Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 615: Thái Vi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:33
Lượt xem: 296

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết ở kinh thành rơi suốt một ngày hai đêm, tuy rằng ngừng, nhưng mặt đất vẫn tích một lớp thật dày.

Trời lạnh như , đường vốn thưa thớt, đến chạng vạng thì càng chẳng thấy bóng nào.

Cuối con đường lát đá xanh, một bóng đen chậm rãi trườn nền tuyết lạnh.

Nói là trườn, bởi vì bóng đen chỉ còn mỗi phần đùi, bắp chân.

Hai cánh tay khỏe, chỉ tiếc là bàn tay, để lộ cổ tay trụi lủi.

Một cổ tay nhoài về phía điểm tựa, cổ tay lết theo , cả cứ thế nhích từng chút một. Tuyết quét sạch, lộ lớp gạch đá xám xịt lạnh lẽo.

Thỉnh thoảng vài qua đường về muộn thấy, ai nấy đều vội vàng bịt mũi tránh xa.

Áo bông kẻ tỏa mùi hôi thối nồng nặc, tóc tai bết bát còn rỉ thứ nước vàng nhầy nhụa, trông cứ như chui từ đống phân.

Bóng đen từ đầu ngõ Bách Hoa chậm rãi bò tới cuối ngõ, rẽ trái hướng về phía ngõ Lạc Kim.

Bò mệt , rạp xuống đất nghỉ ngơi một lát, vùi mặt trong tuyết, cọ qua cọ . Dần dần, lớp bùn đất mặt rửa sạch, để lộ khuôn mặt tái nhợt nhiều năm thấy ánh mặt trời.

Ngũ quan bình thường, duy chỉ đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ, hằn lên những tia m.á.u như sắp nhỏ ngoài.

Điểm cuối của ngõ Lạc Kim là ? Chính là ngõ Thanh Liên.

Trong ngõ Thanh Liên lúc xe ngựa tấp nập. Rất nhiều nhận tin dữ, bất chấp giá rét chạy đến phúng viếng mẫu của Khâm Thiên Giám Chu đại nhân mới qua đời.

Sắc trời càng lúc càng tối.

Không một ai chú ý, bóng đen lặng lẽ một tiếng động trườn ngõ Thanh Liên.

...

Trước cổng Chu phủ, những chiếc đèn lồng trắng chao đảo trong gió.

Chu Tỉnh ở cửa chính, chắp tay hành lễ với khách đến phúng viếng, đó dặn dò hạ nhân phía dẫn khách trong. Xa phu và gã sai vặt theo thì dẫn tới lều nghỉ phía cửa, uống ngụm nóng, ăn chút điểm tâm lót .

Chưa đầy bốn tháng, Chu phủ lo liệu ba đám tang. Khách đến viếng tuy ngoài miệng gì, nhưng trong lòng đều thầm nghĩ, Chu phủ vì tiết lộ thiên cơ nhiều quá nên mới gặp báo ứng !

Chẳng mấy chốc, cửa Chu phủ đỗ chật kín xe ngựa.

Giữa sự tất bật ồn ào đó, một bóng đen tựa như u hồn lặng lẽ tiến gần Chu gia.

Gần hơn nữa!

Cuối cùng, dừng bên cạnh một cỗ xe ngựa, dùng đôi cổ tay trần trụi chống xuống đất, khó khăn lắm mới dậy . Ngoại trừ phần lưng, quần áo quanh ướt đẫm nước tuyết.

hề thấy lạnh.

Trong lồng n.g.ự.c , một ngọn lửa hận thù đang bùng cháy dữ dội, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, khiến dòng m.á.u trong sôi sục.

Bao nhiêu năm ? Rốt cuộc bao nhiêu năm trôi qua ?

Hắn cuối cùng cũng chờ đến ngày !

Có lẽ vì bò mệt quá, dựa bánh xe nghỉ ngơi hồi lâu. Sau đó, khó nhọc nâng cánh tay lên, vươn lưng lấy một thứ.

Cổ tay cọ xát vật đó, vật đó cọ xát da thịt , từ từ đưa mặt.

Đó là một ngọn đuốc.

Hắn cúi đầu dùng miệng ngậm lấy, mài mạnh đầu đuốc bánh xe.

Phụt!

Ngọn lửa bùng lên, soi sáng một góc ký ức sâu thẳm trong tâm trí .

Giữa nơi đồng m.ô.n.g quạnh, trói chặt một gốc cây lớn, miệng nhét đầy giẻ rách. Hắn liều mạng giãy giụa. Vô ích. Bọn chúng đang chậm rãi tiến gần .

Tiếp theo, một giọng quen thuộc vang lên - đó là giọng của ác quỷ từ địa ngục vọng về.

Ác quỷ dùng chất giọng nhẹ nhàng nhất thế gian mà phán: Vì nể tình , xin ngài hãy giữ cho một cái mạng, chặt đứt tứ chi, cho uống độc câm là .

Hắn thẳng dậy, đưa tay chỉnh trang đầu tóc và y phục. Trước , cũng từng là thể diện, cho nên c.h.ế.t cũng c.h.ế.t cho dáng con .

Miệng buông lỏng, ngọn đuốc rơi xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-615-thai-vi.html.]

Cháy !

Cháy càng mạnh càng ! Tốt nhất là thiêu rụi cả tòa nhà , thiêu rụi tất cả thứ !

Trong ánh lửa bập bùng, bước nhanh về phía . Người nọ một tay xách bổng lên, vùi thẳng đầu xuống tuyết.

Ưm ưm ưm...

Hắn trợn mắt nứt , gấp đến độ nước mắt trào , liều mạng giãy giụa. Bỗng thấy nọ dùng giọng bình tĩnh thì thầm bên tai: "Thái Vi, Tam gia nhà gặp ngươi."

Trái tim trong nháy mắt ngừng đập.

Ngươi là ai? Tam gia nhà ngươi là ai? Tại các tên ?

...

Trong linh đường.

Nhị lão gia Chu Toàn Quy cùng vợ cả dâng hương cho Mao thị. Khi ông quỳ xuống dập đầu, con trai con dâu, con gái con rể của gia chủ cũng đồng loạt dập đầu đáp lễ.

Phúng viếng xong, vợ chồng Chu Toàn Quy lui gian ngoài. Họ phía dùng mà tìm một góc vắng chụm đầu to nhỏ.

Trương thị thì thào: "Hôm qua Binh Mã Tư mới đến điều tra bà , đêm nay . Không sợ tội tự sát đấy chứ?"

Chu Toàn Quy thở dài: "Ai ."

Trương thị: "Ông xem, một nữ nhân thì phạm tội gì ?"

Chu Toàn Quy: "Khó lắm."

Đôi mắt Trương thị đảo như bi: "Binh Mã Tư hỏi lão gia là hỏi về Phó di nương. Hỏi bà thì hỏi về Tứ . Hai liên hệ gì ?"

"Có chứ. Một ruột Tứ , một là vợ cả của Tứ . Chẳng lẽ..." Trương thị hốt hoảng: "Là Tứ nhà ông phạm chuyện tày trời gì?"

"Bà mụ lắm mồm ." Chu Toàn Quy trừng mắt: "Tứ trong quan tài , còn thể phạm chuyện gì chứ? Quản cái miệng của bà cho , đừng suốt ngày rêu rao lưng khác."

Trương thị bĩu môi, thầm nghĩ trong quan tài thì ? Có c.h.ế.t còn lôi quất roi kìa!

lúc , lão tổng quản vội vã tới, hành lễ với hai vội vàng bước linh đường. Hắn xổm bên cạnh Chu Viễn Mặc, ghé tai nhỏ:

"Đại gia, Tam gia truyền tin đến, bảo qua giờ Tý hãy đến biệt viện Yến cô nương gặp mặt."

Hôm nay là đêm đầu tiên khi Mao thị mất, theo quy củ trưởng t.ử thể rời khỏi linh đường. Cổ họng Chu Viễn Mặc nghẹn ứ, hỏi: "Tam gia nhắn chuyện gì ?"

"Tìm ."

"Tìm Thái Vi ?"

Hồi lâu , Chu Viễn Mặc mới tìm giọng của : "Ông nhắn với Tam gia, sẽ đến đúng giờ."

"Vâng!"

Phía bên quan tài, Tạ Nhi Lập theo bóng lưng vội vã của lão tổng quản, bất chợt dậy tới bên cạnh Chu Viễn Mặc. Tất cả đều giật .

Tạ Nhi Lập như thấy, quỳ xuống bên cạnh vợ, che miệng hỏi nhỏ: "Lão tổng quản tìm chuyện gì thế?"

Chu Viễn Mặc cũng giấu giếm phu. Tam gia bỏ công sức nhiều như thế, ngoại trừ vì Yến cô nương thì phu cũng là một phần lý do.

"Tìm Thái Vi , Tam gia bảo qua biệt viện."

"Lát nữa cùng ."

Tạ Nhi Lập vẻ mặt ngỡ ngàng của Chu Viễn Mặc, giọng đanh :

"Linh đường thể thiếu , thì còn Nhị ca, Tam ca trông coi, lo hương khói. Ta cùng là thích hợp nhất." Không đợi Chu Viễn Mặc lên tiếng, cúi đầu tiếp: "Đến nước , sức lực gộp chung một chỗ. Các mà c.h.ế.t hết thì sẽ đến lượt nàng ."

Dứt lời, Tạ Nhi Lập dậy, trở về vị trí cũ quỳ xuống.

Vừa vặn khách đến phúng viếng, cần nhà đáp lễ. Hắn mặc một hiếu phục phục xuống nền đất, cả cong như con tôm.

Hốc mắt Chu Viễn Mặc đỏ hoe.

---

 

Loading...