lòng.

Yến Tam Hợp nghiến răng ken két: "Cái Tĩnh Tư Cư biến thành sân khấu kịch từ bao giờ thế?"

Tạ Lão phu nhân thừa hiểu ý châm chọc trong lời của nàng, nhưng bà vẫn im lặng, chỉ sụt sùi gạt lệ, thể già nua lảo đảo như ngã.

Tạ Tri Phi bên cạnh vội vàng đỡ lấy bà: "Mau! Mau mời thái y tới đây!"

Lập tức nha nhanh nhẹn chạy vụt .

"Yến cô nương cần lo lắng . Lão phu nhân tĩnh dưỡng vài tháng sẽ khỏe thôi. Còn nếu khỏe..." Tạ Tri Phi sang Yến Tam Hợp, đầy áy náy: "Thì cũng đành đổ tại mệnh . Cô nương cứ thong thả nhé, tiễn . Lỡ như Lão phu nhân mệnh hệ gì thì lúc lâm chung chắc bà cũng trăng trối với vài lời."

Mẹ kiếp! Nói thế thì còn kiểu gì nữa?

Yến Tam Hợp lạnh lùng trừng mắt Tạ Tri Phi, giọng đầy vẻ cam lòng: "Tạ Tam gia, tại các cứ nhất quyết giữ bằng thế?"

Tạ Tri Phi thu vẻ cợt nhả, nghiêm giọng : "Yến Tam Hợp, luật pháp nước Đại Hoa quy định nữ t.ử phép tự lập môn hộ. Điều ý nghĩa gì, chắc cô nương hiểu rõ chứ?"

Yến Tam Hợp hiểu, hiểu rõ là đằng khác.

Nghĩa là khi Yến Hành qua đời, tất cả tài sản tên ông, dù chỉ là mấy gian nhà tranh vách đất rách nát, cũng đều quy về quyền sở hữu của dòng họ Yến. Và cô nương mồ côi như nàng từ nay về chỉ thể sống dựa dẫm tông tộc. Hơn nữa, tông tộc họ Yến còn quyền quyết định phận của nàng.

Nói một cách khó nhất, nếu dòng họ Yến bắt nàng gả cho một con chó, nàng cũng chỉ nước ngoan ngoãn mà gật đầu theo.

Thực Yến Tam Hợp căn bản lo lắng chuyện Yến gia tìm đến gây rắc rối, bởi nàng vốn dĩ là cháu gái ruột của Yến Hành.

Tạ gia thì điều đó.

Tạ Tri Phi thấy nàng im lặng, ánh mắt càng thêm thâm sâu: "Bệnh tình của Lão tổ tông khá lên , tất cả đều trông cậy cô nương đấy."

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Tốt nhất là đừng để họ sinh nghi.

Yến Tam Hợp hất tay áo một cái đầy bực bội, lưng thẳng trong nhà.

Khóe miệng Tạ Tam gia khẽ nhếch lên đắc ý: "Xe ngựa chuẩn xong . Tối nay sẽ đích tới đón cô nương về phủ."

Dứt lời, Tạ Tam gia mặt , nụ môi tắt ngấm.

Nàng đồng ý ở vì kiêng kỵ thế lực của dòng họ Yến, mà là sợ phận giả mạo cháu gái ruột Yến Hành bại lộ.

Tốt lắm! Cuối cùng cũng tóm cái đuôi hồ ly của nàng !

...

Quý phủ cách Tạ gia xa, chỉ cần xuyên qua ngõ Tứ Điều, rẽ thêm vài con ngõ nhỏ nữa là tới nơi.

Yến Tam Hợp bước xuống xe ngựa, liếc mắt một cái thấy Bùi Tiếu đang đó, mặc nguyên bộ quan phục chỉnh tề. Bên cạnh còn hai gã tùy tùng theo, dáng vẻ trắng trẻo, chắp tay n.g.ự.c chào Yến Tam Hợp một tiếng: "A Di Đà Phật!"

Thân thể Yến Tam Hợp khẽ run lên, biểu cảm mặt biến đổi vi diệu.

Lý Bất Ngôn tinh ý phát hiện ngay: "Sao thế?"

Yến Tam Hợp thì thầm: "Cảm thấy cảnh tượng ... cũng quen thuộc."

Đầu óc Lý Bất Ngôn rối tung mù mịt. Tùy tùng kiểu sư sãi quen thuộc? Chuyện con thứ quen thuộc? hai thứ liên quan gì đến nhỉ!

Lúc , Bùi Tiếu thong thả bước tới, ngẩng cao đầu : "Tạ Ngũ Thập nhờ cùng Yến cô nương một chuyến."

Yến Tam Hợp hỏi: "Ngươi quen thuộc Quý phủ lắm ?"

Bùi Tiếu đáp: "Quen như lòng bàn tay chứ."

"Thật ngại quá, cho ngắt lời hỏi một câu nhé." Lý Bất Ngôn sán gần: "Cái tên 'Tạ Ngũ Thập' là lấy từ điển cố nào ?"

"Nha đúng là nha , kiến thức hạn hẹp." Bùi Tiếu ngạo nghễ giải thích: "Tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh. 'Tri thiên mệnh' còn gọi là 'Tri Phi'. Tên của ba vị gia nhà họ Tạ đều bắt nguồn từ câu kinh điển của Khổng T.ử đấy."

Lý Bất Ngôn "" lên một tiếng vỡ lẽ: "Thế tên ngươi chỉ mỗi chữ 'Tiếu' cộc lốc thì lấy từ điển cố nào ?"

"Tại cho ngươi ?" Bùi Tiếu khẩy: "Làm nha thì phận của nha . Chủ t.ử mở miệng hỏi thì cái thói nha bên cạnh líu lo như chim chích thế? Còn cái thể thống gì nữa!"

Lý Bất Ngôn thở dài thườn thượt: "Ta chỉ thấy tên ngươi nên thuận miệng hỏi thôi, gì mà căng thẳng thế?"

Được ! Nể tình ngươi khen cái tên !

Bùi Tiếu hắng giọng ho khan một tiếng.

Gã tùy tùng gầy gò lưng vội nịnh nọt: "Bùi đại nhân nhà lọt lòng mới . Bùi lão gia bảo đứa trẻ chắc chắn phàm, cho nên đặt tên là chữ 'Tiếu' đấy ạ."

Lý Bất Ngôn tặc lưỡi: "Thứ cho kiến thức nông cạn nhé. Bùi đại nhân đây quan mấy phẩm thế, quản lý việc gì ?"

Quả nhiên là đồ nhà quê kiến thức!

Bùi Tiếu ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào.

Gã tùy tùng béo tròn lưng nhanh nhảu đỡ lời: "Bùi đại nhân việc ở Tăng Lục Tự, là quan lục phẩm triều đình đấy ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-65-giu-nguoi.html.]

"Quản lý sư sãi !" Lý Bất Ngôn híp mắt trêu chọc: "Thế ngài thử một đoạn kinh Kim Cang chơi xem nào?"

"Ngươi điên !" Bùi Tiếu c.h.ử.i thề: "Ông đây là quan quản lý hòa thượng, chứ hòa thượng nhé!"

Lý Bất Ngôn gật gù "" một tiếng chiều hiểu: "Tên , tướng mạo cũng trai, còn quan to. Chắc ngưỡng cửa nhà họ Bùi bà mối đạp mòn xuống ba tấc đất nhỉ?"

Gã tùy tùng gầy đáp: "Bùi đại nhân nhà vẫn thành , gần nữ sắc, nên đừng là ba tấc, đến bảy tấc đất cũng mòn ạ."

Hỏi han cặn kẽ thế , con nha đầu ý với chăng?

Gương mặt Bùi Tiếu thoáng hiện lên vẻ đắc ý.

lúc , Lý Bất Ngôn ghé sát tai Yến Tam Hợp thì thầm:

"Tiểu thư, điều tra rõ ràng . Tên chức quan tép riu, là một kẻ nhàn rỗi vô công rỗi nghề. Ăn thì vô duyên, tính tình khó chiều, thích nịnh nọt, mắc chứng sợ phụ nữ. Tóm là: Có thể lợi dụng ."

Yến Tam Hợp liếc Bùi Tiếu một cái hờ hững: "Vậy phiền Bùi đại nhân dẫn đường nhé. Tiện thể kể cho chút tình hình về Quý gia luôn."

Bùi Tiếu suýt chút nữa thì nghẹn họng tắc thở.

Hóa là thế! Nàng hỏi đông hỏi tây nãy giờ là để thăm dò xem giá trị lợi dụng ? Bùi gia gia sống đến từng tuổi bao giờ ai sỉ nhục trắng trợn như thế cả! Oa a a a! Tức c.h.ế.t !

"Người giá trị thì ít công to. Kẻ vô dụng thì tốn thời gian, đưa tin vịt dẫn ngõ cụt." Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Yến Tam Hợp ai cũng khiến cảm thấy rợn , thoải mái. , Bùi Tiếu can đảm thẳng mắt nàng chút né tránh.

Thảo nào Tạ Ngũ Thập âm thầm điều tra nàng . Sự điềm tĩnh và trí tuệ giống của một cô nương mười bảy tuổi bình thường chút nào.

Bùi Tiếu lập tức cảm thấy tò mò: "Ngươi chuyện gì về Quý gia?"

"Ta hỏi, ngươi đáp."

Yến Tam Hợp vẫn giữ nguyên phong cách việc của , ngắn gọn, súc tích: "Trong mắt ngươi, Lão phu nhân là như thế nào?"

"Chuyện ..."

Biết bắt đầu từ bây giờ nhỉ?

Bùi Tiếu khựng một chút, bước chân vô thức chậm dần.

Yến Tam Hợp thúc giục: "Khi hỏi câu đó, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu ngươi là gì?"

Bùi Tiếu buột miệng: "Một bà lão hiền lành, bụng."

"Tốt như thế nào?"

"Từ nhỏ thời gian sống ở Quý gia còn nhiều hơn ở Bùi gia. Bà ngoại lúc nào cũng giấu những món ngon nhất , đợi lúc vắng mới lén dúi cho ăn. Ngay cả đám cháu nội ruột thịt cũng đãi ngộ đặc biệt ."

Bùi Tiếu khẽ thở dài, nhớ chuyện xưa:

"Hồi bé nghịch ngợm như quỷ sứ, ba ngày đ.á.n.h một trận nhỏ, năm ngày ăn một trận đòn lớn. Lão phu nhân bao giờ chê bai , lúc nào cũng mặt bênh vực, che chở cho . Bà còn cãi tay đôi với cha , bảo là 'trẻ con thì nghịch, nghịch là trẻ con'."

Bùi Tiếu cúi đầu, c.ắ.n nhẹ môi: "Nói thế cho dễ hiểu nhé, cho dù lật tung cả cái nóc nhà họ Quý lên thì bà ngoại cũng sẽ bên cạnh vỗ tay khen: 'Lật lắm!'"

Lý Bất Ngôn lắc đầu ngán ngẩm: "Cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên!"

"Cưng chiều thì nào?" Bùi Tiếu nổi quạu: "Bà ngoại thương , cưng chiều thì mắc mớ quái gì đến ngươi? Cái đồ phù thủy nhà ngươi ghen ăn tức ở ?"

"Phù thủy ư?"

Hừ!

Lý Bất Ngôn sờ tay xuống thắt lưng định rút kiếm, nhưng thoáng thấy ánh nước long lanh trong mắt Bùi Tiếu thì thôi.

Thôi bỏ ! Nể tình tên cũng là đứa cháu hiếu, tha cho một !

Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Ngoài ngươi , Lão phu nhân còn đối xử với ai nữa ?"

"Bà đối với ai cũng cả, con dòng đích dòng thứ bà đều đối xử công bằng như ."

Bùi Tiếu hừ mũi tự đắc: " đối với nhất trần đời, đến cháu đích tôn cũng bì kịp."

Yến Tam Hợp truy vấn đến cùng: "Tại ?"

"Tại cái gì mà tại ? Tại vì trai, tuấn tú, lịch sự, tài năng, tính tình , ai nhờ gì cũng giúp, cờ b.ạ.c rượu chè, trai gái lăng nhăng, giữ trong sạch như ngọc chứ nữa!"

"Người khen ngươi béo, ngươi tưởng khỏe mà thở hổn hển đấy ?" Lý Bất Ngôn ngoáy lỗ tai vẻ khinh bỉ: "Chém gió cũng phai thôi cha nội."

"Ngươi..." Ngực Bùi Tiếu phập phồng vì tức, mồm lẩm bẩm "A Di Đà Phật" liên hồi mới kìm cơn xúc động đ.ấ.m mặt nàng .

Chủ yếu là vì phận đ.á.n.h .

"Người bà yêu quý nhất là ngươi. Vậy thì..."

Yến Tam Hợp Bùi Tiếu với ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Người bà ghét nhất... là ai?"

Trái tim Bùi Tiếu giật thót lên một cái.

Mẹ kiếp! Cái thì bố bảo cũng dám !

---

 

Loading...