Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 637: Diện thánh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:56
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nổ quan tài? Lại còn tận ba cái?

Triệu Ngạn Tấn biến sắc: "Chuyện... chuyện ?"

"Có đồn rằng Chu gia tiết lộ quá nhiều thiên cơ, cũng kẻ bảo Chu Toàn Cửu nhiều chuyện ác đức nên quả báo."

Đổng Tiếu ngừng một lát tiếp tục: "Ngày hạ táng Chu Toàn Cửu, Nhị phu nhân Chu phủ một xác hai mạng. Hôm nay thê t.ử của qua đời. Trong vòng nửa năm mà khiêng ba cỗ quan tài, nếu bảo gì kỳ quái thì đến cũng chẳng tin nổi."

"Ý của Bá Nhân là..."

"Vương gia thể mượn chuyện để một bài văn tế lớn." Mắt Đổng Tiếu lóe lên tia lạnh lẽo: "Thay vì lo sợ Chu gia bắt tay với Thái t.ử và Thái Tôn, chi bằng tay , biến Chu gia thành phế vật."

"Chuyện ..." Triệu Ngạn Tấn do dự.

"Vương gia, Tạ Tam gia tài giỏi đến mấy cũng chỉ là kẻ ngoại đạo giúp đỡ Thái tử. Chu gia thì khác, họ thể diện thánh bất cứ lúc nào." Đổng Tiếu thở dài: "Một kẻ bên trong, một kẻ bên ngoài phối hợp với ..."

Triệu Ngạn Tấn giật , sống lưng lạnh toát. , nội công ngoại kích như thế thì Hán Vương gì còn cửa thắng?

...

Giờ phút , Chu Viễn Mặc đang như đống lửa, bồn chồn chờ đợi ở đầu ngõ biệt viện. Lão Nhị , yên, tuy xuống nhưng mắt cứ mở thao láo.

Xa xa thấy bóng xe ngựa chạy tới, vội vàng từ chỗ tối trong hẻm bước . Chu Thanh đang đ.á.n.h xe vội ghìm cương, đầu nhỏ: "Gia, là Chu Đại gia."

Chu Viễn Mặc xách vạt áo, vội vã chạy xe, luống cuống trèo lên. Chu Thanh liếc Đinh Nhất một cái phi lên đầu tường, từ cao quan sát cảnh giới.

Tạ Tri Phi đỡ Chu Viễn Mặc vững, trấn an: "Chu đại ca tìm thì ngày mai cũng định đến gặp đây."

Thần sắc Chu Viễn Mặc hoảng hốt như chim sợ cành cong: "Tam gia, bọn chúng nhắm ai? Nhắm ai ?"

"Vào và Minh Đình." Tạ Tri Phi vỗ vai : "Chu đại ca bình tĩnh, đừng tự dọa ."

Chu Viễn Mặc ngả , tay vuốt n.g.ự.c liên tục. Hắn thực sự dọa cho mất mật . Thấy tình hình , Tạ Tri Phi quyết định thẳng.

"Với sự thông minh của Chu đại ca, chắc hẳn cũng đoán và Minh Đình đều là của Thái Tôn."

Chu Viễn Mặc gật đầu. Từ hôm Tiểu Bùi gia dẫn gặp Thái Tôn, lờ mờ đoán . Cuộc chiến vương quyền hiện nay là sự tranh đoạt giữa phe Thái t.ử - Thái Tôn và phe Hán Vương.

Tạ Tri Phi tiếp tục: "Kẻ theo dõi chúng tám chín phần mười là của Hán Vương."

Chu Viễn Mặc gật đầu.

"Người của Hán Vương bám theo đến tận đây, e là mối quan hệ giữa Chu đại ca và chúng giấu nữa." Tạ Tri Phi ngừng một chút: " tin Hán Vương chỉ chúng qua với , chứ nội tình trong Chu phủ xảy chuyện gì."

Nghe đến đây, vẻ mặt Chu Viễn Mặc căng thẳng. Lỡ như Hán Vương cho điều tra kỹ càng chuyện trong phủ thì...

"Yến Tam Hợp khi dặn dò, bảo chúng hãy tìm cách gây chút rắc rối cho Hán Vương, để bận rộn mà còn thời gian soi mói chúng nữa." Tạ Tri Phi thẳng vấn đề: "Chu đại ca, vòng vo nữa, cách gì ?"

Chiêu gì cũng , miễn là hiệu quả.

Tiểu Bùi gia thấy Tạ Tri Phi chuyện quá nhẹ nhàng liền chen : "Nếu để bám đuôi thật thì tất cả chúng đều xong đời đấy, tin ?"

Quy củ tổ tông, gia pháp Chu gia... sự sống còn của cả gia tộc thì chẳng là cái đinh gì cả.

Chu Viễn Mặc trầm ngâm một lát hạ quyết tâm: "Ta sẽ cho bệnh, liên tục bảy ngày."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-637-dien-thanh.html.]

Tạ Tri Phi và Tiểu Bùi gia . Bị bệnh là nhất. Ốm đau thì còn sức mà hại . Bảy ngày? Đủ để bọn họ tạm thời thở phào, tính kế sách tiếp theo, cũng là thời gian để Chu Viễn Mặc chỉnh đốn trong phủ, đề phòng nội gián.

Tạ Tri Phi vẫn lo lắng: "Chu đại ca, tính là hại ? Hại quả báo ?"

"Có, nhưng đây là mức nhẹ nhất ." Chu Viễn Mặc khổ: "Cái giá thực sự của việc hại , cũng gánh nổi ."

Vừa dứt lời, Chu Thanh từ tường nhảy xuống, vén rèm báo: "Gia, cách đây nửa dặm ngựa đang phi nước đại tới."

Đêm hôm khuya khoắt thế , ai phi ngựa như bay ?

"Cứ đến xem phong thủy." Chu Viễn Mặc vội nhảy xuống xe: "Các mau về ."

Tạ Tri Phi nỡ bỏ mặc Chu Viễn Mặc: "Minh Đình, ngươi yên đấy, xuống xem ."

Vừa thấy tới, tất cả đều kinh ngạc. Kẻ phi ngựa như điên chính là Chu Tam gia - Chu Viễn Hạo.

Chu Viễn Hạo nhảy xuống ngựa, mặt cắt còn giọt máu, lao tới túm lấy trai: "Đại ca! Trong cung đến truyền tin, bảo giờ Ngọ ngày mai mời cung diện thánh."

Chân Chu Viễn Mặc mềm nhũn, lảo đảo lùi mấy bước, may mà Chu Viễn Hạo đỡ kịp nếu ngã quỵ. Tạ Tri Phi cũng kinh hãi thốt nên lời.

Ban ngày mới cảnh báo Chu gia đang ở đầu sóng ngọn gió, chuyện trong cung thể giấu , cần chuẩn kỹ lưỡng. Nào ngờ chuyện ập đến nhanh như !

"Chu đại ca." Tạ Tri Phi lo lắng cho : "Trong cung truyền tin muộn thế , hết sức cẩn thận ứng đối!"

"Là phúc họa, là họa tránh khỏi." Khóe miệng Chu Viễn Mặc nhếch lên nụ méo xệch còn khó coi hơn : "Tam gia, bọn về đây."

Tạ Tri Phi theo bóng họ khuất dần, hạ rèm cửa sổ xuống. Chưa kịp yên vị, Tiểu Bùi gia thở dài thườn thượt: "Hắn đối phó với Bệ hạ, ngươi đối phó với cha ngươi, đối phó với cha . Tạ Ngũ Thập , chỉ trong chớp mắt mà chúng đều lâm đường cùng thế ?"

Nụ của Tạ Tri Phi lúc còn thê t.h.ả.m hơn cả Chu Viễn Mặc. Chính vì đối phó thế nào nên mới trốn chui trốn lủi ở biệt viện đây .

...

Đêm nay, kẻ thì mây mưa hoan lạc, thì chè chén say sưa, kẻ chạy đôn chạy đáo, thức trắng đêm lo âu. Niềm vui nỗi buồn của nhân gian quả thực chẳng hề liên quan đến .

Ngày hôm .

Cung nữ, nội thị cung Trọng Hoa mãi thấy Vương gia dậy. Giờ tảo triều qua từ lâu, một cung nữ đ.á.n.h bạo vén rèm kiểm tra thì phát hiện Vương gia mặt đỏ bừng, trán nóng hầm hập.

Cung nữ hoảng hốt gọi Vương phi. Vương phi lập tức sai mời Thái y. Mấy vị Thái y vội vã chạy tới bắt mạch, đều kết luận là do cảm lạnh. Hỏi mới đêm qua Vương gia hành phòng xong thư phòng bàn việc, trúng gió độc đường .

Hán Vương phi sai sắc thuốc, cho cung báo tin. Đến trưa, khẩu dụ của Bệ hạ truyền tới, do nội thị cận đích mang theo d.ư.ợ.c liệu quý ban thưởng. Hán Vương phi thấy trong lòng khấp khởi mừng thầm. Vương gia chỉ cảm lạnh qua loa mà Bệ hạ những phái đến thăm hỏi còn ban thưởng hậu hĩnh, chứng tỏ Người quan tâm đến Vương gia.

Trong khi đó, Giám chủ Khâm Thiên Giám Chu Viễn Mặc đang thấp thỏm chờ đợi bên ngoài Ngự thư phòng. Bệ hạ dùng xong bữa trưa và đang nghỉ ngơi. Tuổi tác càng cao, giấc ngủ trưa của Người càng kéo dài, từ một khắc lên đến gần nửa canh giờ.

Đến khi Chu Viễn Mặc cảm thấy chân tay sắp đông cứng thì tiểu nội thị mới mời . Hắn vội chỉnh quan bào, hít một sâu bước nơi quyền lực nhất thiên hạ.

Quỳ xuống. Hành lễ. Không dám ngẩng đầu.

Chu Viễn Mặc rút tấu chương trong n.g.ự.c , cung kính dâng cao quá đầu. Nội thị tiếp lấy, đặt lên ngự án. Vĩnh Hòa đế mở xem, là tấu chương xin về chịu tang.

"Bệ hạ." Chu Viễn Mặc giọng bi ai: "Phụ mẫu thần lượt qua đời, thần đau đớn khôn nguôi, tâm trí rối bời thể lo liệu việc triều chính, chỉ xin về chịu tang ba năm để tròn đạo hiếu."

Vĩnh Hòa đế bất động, một lời, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng soi xét vị Giám chủ trẻ tuổi đang quỳ chân.

---

 

Loading...