Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 645: Người quen

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:06
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp hiểu nhớ tới một câu Lục Thời từng : "Không nhân từ nương tay, mưu lược sâu, mà là dã tâm, thủ đoạn tàn nhẫn và toan tính của đương kim Bệ hạ ai trong thiên hạ sánh bằng."

Bởi thể thấy, sự ngăn cách quân thần, phụ t.ử giữa Tiên đế và Tiên Thái t.ử hẳn cũng trong kế hoạch của . Điều đó càng chứng minh Lục Thời hao tổn tâm huyết cả đời, cuối cùng cũng chỉ bức hạ Tội kỷ chiếu là hợp tình hợp lý.

Mọi chuyện ngày càng sáng tỏ: Triệu Vương chính là kẻ mưu mô màn. Nghiêm Như Hiền là con ch.ó thả , tìm tới Thiên Thị lấy sinh thần bát tự của Tiên đế để vu chú.

Yến Tam Hợp phân tích: "Sau đó Triệu Vương lợi dụng tai mắt cài trong Phủ Thái t.ử để thực thi kế hoạch. Vậy kết cục của Cố A Lục, Hạ Tài nhân và Thẩm nữ y , ngươi ?"

Chử Ngôn Đình nhắc tới trong thư tay, nàng tin Đường Kiến Khê chắc chắn sẽ lưu tâm ba . Quả nhiên, Đường Kiến Khê âm thầm điều tra.

"Cố A Lục tố cáo công, Cẩm Y Vệ thưởng năm mươi lượng bạc. Kẻ hôm nay cầm tiền, hôm c.h.ặ.t đ.ầ.u ném xuống hố phân, t.h.i t.h.ể treo cây."

"Ai ?"

Đường Kiến Khê nghiến răng: "Không chủ t.ử thì cũng là mấy con cá lọt lưới như . Loại tiểu nhân hạ tiện bán chủ cầu vinh , g.i.ế.c một vạn cũng tiếc."

"Hạ Tài nhân thì ?"

"C.h.ế.t trong tay Thái t.ử phi."

Lý Bất Ngôn chen : "Nếu thật sự là nàng thì Thái t.ử phi cũng coi như giúp Thái t.ử báo thù, g.i.ế.c lắm."

"Thẩm nữ y là hoài nghi nhất." Đường Kiến Khê liếc Lý Bất Ngôn: "Sau binh biến, những liên quan đến Thái t.ử phi đều giam giữ, Thẩm nữ y cũng ở trong đó. lạ là nửa năm nàng đột nhiên thả, từ đó bặt vô âm tín."

"Vì thả? Sao bặt vô âm tín?" Yến Tam Hợp linh cảm chuyện chẳng lành, vội hỏi dồn: "Thẩm nữ y tên đầy đủ là gì? Người ở ? Cha là ai?"

"Tên là Thẩm Đỗ Nhược, kinh thành. Cha là Thẩm Nguy, xuất thế gia y học, là Bộc thị. Thẩm Đỗ Nhược bốn ca ca, nàng là con gái út của Thẩm gia."

Yến Tam Hợp ngẩn . Sao lòng vòng một hồi về quen thế . Thẩm Nguy chẳng là Thẩm lão thái y từng giúp nàng trị thương ở chân ?

"Thẩm lão thái y?" Chu Viễn Chiêu bên cạnh cũng giật : "Hắn giúp nội t.ử thi triển Quỷ môn mười ba châm."

Đường Kiến Khê Chu Viễn Chiêu nhà họ Thẩm liền vội hỏi: "Thẩm Đỗ Nhược , ngươi bây giờ nàng ?"

"C.h.ế.t . Ngày Chu Toàn Cửu tắt thở, quan tài của nàng đưa về Thẩm gia." Chu Viễn Chiêu đáp: "Nghe Tiểu Bùi gia , hình như nàng Thẩm lão thái y đuổi khỏi phủ, mấy năm nay phiêu bạt thầy t.h.u.ố.c dạo, khi c.h.ế.t mới lá rụng về cội."

"Đuổi khỏi phủ?" Đường Kiến Khê hừ lạnh: "Chắc chắn là chuyện trái lương tâm !"

"Cái ..." Chu Viễn Chiêu trả lời thế nào.

Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Hạ nhân còn của Phủ Thái t.ử thì , ai còn sống ?"

"Sống?" Môi Đường Kiến Khê run rẩy: "Ai thể sống đều c.h.ế.t cả . Ta tính sơ qua, vì án vu chú mà c.h.ế.t hơn hai vạn , liên lụy vô kể."

Nói cách khác, bộ trong Phủ Thái tử, cuối cùng chỉ một Thẩm Đỗ Nhược sống sót. Điều quá bất thường!

Yến Tam Hợp Chu Viễn Chiêu lệnh: "Sau khi hồi kinh, điều tra Thẩm Đỗ Nhược thật kỹ."

Chu Viễn Chiêu gật đầu. Quả thực tra cho nhẽ. Nếu tìm manh mối từ , án vu chú mới thể sáng tỏ, những tâm ma may mới cởi bỏ .

"Đường Kiến Khê, ngươi còn gì ?"

Đường Kiến Khê lắc đầu. Đây là chút bí mật cuối cùng trong lòng ông, vốn định mang theo xuống mồ.

Yến Tam Hợp cầm lấy mấy bức thư tay: "Ba bức thư , sẽ bảo quản giúp ngươi."

Đường Kiến Khê im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-645-nguoi-quen.html.]

"Khi thứ trở về cát bụi, mong rằng sẽ lật ngược chiếc đồng hồ cát để thế nhân thấy sự thật." Yến Tam Hợp nhẹ giọng : "Có lẽ, chính là cái đó."

Đường Kiến Khê nàng, lắc đầu: "Yến cô nương, đưa cho ngươi, mà là vật nguy hiểm."

"Dựa lưng cái c.h.ế.t mới thể mưu đồ chuyện lớn hơn." Yến Tam Hợp quả quyết: "Ngươi còn sợ, tại sợ?"

Đường Kiến Khê ngạc nhiên. Ông bỗng hiểu vì một tiểu cô nương trẻ tuổi thể là giải ma. Bởi vì chỉ trẻ mới sợ hãi là gì.

"Cô nương bảo quản cho . Nếu như..." Ông ngập ngừng: "Nếu ở nổi kinh thành thì cứ lên núi lánh vài ngày, Minh Nguyệt cũng thích ngươi."

"Ngươi tính trù ẻo gặp nạn đấy ? Đừng nghĩ thế!" Yến Tam Hợp gấp tờ giấy cẩn thận cất n.g.ự.c áo: "Ta sẽ còn lên núi, hơn nữa chắc chắn là quang minh chính đại chứ gây phiền toái cho Minh Nguyệt ."

"Được, , ." Đường Kiến Khê liên tục gật đầu, xúc động : "Đến lúc đó và Yến cô nương nâng cốc ngôn hoan, say về."

"Ta tửu lượng kém nhưng Tam gia thì lắm." Yến Tam Hợp mỉm : "Để uống với ngài!"

Nhắc đến Tạ Tam gia, Đường Kiến Khê cảm kích sâu sắc: "Ta mong ngày đến sớm một chút."

"Ta cũng mong."

Chuyện chính xong, sang tán gẫu việc vặt. Yến Tam Hợp bảo Chu Viễn Chiêu: "Ngươi hỏi, tính, đo thì ngay đêm nay , sáng mai chúng xuống núi."

Chu Viễn Chiêu vội : "Đường lão gia, sẽ vẽ bùa bình an cho đứa bé trong bụng Đường tiểu thư."

"Một cái đủ, cho cả , phu nhân , con gái và con rể nữa..." Đường Kiến Khê chỉ tay mặt Chu Viễn Chiêu mắng yêu: "Chu gia các đúng là tạo nghiệp!"

Chu Viễn Chiêu hổ cúi đầu.

...

Khi trở phủ, lão tổng quản chờ sẵn ở cửa: "Yến cô nương, phòng vẫn như cũ, để lão nô dẫn đường."

Yến Tam Hợp mỉm cảm ơn, sang ôm quyền chào Đường Kiến Khê: "Chúng nghỉ ngơi hai canh giờ sẽ xuất phát. Nhờ ngài gửi lời chào đến phu nhân và Minh Nguyệt giúp ."

Đường Kiến Khê lưu luyến: "Nha đầu Minh Nguyệt tỉnh thấy ngươi, chắc nhè cho xem."

"Ngài cứ bảo với nàng là tương lai sẽ đến ở lâu dài, nàng sẽ vui thôi."

"Đứa nhỏ tính tình đơn thuần."

"Đơn thuần là , là phước."

Yến Tam Hợp chợt nhớ điều gì, dặn dò: "Chu Viễn Chiêu, ngươi dạy Đường lão gia mấy trận pháp . Ngọn núi yên tĩnh, thể để thế tục quấy rầy, e sẽ kẻ thông minh hơn tìm đến đây."

Chu Viễn Chiêu hiểu ý nàng bảo vệ Đường gia nên gật đầu ngay.

Đường Kiến Khê bất ngờ đưa tay chặn đường Yến Tam Hợp, cúi đầu nàng như ngàn vạn lời . Cuối cùng, ông đặt miếng bạch ngọc mỏng lòng bàn tay nàng.

"Cái tặng ngươi, nó bảo vệ hơn hai mươi năm nay."

"Có tác dụng ?"

"Có." Đường Kiến Khê ngẩng đầu bầu trời đầy : "Hắn đang ở trời xuống đó!"

---

 

Loading...