Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 592: Giới Đài
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:42:48
Lượt xem: 283
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi đại nhân giá lâm giữa đêm khuya khoắt, trụ trì chùa Giới Đài đang ngủ say cũng vội vàng chui khỏi chăn ấm để nghênh đón.
Vị trụ trì pháp danh là Ngộ Không, nụ môi ông lúc nào cũng mang vẻ nịnh nọt, lấy lòng.
"Bùi đại nhân, ngài tới giờ là..."
"Nghe chùa các một rừng hoa quế , dẫn bạn bè tới thưởng hoa."
Đêm hôm khuya khoắt. Tuyết rơi mịt mù. Đi ngắm hoa?
Hèn chi dạo Bùi đại nhân còn rủ rê ông câu lan hát nữa, hóa là chuyển sang phong cách tao nhã thế .
Ngộ Không híp mắt: "Bùi đại nhân, Tạ đại nhân, mời theo bần tăng."
Hoàng Kỳ bóc xong hai hạt dẻ bỏ mồm, thấy liền xung phong: "Tam gia, để cõng ngài cho nhanh!"
Ngộ Không nhanh nhảu: "Chân Tạ đại nhân thương bất tiện, trong chùa chúng sẵn xe lăn, ngài dùng ạ..."
"Muốn!"
Xe lăn mang , đoàn bắt đầu tiến sâu trong khuôn viên chùa.
Rừng hoa quế ở hậu hoa viên. Quy mô quá lớn, chỉ chừng hơn mười gốc cây cổ thụ. dọc đường dẫn đến vườn , cứ cách một đoạn thấy trồng một cây quế. Thử tưởng tượng tháng Tám mùa hoa nở rộ, hương thơm ngào ngạt thể bay xa đến nhường nào?
Yến Tam Hợp lên tiếng hỏi: "Vườn quế trồng từ bao giờ ?"
Ngộ Không ngẩn một chút.
"Vị là Yến cô nương, cô hỏi gì thì ngươi cứ trả lời nấy." Bùi Tiếu nghiêm mặt nhắc nhở: "Phải trả lời thành thật, giấu giếm nửa lời."
Ngộ Không vội chắp tay thi lễ với Yến Tam Hợp: "A Di Đà Phật, bẩm Yến cô nương, những gốc quế trồng từ ngày chùa Giới Đài khai sơn lập tự, tính đến nay cũng ngót nghét hơn trăm năm ạ."
Yến Tam Hợp: "Tháng Tám hoa quế nở thơm lừng, khách thập phương đến chùa ngắm hoa đông ?"
Ngộ Không lắc đầu: "Cũng nhiều đến ngắm hoa ạ."
Yến Tam Hợp: "Tại ?"
"Hoa quế loài hoa hiếm lạ gì. Đừng đến các phủ thế gia, ngay cả nhà dân thường cũng trồng một hai cây cảnh." Ngộ Không xòa giải thích: "Hơn nữa, hoa quế xét về sắc thì thể so bì với các loài hoa khác, chẳng gì đặc sắc để ngắm nghía, chủ yếu chỉ mỗi cái mùi hương thơm ngát mà thôi."
Yến Tam Hợp chuyển hướng câu chuyện: "Trụ trì từng danh vị đại nhân Chấp chưởng Khâm Thiên Giám của Chu phủ ?"
Cùng sống trong thành Tứ Cửu, danh tiếng Chu phủ lẫy lừng như , ai mà . Ngộ Không vội gật đầu lia lịa: "Tất nhiên là danh ạ."
Đã danh, Yến Tam Hợp liền hỏi thẳng: "Tiền nhiệm gia chủ Chu phủ - Chu Toàn Cửu từng tới nơi ngắm hoa quế ?"
"Chuyện ..." Ngộ Không nhíu mày lục lọi trí nhớ: "Bần tăng từng ."
Yến Tam Hợp: "Vị sư thầy nào phụ trách chăm sóc rừng hoa quế ? Hãy gọi đó tới đây."
Ngộ Không sang hiệu cho tiểu hòa thượng lưng. Chú tiểu hiểu ý, ba chân bốn cẳng chạy tìm .
Rất nhanh đó.
Tiểu hòa thượng dẫn một vị tăng nhân trẻ tuổi, trạc đôi mươi đến.
Yến Tam Hợp đang định mở miệng hỏi danh tính thì vị tăng nhân , dường như chú tiểu thông báo sơ qua tình hình, liền chủ động lên tiếng:
"Chu đại nhân cuối tháng Tám hàng năm đều đến chùa ngắm hoa quế."
Quả nhiên!
Yến Tam Hợp mừng thầm trong bụng, cúi xuống Tạ Tri Phi. Tạ Tri Phi cũng nhận ánh mắt của nàng, khẽ gật đầu khích lệ nàng tiếp tục khai thác.
Yến Tam Hợp ngước mắt lên vị tăng nhân trẻ: "Sư phụ pháp danh là gì?"
"Bần tăng là Ngọc Trần."
"Ngọc Trần sư phụ rõ chuyện ?"
"Ban đầu bần tăng cũng để ý." Ngọc Trần từ tốn kể : " một ông khát nước, hỏi xin bần tăng chén . Bần tăng pha mời ông một ấm do chính tay trồng và chế. Ông uống xong khen thơm. Trước khi , ông còn dặn dò bần tăng dạo gần đây chớ nên lai vãng đến gần bờ nước, kẻo gặp tai họa."
lúc đó Ngọc Trần tin. Kết quả là ngày Trùng Cửu mùng chín tháng Chín, khi gánh nước, trượt chân ngã nhào xuống hồ, suýt c.h.ế.t đuối.
Năm ông đến. Lần Ngọc Trần liếc mắt nhận ngay ân nhân. Vì ông thường xuyên lui tới dịp đó nên bần tăng mới phận thực sự của ông .
"Ông một ?"
"Vâng, chỉ một ."
"Không gã sai vặt tùy tùng theo ?"
"Thưa nữ thí chủ, ai theo, chỉ độc mỗi ông ."
"Bình thường ông lưu bao lâu?"
"Ông thường xin bần tăng một chén , uống xong thì rời . Những lúc cao hứng, ông cũng sẽ nán trò chuyện với bần tăng vài câu."
Yến Tam Hợp: "Nói chuyện gì?"
Ngọc Trần: "Chủ yếu là đàm đạo về kinh Phật, giáo lý nhà Phật."
Yến Tam Hợp: "Chỉ thế thôi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-592-gioi-dai.html.]
Ngọc Trần khẳng định: "Chỉ thế thôi ạ."
Không mang theo tùy tùng. Đi một . Đều đặn hàng năm.
Rõ ràng rừng hoa quế ẩn chứa một bí mật nào đó chỉ thuộc về riêng Chu Toàn Cửu.
Từ xưa đến nay, hoa thường dùng để tượng trưng cho con gái. Mẫu đơn phú quý. Hoa sen thanh cao. Hoa lan u tịch...
Mỗi loài hoa đều đại diện cho một vẻ , một tính cách của phụ nữ. Vậy hoa quế là hình ảnh của phụ nữ nào? Khi Chu Toàn Cửu lặng giữa rừng hoa quế thơm ngát , trong lòng ông nghĩ đến ai?
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Ngọc Trần sư phụ, ngoài Chu đại nhân , còn ai hàng năm đều đặn đến ngắm rừng hoa quế ?"
Ngọc Trần ngẩn , bàn tay đang tràng hạt khựng .
Yến Tam Hợp quan sát biểu cảm của , ướm hỏi: "Có nữ nhân nào cũng hàng năm đến đây ngắm hoa ?"
Ngọc Trần suy nghĩ hồi lâu lắc đầu.
Yến Tam Hợp cam tâm: "Sư phụ hãy nghĩ kỹ xem?"
Ngọc Trần vẫn lắc đầu quả quyết.
"Yến cô nương, hoa quế chủ yếu để ngửi hương chứ để ngắm sắc. Hiếm ai lặn lội đến chùa chúng chỉ để ngắm hoa quế cả. À, mấy tháng một nữ thí chủ từng đến dạo vài vòng tán cây."
Yến Tam Hợp dồn dập: "Tướng mạo đó thế nào? Tuổi tác ?"
"Người xuất gia dám chằm chằm nữ thí chủ, bần tăng chỉ liếc qua một cái nên chỉ nhớ mang máng." Ngọc Trần đáp: "Ước chừng hơn hai mươi tuổi, khí chất sang trọng, là thiếu phu nhân đương gia của một gia đình quyền quý."
Yến Tam Hợp cúi xuống Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi mấp máy môi ba chữ: "Là đại tẩu."
Yến Tam Hợp thoáng chút thất vọng. Manh mối lóe lên vụt tắt.
"Hay là... chúng chính điện xem ." Tạ Tri Phi dịu dàng an ủi: "Dù cũng cất công đến đây ."
Chính điện?
Tim Yến Tam Hợp khẽ run lên. Mao thị từng kể, đầu tiên bà và Chu Toàn Cửu gặp chính là ở trong chính điện của ngôi chùa .
"Đi, đó xem thử."
......
Những ngọn nến trong chính điện vẫn cháy sáng trưng.
Tiểu hòa thượng coi sóc lư hương thấy trụ trì dẫn khách quý đến vội vàng thắp thêm mấy ngọn đèn dầu cho sáng sủa.
Bước chính điện, Yến Tam Hợp đảo mắt quan sát xung quanh, cuối cùng ánh dừng ở phía hậu điện.
Hậu điện đặt một chiếc bàn dài, bàn bày lư hương nghi ngút khói, phía lư hương là đĩa trái cây và bánh kẹo cúng dường. Trước bàn thờ đặt ba tấm bồ đoàn để tín đồ quỳ lạy cầu nguyện.
Nơi hẳn chính là nơi Chu Toàn Cửu và Mao thị đầu chạm mặt , khởi đầu cho mối duyên nợ oan trái.
Yến Tam Hợp chỉ tay lên bức tượng Phật uy nghiêm: "Nơi thờ phụng vị Phật tổ nào ?"
Bùi Tiếu ngẩng đầu lên, đáp ngay: "Đó là Địa Tạng Vương Bồ Tát."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Địa Tạng Vương Bồ Tát là vị Bồ Tát như thế nào?"
tủ , Tiểu Bùi gia hắng giọng, bày tư thế của một kể chuyện chuyên nghiệp.
"Trong kinh Phật chép, Địa Tạng Vương Bồ Tát Đức Phật Thích Ca Mâu Ni phó chúc, trong thời gian Đức Phật nhập diệt cho đến khi Phật Di Lặc giáng sinh, Ngài thề nguyện sẽ độ hết chúng sinh trong sáu cõi luân hồi, cứu vớt tất cả chúng sinh chịu khổ đau, khi nào địa ngục trống mới chịu thành Phật."
"Trong những kiếp , Ngài nhiều hiếu thảo cứu thoát khỏi cảnh khổ địa ngục. Cho nên Ngài xưng tụng là vị Bồ Tát đức 'Đại Hiếu' và 'Đại Nguyện', thế nhân tôn xưng Ngài là 'Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát'."
"Tiểu Bùi gia." Lý Bất Ngôn giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Ngươi cũng khá đấy chứ!"
Nói thế mà ? Tiểu Bùi gia lườm nàng một cái đầy bất mãn. Rõ ràng là giỏi, uyên bác chứ lị!
lúc , Yến Tam Hợp bất ngờ vén tà áo, quỳ xuống tấm bồ đoàn, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt .
"Yến cô nương, năm mười hai tuổi, lúc đó còn tin Thần Phật. Thấy mẫu quỳ lạy khấn vái bên , yên nên lén phía Phật đường."
"Ta thấy một tiểu công t.ử mặc áo trắng, hai tay chắp n.g.ự.c quỳ gối bồ đoàn, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm khấn vái."
"Tiểu công t.ử đó trông , môi đỏ, da trắng. Ta thầm nghĩ, một ấm mười tuổi sống trong nhung lụa thì chuyện gì lo lắng mà đến cầu Bồ Tát chứ?"
"Ta tò mò ghé tai lén xem cầu xin điều gì, hóa đang khẩn cầu Bồ Tát phù hộ cho mẫu bình an."
Yến Tam Hợp hồi tưởng lời kể của Mao thị.
Khoan .
Nàng đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén thẳng Bùi Tiếu: "Ngươi cái gì?"
Tiểu Bùi gia ngẩn .
Ta gì ư?
---