Hắn và Thiên Thị thấy bà già cảm thấy gì đó sai sai.
Người đàn bà gầy guộc chỉ còn da bọc xương, hai má bôi phấn đỏ choét, môi cũng tô son đỏ lòm, đôi mắt đen láy cứ chằm chằm , trông rợn cả tóc gáy.
Hai vội vàng ngăn Tứ gia . Nào ngờ đúng lúc , từ miệng đàn bà tuôn một tràng âm thanh kỳ quái:
"Kháng tinh tạo thành trường phòng, trong mười ngày ắt tai ương. Ruộng đất tiêu tan, mất chức quan, tiểu nhân hãm hại thương tích. Ngày gả cưới thì dâu con phòng gối chiếc, mai táng thì tai họa ập đầu, thương vong t.h.ả.m khốc."
Lúc đó, mới theo hầu Tứ gia lâu, Lão thái gia cũng dạy dỗ gì về bói toán phong thủy. Chưa kịp phản ứng thì Tứ gia hất tay họ , chạy tới.
"Bà lầm bầm cái gì thế?" Tứ gia hỏi.
"Ngươi là Chu gia mà còn hỏi ?" Bà già đáp.
"Sao bà họ Chu?"
"Ta còn ngươi hàng thứ tư cơ."
"Bà là ai?"
Bà già hừ một tiếng: "Ta là bà ngoại ngươi."
Tứ gia nổi giận đùng đùng, xoay bỏ . lúc , bà già lầm bầm gì đó. Tứ gia bước vài bước thì chậm , cuối cùng đầu chạy ngược trở .
Cứ thế, một già một trẻ, , kẻ ... Ước chừng nửa canh giờ trôi qua mà cả hai vẫn bất động. Hắn mấy định lao lên kéo Tứ gia nhưng đều Thiên Thị cản . Thiên Thị lớn hơn ba tuổi, hầu hạ Tứ gia từ sớm nên hiểu tính chủ.
Hắn dám cãi lời Thiên Thị, đành thì thầm hỏi: "Bà già đó lảm nhảm cái gì thế?"
"Hình như là bói toán phong thủy." Thiên Thị lắc đầu: "Ta cũng hiểu lắm."
Hắn sốt ruột đến mức thái dương giật giật: "Ngươi hiểu mà dám để Tứ gia bà hươu vượn ? Lỡ bà dạy cái gì bậy bạ thì ?"
"Ngươi mới tới nên tính Tứ gia." Thiên Thị thì thầm: "Thứ gì ngài thích thì nửa câu cũng lọt tai. thứ ngài thì trời đ.á.n.h cũng kéo ."
Thấy vẫn trố mắt ngạc nhiên, Thiên Thị bồi thêm: "Chúng kẻ hầu hạ, tiểu chủ nhân vui vẻ mới là chuyện quan trọng nhất, những thứ khác cứ mắt nhắm mắt mở cho qua ."
Một lát , nhà họ Phó tìm đến. Bà già sấn sổ sờ soạng khắp mặt Tứ gia, híp mắt: "Gặp là tạo hóa của ngươi. Nhớ cho kỹ dùng cả đời, đứa cháu ngoại yêu của ạ."
Thấy mụ già động tay động chân, Thiên Thị hoảng hồn lao tới bế thốc Tứ gia . Hắn theo quan sát rõ, ánh mắt Tứ gia vẫn dán chặt bà già rời.
Lúc nhà họ Phó cũng phát hiện bà già trong vườn ươm. Mọi nhao nhao hỏi xem mụ già ở chui .
Tiểu Bùi gia đến đây thì ong cả đầu: "Chẳng lẽ bà già đó Phó gia?"
Thái Vi lắc đầu.
"Sau đó ?"
Thái Vi c.ắ.n bút ba chữ: Mắng, đánh, đuổi!
Trong nhà tự dưng xuất hiện một mụ điên, đám gia nhân Phó gia xông đ.á.n.h mắng, tống cổ mụ khỏi cửa. Tóc tai mụ giật rối bù, hoa cài đầu rơi rụng, tay áo xé rách, mặt hằn rõ dấu tay, t.h.ả.m hại vô cùng.
mụ vẫn khanh khách, múa may cuồng đầy vui sướng như một kẻ điên loạn.
"Thái Vi, lúc Chu Toàn Cửu bao nhiêu tuổi?"
Thái Vi một chữ lên giấy: Sáu.
Sáu tuổi? Mới sáu tuổi đầu mà nhớ những lời điên rồ của mụ đàn bà ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-618-hinh-gia.html.]
"Chu Thanh, cho Thái Vi chút nước nghỉ ngơi lát ."
Tạ Tri Phi lệnh xong, sang định gì đó với Yến Tam Hợp thì thấy Tiểu Bùi gia lao tới như một mũi tên. Mình tới còn đủ, còn vẫy tay gọi Lý Bất Ngôn cùng.
Lý Bất Ngôn cạn lời. Tên nửa canh giờ còn thề sống thề c.h.ế.t thèm mặt nàng, giờ ngoắc tay gọi như gọi cún? là Tiểu Bùi gia vết sẹo lành quên đau!
Thôi kệ, Đại hiệp cũng tò mò c.h.ế.t!
Bốn cái đầu chụm thì thầm. Tiểu Bùi gia mở bát: "Cái phủ Phó gia chút tà môn."
Tạ Tri Phi: "Ta cảm thấy mụ cố tình chờ sẵn ở đó."
Lý Bất Ngôn: "Những lời mụ quá nửa là bàng môn tà đạo."
Yến Tam Hợp: "Ta một suy đoán táo bạo. Là nữ nhân, am hiểu tà thuật, liệu là của Hình gia ?"
Mẹ kiếp!Mẹ kiếp!Mẹ kiếp!
Bốn cặp mắt trân trối, cùng chung một suy nghĩ: Chẳng lẽ Hình gia và Chu gia thù oán từ ?
Tạ Tri Phi quyết đoán: "Phải phái đến Đông Đài núi Ngũ Đài một chuyến ngay."
Tiểu Bùi gia nghĩ đến tính khí lão hòa thượng thấy đau đầu: "Lão trọc chịu mở miệng thì ?"
"Đơn giản." Yến Tam Hợp lạnh: "Ngươi dọa y hệt cách dọa Canh Tống Thăng , xem khai ."
Thông minh! Mà cũng thật thất đức!
Tiểu Bùi gia lập tức chạy tới bàn của Thái Vi, cầm bút múa may một hồi. Viết xong, lôi quan ấn tùy , hà mấy cái đóng dấu cái cộp.
Thấy Thái Vi chằm chằm, Tiểu Bùi gia gấp tờ giấy , hất hàm: "Đại nhân nghĩ cách tìm mụ điên . Chu đại ca, xì tiền ."
Chu Viễn Mặc nãy giờ vểnh tai lỏm, hai lời móc ngay trong n.g.ự.c xấp ngân phiếu.
Tiểu Bùi gia cầm tiền chạy cửa, dúi tay Hoàng Kỳ dặn dò.
Lòng Hoàng Kỳ đắng hơn ngậm hoàng liên. Mới về nóng chỗ . Cứ đà lên đỉnh Đông Đài xuất gia luôn cho rảnh nợ.
"Bạc tất cả là của ngươi."
Hoàng Kỳ liếc thấy xấp ngân phiếu dày cộp, ước chừng hơn ngàn lượng, lòng vui như mở hội. Chuyến béo bở đây ! Hắn vội nhét tiền n.g.ự.c áo, sang Đinh Nhất: "Ta vắng, bảo vệ Tam gia cho . Nhớ kỹ từng lời bỏ sót chữ nào, về kể hết cho đấy."
Đinh Nhất: "..." Chỉ còn trông cửa, buồn quá mất.
...
Bùi Tiếu phòng, gật đầu với nhóm Yến Tam Hợp hiệu việc êm xuôi. Ba còn đồng loạt giơ ngón cái lên tán thưởng. Bùi Tiếu trong lòng đắc ý tột độ. Thấy , thời khắc mấu chốt vẫn dựa Tiểu Bùi gia !
Hắn rằng, trong mắt Thái Vi, màn kịch mang một ý nghĩa khác.
Tiểu Bùi gia là con trai Bùi thái y, giúp bắt mạch. Bùi gia là thế gia y học lừng lẫy. Còn gia thế Tạ đại nhân cũng từng cai ngục nhắc tới - con trai út của Tạ các lão quyền khuynh triều chính. Hai nhân vật tầm cỡ như vây quanh cung phụng một cô nương tên Yến Tam Hợp. Chẳng lẽ cô gái thực sự bản lĩnh thông thiên triệt địa?
Còn trong mắt Tạ Nhi Lập, cảnh tượng gợi lên một suy nghĩ khác.
Từ bao giờ mà Lão Tam, Minh Đình và Yến Tam Hợp chủ tớ thiết đến mức ? Người tung kẻ hứng, ăn ý đến mức ai chen nổi.
---