Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 602: Địa Ngục
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:46:20
Lượt xem: 315
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không sai."
Lão tổng quản: "Phó di nương đối với lão gia vô cùng , chữ của lão gia, từng nét đều do Phó di nương dạy; lão gia khi còn bé nếu đau đầu sổ mũi gì, Phó di nương đều sốt ruột."
" tất cả những thứ đều xếp Ngũ lão gia, thậm chí là ba vị con trai trưởng khác."
Yến Tam Hợp đưa một ví dụ rõ ràng nhất.
"Chu Toàn Cửu và Ngũ lão gia đồng thời vươn tay Phó di nương ôm, Phó di nương dù trong lòng ôm con trai , cũng chỉ thể ôm lấy Ngũ lão gia, đúng ?"
" ." Tổng quản gật đầu: "Phó di nương là như , thà chịu thiệt thòi về , cũng chuyện thật ."
"Đây tủi , đây là đạo lý sinh tồn." Yến Tam Hợp: "Chính thất đạo lý sinh tồn của chính thất, thất đạo lý sinh tồn của thất, Chu tam gia."
Nàng đầu: "Nếu như ngươi là Chu Toàn Cửu, chuyện đều xếp khác, ngươi ghen tị ?"
"Ta..." Chu Viễn Hạo suy nghĩ một hồi: "Ta ."
Yến Tam Hợp: "Tại ?"
Chu Viễn Hạo cứng cổ: "Bởi vì đó là nương ruột của ."
"Ta cũng thế." Yến Tam Hợp rũ mi xuống: "Ta cũng sẽ ghen tị, sẽ oán hận."
Bộ dáng rũ mắt của nàng, luôn khiến cho một cảm giác u tĩnh, trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Người bên ngoài gì, nhưng một mà đau lòng.
Năm đó ở viện Hải Đường, nương cũng đối xử nóng lạnh với nàng.
Lúc vui thì hỏi vài câu, lúc tâm trạng , bỏ mặc nàng ở một bên hỏi han, đôi khi thậm chí cố ý như thấy nàng.
"Yến Tam Hợp." Tạ Tri Phi khẽ gọi một tiếng: "Đừng dừng , tiếp ."
Yến Tam Hợp ngước mắt lên, hít sâu một .
"Không vì , lúc mới "Ta cũng thế" thì thấy tức ngực, tâm trạng lập tức xuống."
"Trên thế gian , ham chiếm hữu của trẻ con là mạnh nhất. Bị giành đồ ăn sẽ , cướp đồ chơi sẽ ồn ào; thấy đồ ăn ngon trong tay khác thì sẽ đưa tay đòi lấy."
"Nếu như Chu Toàn Cửu bao giờ cảm nhận tình thương của nương thì , nhưng vẫn cảm nhận , mà chỉ thỉnh thoảng mới nhận . Trong lòng sẽ cam lòng đến mức nào?"
"Đâu chỉ trẻ con cam lòng." Tiểu Bùi gia hiếm khi cảm thán một tiếng: "Thực lớn cũng cam lòng, chỉ là chịu đựng mà thôi."
Yến Tam Hợp: "Cho nên từ khi Chu Toàn Cửu hiểu chuyện, lo lo mất."
Tất cả gật đầu.
"Nhị tiểu thư phụ mẫu lạnh nhạt, cho nên hận Chu Vị Hi. Chu Toàn Cửu cũng ngoại lệ, hận tất cả những đoạt tình thương của nương ." Yến Tam Hợp: "Nếu như Nhị tiểu thư hận Chu Vị Hi một phần, thì Chu Toàn Cửu năm phần, nhưng còn đủ."
Tiểu Bùi gia: "Vì đủ?"
"Còn đủ để cho Chu Toàn Cửu nảy suy nghĩ hại ." Yến Tam Hợp im lặng một lát: "Như ... Còn năm phần từ tới?"
"Ở chỗ Phó di nương."
Người mở miệng trả lời, là Chu Vị Hi.
Chu Vị Hi đối diện với ánh mắt Yến Tam Hợp: "Ta thể ?"
Yến Tam Hợp dùng ánh mắt cổ vũ nàng: "Cứ việc ."
"Ta rời nửa tháng, thấy áy náy nhất Đại gia, mà là Hoài Châu. Ta lo con ăn ngon , ngủ ngon , hạ nhân cẩn thận chăm sóc con ."
Chu Vị Hi: "Ta chỉ một đứa con trai , đứa con nào khác để nhớ thương, nhưng dù , vẫn cảm thấy mắc nợ nó. Suy bụng bụng , Phó di nương chắc chắn cũng cảm thấy mắc nợ đứa nhỏ."
Yến Tam Hợp: "Nói tiếp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-602-dia-nguc.html.]
"Con một khi cảm thấy mắc nợ, sẽ bồi thường gấp bội, chuyện sẽ dịu dàng hơn bình thường gấp mười , việc sẽ tỉ mỉ hơn bình thường gấp mười ." Chu Vị Hi Yến Tam Hợp: "Còn thể nghĩ cách tìm cho một vài lý do. 'Con , nương là bởi vì lão phu nhân thương xót, nên mới ngày hôm nay. Con , nếu lão phu nhân gật đầu, nương thể sinh hạ con?'"
"Làm cảm ơn. Con trai, con lời, hiểu chuyện, cứ nhịn một chút là ."
"Con , con đừng tranh giành với họ, con là thứ xuất, bọn họ là đích xuất, con tranh ."
"Con trai, nương cũng thương con, nhưng nương hết cách ."
"Con trai, con chỉ cần hiểu, nương thương nhất chỉ con."
Chu Vị Hi c.ắ.n môi : "Mẫu t.ử liền tim, nhiều thì năm phần còn từ từ hình thành."
Không chỉ nữ nhân hiểu nữ nhân, mà cũng hiểu nhất.
"Còn thiếu một chút." Yến Tam Hợp: "Sức khỏe Phó di nương vốn kém, nàng chịu mệt nhọc."
"Ta hiểu ." Lý Bất Ngôn bừng tỉnh đại ngộ: "Với sức khỏe của nàng, việc chăm sóc một đứa bé, thực sự chịu nổi. nàng vì lấy lòng lão phu nhân, cũng chỉ thể c.ắ.n răng cố gắng chịu đựng."
Tiểu Bùi gia cũng bừng tỉnh đại ngộ: "Những thứ khác thấy, nhưng Chu Toàn Cửu là con trai của nàng, ở cùng viện với nàng, thấy rõ ràng nhất."
"Bất Ngôn." Yến Tam Hợp: "Ta mệt sắp c.h.ế.t, ngươi còn liều mạng với khác, Chu Toàn Cửu thì ?"
Hô hấp Lý Bất Ngôn trì trệ.
Yến Tam Hợp: "Chu Toàn Cửu mới năm tuổi, còn quá nhỏ, thể liều mạng với khác , nhưng nỗi hận càng ngày càng nồng đậm."
"Trong mắt , nương mỗi ngày đều lão phu nhân ăn hiếp, Đại phòng ăn hiếp. Đặc biệt là Ngũ lão gia, là hận nhất."
"Tất cả tình yêu của Phó di nương đối với , đều cướp đoạt, sức khỏe của Phó di nương, cũng vì chăm sóc Ngũ lão gia nên mới càng ngày càng kém, cho nên..."
Yến Tam Hợp lạnh lùng : "Hắn cũng cướp đoạt thứ thuộc về khác, cũng sức khỏe của Ngũ lão gia càng ngày càng kém!"
Trong phòng, đều hít thở thông.
Trong đầu nảy một suy nghĩ...
Đây cũng là lý do vì Chu Toàn Cửu tuổi còn nhỏ, thể mấy thứ ác độc như giếng đào hoa, đinh đòi mạng .
Nếu như những thứ còn đủ để cho tin phục...
Yến Tam Hợp n.g.ự.c phập phồng vài cái.
"Ta còn nhớ ngày đầu tiên Chu gia hoá niệm giải ma, lão tổng quản với một chuyện..."
"Sinh nhật hàng năm, Phó di nương luôn tự tay may cho bốn đứa nhỏ mỗi đứa một bộ xiêm y, xem như quà sinh nhật. Cái năm ngã bệnh nặng, lão phu nhân cho phép nàng dùng kim chỉ, nàng vẫn lén lút may."
"Yến cô nương." Lão tổng quản vội : "Thực chỉ sơ qua, lúc Phó di nương khỏe mạnh, cũng thường chút giày vớ, túi tiền gì đó cho các chủ."
"Điều chứng minh điều gì?" Yến Tam Hợp: "Chứng minh Phó di nương từ đầu đến cuối đều lấy lòng lão phu nhân, lấy lòng các con trai đích của Đại phòng, cho dù mạng sống còn bao lâu."
Lý Bất Ngôn: "Những hành động lấy lòng rơi mắt Chu Toàn Cửu, chỉ hận hơn mà thôi."
Yến Tam Hợp Lý Bất Ngôn gật gật đầu.
"Chu Toàn Cửu và Mao thị đầu tiên gặp , là ở chùa Giới Đài mà tối hôm qua chúng ."
"Lúc Chu Toàn Cửu bái Bồ Tát Địa Tạng Vương, lúc Tiểu Bùi gia giới thiệu cho Địa Tạng Vương Bồ Tát, ..."
Đến lúc , Bùi Tiếu nếu còn nghĩ là câu nào, thì ngốc đến t.h.u.ố.c chữa.
"Ta , Địa Tạng Vương Bồ Tát trong mấy đời quá khứ, từng mấy cứu nương đang chịu khổ trong địa ngục."
Nói xong, mở to hai mắt, Yến Tam Hợp.
"Cho nên, Chu Toàn Cửu cho rằng Phó di nương ở Chu gia, là ở trong địa ngục chịu khổ?"
---