Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 641: Dạy sai hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:47:00
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta cũng rõ, lúc còn bé hình như tổ phụ thoáng qua nhưng nhớ kỹ." Chu Viễn Chiêu thấy đều dồn mắt , vội phân bua: "Ta Yến cô nương nhắc đến Hiếu Hiền Hoàng hậu nên mới đột nhiên nhớ tới thôi."

Yến Tam Hợp sang Đường Kiến Khê: "Nói tiếp ."

"Yến cô nương đúng lắm. Tiên sinh của chỉ một bụng thi thư và đạo lý trị quốc, quên mất rằng hết thảy đều là xã tắc, hết thảy đều nhắm vương quyền."

Đường Kiến Khê khổ: "Lần thứ hai gặp Tiên Thái t.ử là ở trong cung của ngài ."

Năm đó Trắc phi của Thái t.ử hạ sinh bé trai, mở tiệc mừng trăm ngày, Thái t.ử gửi thiệp mời, liền mang theo và Chử Ngôn Đình cùng .

Thái t.ử lúc đó còn hăng hái hơn mấy năm nhiều. Trên bữa tiệc, khách quý chật kín, quà mừng hết đợt đến đợt khác. Vương hầu tướng quân, văn võ bá quan trong kinh thành đến quá nửa.

Ba thầy trò bọn họ cho dù nép trong góc cũng liên tục tới kính rượu, lấy lòng . Vì mấy tháng nữa là đến kỳ thi mùa xuân, Lễ bộ đề cử đảm nhiệm chức vụ Chủ khảo, bao nhiêu tranh thủ nịnh bợ.

Hắn và Chử Ngôn Đình sợ quá chén, đành đỡ rượu . rốt cuộc, vẫn say. Thái t.ử mời đến thư phòng nghỉ ngơi, hai bọn cũng theo hầu hạ. Cứ như , bốn thầy trò nữa tụ họp.

Tiên sinh chỉ ngà ngà, uống vài ngụm đặc là tỉnh táo , liền nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Thái t.ử ân cần dặn dò: "Chuyện đến ngừng, trăm hoa đua nở. Dung Dữ , lúc con càng cẩn thận."

Thái t.ử hiển nhiên cũng uống nhiều, hề e dè chúng , cầm tay thở dài: "Mẫu hậu , Phụ hoàng... đổi nhiều quá."

Hiếu Hiền Hoàng hậu mất từ ba năm . Hoàng đế đau khổ, bãi triều ba ngày, thụy hiệu truy phong chọn tới mấy chục cái, cuối cùng chốt hai chữ "Hiếu Hiền".

Thái t.ử tiếp, nhưng bọn họ đều rõ Hoàng đế đổi ở điểm nào. Trong vòng ba năm khi Hiếu Hiền Hoàng hậu mất, kinh thành xảy hai vụ án lớn, g.i.ế.c mấy vạn , mười mấy thế gia tịch biên gia sản, trong đó cả những mưu sĩ và tướng quân từng theo Hoàng đế sinh tử.

Tiên sinh im lặng hồi lâu : "Bệ hạ gần đây hành xử quá tàn nhẫn. Ngươi là con trai, là Thái tử, ở bên cạnh khuyên nhủ một chút."

Thái t.ử rũ mắt khổ: "Khuyên vài , quỳ cũng vài , đầu gối quỳ đến nát cả ."

Những xử đều là Thái t.ử lớn lên. Khi sự việc xảy , họ cầu cứu tới cửa, Thái t.ử mềm lòng xin giúp. dụng ý của Hoàng đế thì cả thiên hạ đều : Điểu tận cung tàng – chim hết thì cất cung, g.i.ế.c bớt công thần thì giang sơn Triệu gia vững ? cái kiểu qua cầu rút ván chỉ khiến tuyệt vọng. Huống chi Triệu gia ngày hôm nay đều là dựa xương m.á.u của những công thần .

Tiên sinh vỗ vai , bất đắc dĩ bảo: "Không trái lương tâm là . Những cái khác, cần cưỡng cầu."

"Đó là đầu tiên tới Cung Thái tử, cũng là cuối cùng." Đường Kiến Khê hồi tưởng: "Lúc đỡ lên xe, thấy Thái t.ử tiễn tận cửa. Hắn trong bóng đêm, khoác chiếc áo choàng mùa đông màu đen, đầu đội ngọc quan, lưng thẳng tắp. Phía là Phủ Thái t.ử sâu hun hút, sâu đến mức mãi thấy điểm cuối."

"Lúc cảm thấy việc tỏ lòng với tiểu sư vì yêu thích nam nữ, mà là bên cạnh để bầu bạn."

Nghe đến đó, Yến Tam Hợp chẳng tại thấy tức ngực. cảm xúc lớn nhất trong lòng nàng vẫn là sự tiếc nuối: "Tiên sinh ngươi dạy sai cho nữa . Muốn vững vàng vị trí , bàn tay sắt là ."

Tổ phụ từng với nàng: quân yếu thì thần lấn, quân mạnh thì thần phục. Triều chính là một cái cân, nhiều thứ đều chú ý cân bằng. Bệ hạ g.i.ế.c , chỉ thể khuyên một, khuyên hai, tuyệt đối thể khuyên ba. Khuyên nhiều sẽ mất lòng Đế vương.

Cho nên vụ án gian lận khoa thi xuân của nổ , Bệ hạ hề nương tay, trực tiếp tịch biên gia sản. Nói cho cùng, đó cũng là đòn dằn mặt dành cho Thái tử, chỉ là bài học cái giá quá đắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-641-day-sai-han.html.]

Đường Kiến Khê nhíu mày, trầm mặc một lát : "Tiên sinh nhốt lao ngục mới hối hận. Lúc Thái t.ử đến thăm, ông cầm lấy tay một câu: 'Điện hạ, bầy sói vây quanh, học cách tàn nhẫn.'"

"Những lời ngươi ?"

"Rất lâu Ngôn Đình mới kể cho ." Đường Kiến Khê thở dài: "Đáng tiếc, lĩnh ngộ quá muộn. Trái tim Thái t.ử vốn nhân từ, ác thì thể ác đến mức nào chứ? Cũng là vì sống quá thuận lợi, từ trưởng t.ử đến Thái t.ử đều thuận buồm xuôi gió, chắc chắn cho rằng vị trí hiển nhiên là của , từng nghĩ kẻ đang rình rập trong bóng tối."

Yến Tam Hợp về phía Chu Viễn Chiêu: "Tương tự như Chu gia các ngươi. Đại lão gia, Ngũ lão gia, thậm chí lão phu nhân đều cho rằng gia nghiệp Chu gia thuộc về đại phòng, từng nghĩ bọn họ còn bỏ sót một thứ t.ử Chu Toàn Cửu."

Môi Chu Viễn Chiêu giật giật, thốt nên lời.

Đường Kiến Khê nhịn cảm thán: "Yến cô nương đúng là trúng tim đen."

"Cũng hẳn, đó là điều ngộ từ Chu Toàn Cửu."

Chu Toàn Cửu gia chủ Chu gia đến mức phát điên, huống chi thứ những tranh giành là ngai vàng cửu ngũ chí tôn. Tính cách nhân từ ăn sâu trong cốt tủy của Thái tử, cộng thêm cái nghĩa khí thư sinh Đường Kỳ Lệnh truyền nhiễm... Ưu điểm chính là nhược điểm chí mạng khi tranh quyền đoạt vị.

Im lặng hồi lâu, Yến Tam Hợp hỏi: "Sau đó thì , ngươi còn gặp Thái t.ử ?"

"Gặp thêm một nữa. Lần đó về kinh thành, đến Lễ bộ nộp đơn từ quan và giao quan ấn. Làm xong thủ tục , khéo xe ngựa của Thái t.ử dừng ở cửa, ngài bước xuống xe. Bốn mắt , cảnh còn mất."

"Hắn để râu, thái dương lấm tấm tóc bạc, hai bên má hóp . Không cần hỏi cũng cuộc sống của gian nan thế nào. Ta bước lên quỳ xuống hành lễ, từ cao xuống một lúc, lời nào mà rời ."

Đường Kiến Khê tiếp lời: "Lòng chút mất mát, nghĩ tới đủ chuyện qua bỗng thấy thật vô nghĩa, chẳng thèm xe ngựa mà cứ thế bộ về. Đi qua mấy con ngõ nhỏ thì đuổi theo, nhét tay một vật."

Đường Kiến Khê cởi chiếc túi nhỏ bên hông, lấy một miếng bạch ngọc mỏng, đặt tay Yến Tam Hợp. Nàng cúi đầu , là một con cá khắc từ bạch ngọc, trông sống động.

"Hắn đưa vật cho , Yến cô nương đoán dụng ý ?"

Thần sắc Đường Kiến Khê d.a.o động, đợi nàng trả lời tự giải thích: "Trong suối nước, trong nước cá, chúng chơi đùa vui vẻ bao. Ta theo như Chử Ngôn Đình, bèn buông tha cho , để sống quãng đời tự do tự tại."

Dừng một chút, ông thở dài: "Tự do tự tại... Yến cô nương, thế đạo điều đó thật khó !"

là khó !

Yến Tam Hợp nắm chặt miếng bạch ngọc, lâu gì. Thực đám Đường Chi Vị, Lục Thời, Đường Kiến Khê thể bình an vô sự sống sót, phía đều một bàn tay vô hình âm thầm che chở. Chủ nhân của bàn tay chính là Tiên Thái t.ử Dung Dữ.

Chỉ dựa điểm cũng đủ thấy thể lên vị trí , vì quá mức trọng tình trọng nghĩa.

---

 

Loading...