Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 596: Mộ tổ tiên
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:42:52
Lượt xem: 310
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe chân tướng điên cũng muộn?
Tiểu Bùi gia liếc Tạ Tri Phi, sang Lý Bất Ngôn, thầm nghĩ trong lòng: Cái chân tướng rốt cuộc đáng sợ đến mức nào mà thể khiến cho Tiểu Bùi gia đây xong phát điên lên chứ?
Tạ Tri Phi cố nén những cảm xúc đang dâng trào trong lòng, nhẹ nhàng : "Trong nha môn một gian phòng nghỉ, nếu nàng chê..."
"Không chê!"
Yến Tam Hợp dứt lời liền cảm thấy đáp quá nhanh, bèn vội vàng bồi thêm một câu chữa ngượng: "Ổ ch.ó cũng ngủ ."
Tạ Tri Phi thoáng sững sờ, bật thành tiếng.
Yến Tam Hợp lườm một cái sắc lẹm. Cười cái gì mà ?
Dưới ánh nến lung linh, khuôn mặt Tạ Tri Phi hiện lên vài nét lưu manh, bỡn cợt: "Quên với nàng, chỗ của đúng là cái ổ ch.ó thật đấy."
Yến Tam Hợp: "..."
Tạ Tri Phi quả thực hề khiêm tốn chút nào. Nơi đó đúng là chẳng khác gì cái chuồng chó.
Công việc ở Binh Mã Tư Ngũ Thành thường xuyên thức khuya dậy sớm, chẳng ngày đêm. Trong cái viện nhỏ bé chỉ hai gian sương phòng đông tây. Sương phòng phía đông là nơi nghỉ ngơi của Tạ Tri Phi, còn sương phòng phía tây là địa bàn của Chu Thanh và Đinh Nhất.
So với sự bừa bộn của sương phòng phía tây, thì cái "ổ chó" ở sương phòng phía đông xem vẫn còn ngăn nắp chán, ít nhất chăn màn cũng gấp gọn gàng vuông vức.
Tiểu Bùi gia bước phòng, vung tay hào phóng: "Cái sập trúc thuộc về , giường đệm êm ấm nhường cho các nàng."
Nói xong, khệ nệ bê chậu than đặt sang bên cạnh sập trúc, co cuộn tròn ngủ. Thực sự là mệt mỏi rã rời, thể chịu đựng thêm nữa.
Lý Bất Ngôn cũng chẳng khá hơn là bao, nàng ngã vật giường, ném một câu "Tam Hợp, gối đầu tặng cho ngươi đấy", lập tức gặp Chu Công đ.á.n.h cờ.
Để nàng trơ trọi? Biết gì bây giờ?
Yến Tam Hợp chút luống cuống tay chân, liếc Tạ Tri Phi, lệnh: "Ngươi ngoài tắt đèn, đóng cửa ."
"Ta ." Tạ Tri Phi lò cò nhảy bằng một chân đến chiếc ghế thái sư xuống: "Ta ở đây trông chừng các... nàng!"
Là ảo giác ? Hình như cố ý nhấn mạnh chữ "các nàng" thì .
Yến Tam Hợp phản ứng , sững sờ tại chỗ.
Tạ Tri Phi thấy nàng ngẩn ngơ như , khóe miệng khẽ giật giật. "Ngoài miệng thì bảo chê, xem, rõ ràng là vẫn chê kìa!"
"Ai chê chứ!"
Yến Tam Hợp leo lên giường xuống, định nhắm mắt thì thấy một tiếng trầm thấp vang lên. Lúc nàng mới vỡ lẽ, hóa là đang cố tình chọc ghẹo để hóa giải sự ngượng ngùng cho nàng.
Trong cuộc đời con , luôn những khoảnh khắc khiến cảm động một cách vô cớ. Yến Tam Hợp cảm thấy đêm nay những khoảnh khắc như thế xuất hiện nhiều.
Hắn tận cửa thành đón nàng. Hắn theo nàng tận Chu gia. Hắn kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài Chu phủ. Và đến tận giờ phút ...
Yến Tam Hợp khẽ cong khóe miệng, từ từ chìm giấc ngủ.
Đợi khi thở nàng trở nên đều đều, Tạ Tri Phi mới khẽ gọi một tiếng "Chu Thanh". Chu Thanh rón rén , xổm xuống mặt .
Tạ Tri Phi ghé sát tai thuộc hạ thì thầm, cánh tay dài khẽ phất tắt ngọn nến đang cháy dở. Cửa phòng khép , hạ giọng dặn dò: "Phái đến canh chừng ở cửa thành. Hễ thấy ba Chu gia trở về thì lập tức báo ngay cho ."
"Vâng."
......
Phần mộ tổ tiên của Chu gia ở phía Tây thành, cho dù quất roi thúc ngựa chạy hết tốc lực cũng mất hơn một canh giờ mới tới nơi.
Trong khi nhóm Yến Tam Hợp đang say giấc nồng thì ba nhà họ Chu vẫn đang lầm lũi lên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-596-mo-to-tien.html.]
Chạy thêm hơn nửa canh giờ nữa, cuối cùng họ cũng đến chân núi Tây Sơn.
Ba xuống xe, khoác thêm áo choàng dày, mỗi xách một chiếc đèn lồng, theo con đường mòn sâu trong núi. Không ai với ai câu nào, chỉ tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Đi thời gian uống cạn một chén , cuối cùng khu mộ tổ tiên Chu gia cũng hiện mắt.
Khu mộ phía Nam giáp sông nước, phía Bắc tựa núi cao. Phong thủy tuy kém hơn so với Canh gia một chút nhưng cũng coi là vùng đất bảo địa hiếm .
Nghe năm xưa lão tổ tông dùng la bàn tìm long điểm huyệt, lặn lội suốt hai năm trời mới tìm nơi . Đào thử xuống đất, quả nhiên tìm thấy bình đá và mạch suối ngầm trong vắt. Chỉ cần tìm bình đá hoặc suối trong thôi là điềm lành ngàn năm một. Đằng hội tụ cả hai yếu tố, thì đó đích thị là kỳ long quái huyệt hiếm đời.
Lão tổ tông Chu gia căn cứ mệnh lý của dòng họ, sắp xếp bố cục một chút. Từ đó về , nơi kỳ long quái huyệt chính thức trở thành khu mộ tổ tiên của Chu gia. Thực , khu mộ tổ tiên gốc của dòng họ Chu còn cách đây năm mươi dặm về phía Tây.
Ba đến nơi nhưng vội vã bắt tay việc ngay. Họ tìm một chỗ khuất gió, xuống nghỉ ngơi lấy sức, chờ trời hửng sáng mới tính tiếp. Cái nghề , dù là xem bói xem phong thủy, đều đòi hỏi tinh thần và thể lực ở trạng thái nhất. Tâm tĩnh thì khí bình, cái gì cũng sai lệch.
Đêm đen như mực, tuyết rơi dày đặc, lưng là những ngôi mộ lạnh lẽo im lìm. Trời đất tịch mịch, lòng cũng hoang mang.
Đàn ông con trai nhà họ Chu từ nhỏ học xem phong thủy tướng , chuyện ma quỷ thần thánh cũng nhiều . Thế gian lắm bậc kỳ tài dị sĩ, thì khai thiên nhãn, kẻ thì thông âm dương, chuyên bắt ma trừ quỷ... hiện tượng kỳ lạ như hôm nay, trăng tròn vành vạnh xuất hiện giữa trời bão tuyết, từ trong trăng tròn lao một con quạ đen, giờ nghĩ vẫn thấy rùng kinh hãi. Thiên tượng dị thường thường là điềm báo cho những biến cố lớn sắp xảy .
"Ca." Chu Viễn Hạo hít sâu một lấy can đảm: "Yến Tam Hợp là giải tâm ma, liệu ánh trăng và con quạ đen do cô triệu hồi ?"
Tương truyền, thời kỳ hưng thịnh nhất của tổ sư gia Chu gia, thể hô mưa gọi gió, triệu hồi nhật nguyệt.
Chu Viễn Mặc liếc lão tam, lắc đầu: "Bản lĩnh của Yến cô nương vẫn đạt đến cảnh giới đó ."
Chu Viễn Chiêu bên cạnh ấp úng thôi.
"Nhị ca, gì cứ ?" Chu Viễn Hạo giục.
Chu Viễn Chiêu suy nghĩ một chút quyết định thật lòng : "Chuyến Ngũ Đài Sơn , thấy Yến cô nương một điểm kỳ quái. Cô dường như lạnh là gì. Trên đỉnh Đông Đài rét cắt da cắt thịt như thế mà cô vẫn chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng manh."
Điều Chu Viễn Mặc cũng nhận . Không chỉ điểm đó là kỳ quái. Còn một điều khiến cảm thấy bất an hơn cả là thể thấu chính tà nha đầu .
Người nghề như bọn họ, khi , tiên là xem tướng mạo, đó là cảm nhận khí trường. Ví dụ như Lý Bất Ngôn, cô nương theo bên cạnh Yến Tam Hợp. Tướng mạo tổng thể tệ, chỉ hiềm nỗi lông mày quá rậm, dự báo vận mệnh cuộc đời sẽ nhiều trắc trở, gập ghềnh. khí trường tỏa từ cô khiến khác cảm thấy thoải mái, dễ chịu, chứng tỏ tâm địa ngay thẳng, chính khí tràn đầy.
Yến Tam Hợp thì khác. Rõ ràng đang sờ sờ ngay mắt, nhưng giống như bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, thể nào thấu vận mệnh. Khí trường thì càng mờ nhạt, nhạt đến mức gần như cảm nhận sự tồn tại.
Những điều Chu Viễn Mặc đây vẫn giữ kín trong lòng, giờ phút cũng định cho hai .
"Bớt bàn tán chuyện khác , tập trung việc mắt thôi."
Nhắc đến chuyện mắt, Chu Viễn Chiêu thắc mắc. "Ca, như , hóa giải sự phản phệ và trừng phạt của thiên đạo thì một là dựa bùa chú trận pháp, hai là dựa cục diện phong thủy. Tại khẳng định cha chúng chắc chắn dùng cục diện phong thủy?"
"Bùa chú trận pháp chỉ là trò của thầy phong thủy hạng hai, còn thầy phong thủy hạng nhất đều chơi cục diện phong thủy." Chu Viễn Mặc giải thích: "Cha chúng bản lĩnh còn vượt xa cả những thầy hạng nhất, tìm dấu vết e là đơn giản . Thôi, cứ khu mộ tổ tiên xem xét kỹ lưỡng ."
Lời dịch tiếng nghĩa là: Bản cũng chẳng nắm chắc phần thắng. Đây là khiêm tốn. Luận về thiên phú, vẫn kém cha một bậc. Hơn nữa, bộ bản lĩnh đều do cha truyền dạy. Nếu như phụ cố tình giấu nghề, thì dù Chu Viễn Mặc vắt óc nghiên cứu mười năm tám năm nữa cũng chắc tìm .
Thế nên cái nghề mới coi trọng sự truyền thừa. Cha truyền con, con truyền cháu, đời giấu nghề đời khác thì gia nghiệp mới mong duy trì và phát triển .
"Nghỉ ngơi đủ , bắt tay việc thôi!"
Chu Viễn Mặc dậy, lấy la bàn . "Ta sẽ xem xét hướng Đông Nam, Nam và Tây Nam. Lão tam phụ trách hướng Đông và Tây. Còn lão nhị lo hướng Đông Bắc, Bắc và Tây Bắc. Tìm cho thật kỹ , đừng để bỏ sót bất cứ manh mối nào."
Chu lão nhị và Chu lão tam qua sự phân công liền hiểu ngay đại ca định dùng Bát Vận Phi Tinh Đồ để dò tìm. Tìm kiếm kiểu chỉ gói gọn trong phạm vi vài chục trượng, mà mở rộng bán kính hơn mười dặm xung quanh.
Khi trời tờ mờ sáng, cả ba mệt mỏi lê bước khu mộ. Áo choàng ướt sũng sương tuyết, giày bê bết bùn đất, đôi chân lạnh buốt tê dại.
Chu Viễn Mặc hỏi: "Lão Nhị, thế nào ?" Chu Viễn Chiêu lắc đầu ngao ngán.
Chu Viễn Mặc: "Còn Lão tam?" Chu Viễn Hạo cũng lắc đầu bất lực.
Chu Viễn Mặc thở dài thườn thượt: "Ta cũng chẳng thu hoạch gì."
---