Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 586: Không có

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:26
Lượt xem: 286

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp để ý đến thái độ của bất kỳ ai, tự một vòng quanh viện quan sát kỹ lưỡng.

Xem xong, nàng hỏi: "Viện hiện giờ ai đang ở?"

"Lúc nhà mới xây xong, cha dùng la bàn tính toán, bảo phong thủy nơi tương hợp với bát tự của Tam ." Chu Viễn Mặc vội giải thích: "Cho nên viện hiện giờ là Tam đang ở."

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Thế còn viện của Ngũ lão gia?"

Chu Viễn Mặc: "Viện của Ngũ thúc, cha bảo phong thủy lắm nên đổi thành khách viện, chính là nơi Yến cô nương đang ở đấy."

Yến Tam Hợp rũ mắt xuống, im lặng gì. Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt nàng toát lên vẻ lạnh lùng khó tả.

Chu Viễn Mặc thấy biểu cảm của nàng như thì trong lòng thấp thỏm: "Yến cô nương?"

Yến Tam Hợp thu thần sắc, nghiêm nghị hỏi: "Chu Viễn Mặc, giếng Đào hoa là cái gì?"

"Đó là một trận pháp đào hoa bố trí ngay trong giếng. Trận Đào hoa vô vàn cách bày binh bố trận, nhưng giếng Đào hoa là loại phức tạp nhất và cũng bí hiểm nhất."

Yến Tam Hợp: "Nói chi tiết hơn xem nào."

"Đầu tiên là chọn đúng vị trí Đào hoa: Khỉ, Chuột, Rồng thuộc chính Tây; Rắn, Gà, Trâu thuộc chính Nam; Hổ, Ngựa, Chó thuộc chính Đông; Heo, Thỏ, Dê thuộc chính Bắc." Chu Viễn Mặc giải thích cặn kẽ: "Nước đến tài đến, gió đến chuyển . Vị trí của giếng là nơi khuất gió thì mới thể biến chữ 'tài' thành chữ 'đào hoa' ."

Yến Tam Hợp: "Sau đó thì ?"

"Sau đó đặt vật phẩm của chiêu đào hoa xuống, ví dụ như vài sợi tóc, cái lược cây trâm thường dùng. Lấy dây tơ hồng đốt cháy sém một phần quấn chặt những thứ ." Chu Viễn Mặc tiếp tục: "Đợi tiết Kinh Trập trồng hoa đào bên cạnh giếng là thể chiêu dụ đào hoa tới."

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Tại đợi tiết Kinh Trập?"

Chu Viễn Mặc: "Đó là bởi vì tiết Kinh Trập vạn vật hồi sinh, địa khí hưng thịnh, lúc giếng đào hoa mới phát huy tác dụng."

Yến Tam Hợp hiểu vấn đề. Chu lão thái gia từng phái xuống giếng mò tìm nhưng thấy gì. Bên cạnh giếng cũng chẳng cây hoa đào nào. Cho nên cái giếng đào hoa căn bản hề tồn tại.

Ánh mắt Yến Tam Hợp lướt qua khuôn mặt ba Chu gia, đó hít sâu một , kiên quyết : "Ta tin lão hòa thượng, tin cha các ngươi. Xuống giếng!"

"Đại ca?"

"Câm miệng!" Chu Viễn Mặc trừng mắt quát lão tam: "Cứ xuống giếng tìm hẵng ."

Yến Tam Hợp về phía miệng giếng, liếc góc viện thấy Tạ Tri Phi đang uể oải tựa ghế thái sư. Chu Thanh bên cạnh che ô, chắn tuyết rơi xuống .

Nàng bước tới mặt , khom lưng hỏi nhỏ: "Lạnh ?"

Tạ Tri Phi ngước mắt lên, giọng nhẹ tênh: "Có ai bắt nạt nàng ?"

"Ai dám chứ!" Yến Tam Hợp thấy đỉnh đầu vương vài bông tuyết trắng, bèn đưa tay nhẹ nhàng phủi . "Ngươi cứ ngoan ngoãn đây, đừng lo lắng gì cả."

Đầu ngón tay nàng ấm áp, khiến kinh mạch nóng ran, cảm giác như đỉnh đầu cũng bốc khói. Yết hầu Tạ Tri Phi trượt lên trượt xuống, nuốt khan một cái định mở miệng gì đó thì Yến Tam Hợp lưng bỏ .

"Chu Thanh, cõng qua đó."

Chu Thanh dám nhúc nhích. Vừa ở khách viện, cái liếc mắt của Yến cô nương tuy hờ hững nhưng sức nặng ngàn cân, nào dám trái lời. "Yến cô nương bảo gia ngoan ngoãn yên đây mà."

Khốn kiếp! Rốt cuộc ai mới là chủ t.ử của ngươi hả? Tạ Tri Phi chẳng còn sức mà mắng mỏ, chỉ lườm một cái cháy mắt.

Chu Thanh cúi xuống chỉnh áo khoác cho Tam gia, ân cần : "Gia cẩn thận kẻo lạnh, Yến cô nương đau lòng đấy."

Tạ Tri Phi: "..." Cái thằng nhóc ? Được lắm! Xem cũng nên thưởng cho thêm hai tháng tiền lương nữa mới .

......

Trời đông giá rét, bầu trời xám xịt nặng trĩu. Lúc tuyết rơi mỗi lúc một dày, mặt đất phủ một lớp trắng xóa. Cũng may nước giếng ấm về mùa đông, mát về mùa hè nên đến nỗi lạnh c.h.ế.t .

Hai hộ viện trẻ tuổi chọn xuống giếng ước chừng mười tám đôi mươi, sức vóc cường tráng. Người xuống tên là Thạch Minh. Thạch Minh cởi bỏ áo ngoài, chỉ mặc độc chiếc áo lót mỏng manh. Trong hai túi áo trái cất hai viên minh châu phát sáng, lưng buộc sợi dây thừng to bằng cổ tay.

Hắn định trèo xuống, Lý Bất Ngôn giơ cao ngọn đuốc, nghiêm giọng dặn dò: "Tìm cho kỹ bốn phía thành giếng cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-586-khong-co.html.]

Tiểu Bùi gia bồi thêm: "Dưới đáy giếng cũng mò cho kỹ đấy."

Đinh Nhất hươ ngọn đuốc về phía : "Phải dùng tay bới sâu xuống lớp bùn đất nữa."

Hoàng Kỳ: "Mệt thì lên đổi ."

Chu Viễn Hạo bên cạnh mà lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Thế nào? Cả đám các thà tin ngoài chứ nhất quyết tin cha trong sạch ?

Chu Viễn Hạo c.ắ.n môi, dứt khoát lệnh: "Tìm kiếm cho cẩn thận, một tấc cũng bỏ sót."

"Vâng, Tam gia." Thạch Minh đáp một tiếng men theo thành giếng chậm rãi tụt xuống.

Nhóm Lý Bất Ngôn rọi đuốc xuống miệng giếng, ánh mắt dán chặt bóng đang khuất dần lòng sâu, dám chớp mắt.

"Tùm!" Hắn tiếp nước. Thạch Minh giật giật sợi dây thừng hiệu cho bên thả lỏng dây.

Hộ viện còn tên là Thạch Bạch, song sinh với Thạch Minh, lập tức nới lỏng dây thừng. Không còn lực cản, thể Thạch Minh từ từ chìm xuống làn nước sâu thẳm.

Im lặng. Sự im lặng bao trùm khiến trái tim thắt vì hồi hộp.

Tiểu Bùi gia cảm thấy bồn chồn yên. Hết tới bên cạnh Yến Tam Hợp xoa xoa tay, chạy sang chỗ Tạ Tri Phi dậm chân thình thịch, chốc chốc ghé đầu miệng giếng ngó nghiêng. Không thể yên dù chỉ một giây.

Sao mãi vẫn thấy lên? Sao chẳng chút động tĩnh gì thế ?

"Cái giếng sâu bao nhiêu?" Hắn sốt ruột hỏi.

Ba vị gia Chu phủ nào mấy chuyện vặt vãnh , đồng loạt sang lão tổng quản.

Lão tổng quản đáp: "Giếng là do lão tổ tông truyền . Phương vị của từng cái giếng trong phủ đều lão tổ tông đích xem phong thủy, dùng la bàn định vị mới cho đào. Chắc độ sâu tầm mười mét."

Mười mét? Tiểu Bùi gia hít sâu một lạnh buốt. Không nọ lặn nổi xuống độ sâu mười mét đây.

Thạch Minh tiếp tục chìm xuống. Nước giếng trong, ánh sáng từ minh châu tỏa soi rõ vật xung quanh. Hắn vội kiểm tra thành giếng mà bơi thẳng xuống đáy để ước lượng độ sâu. Giếng quá sâu, đáy nước sạch sẽ, chẳng vật gì lạ.

Thạch Minh bắt đầu men theo thành giếng, mò mẫm tìm kiếm từng tấc một. Hết , trồi lên mặt nước, hít sâu vài lặn xuống tiếp tục công việc. Cứ thế lặp lặp vài , Thạch Minh giật mạnh dây thừng lưng.

Thạch Bạch hiểu ý, vội vàng kéo lên.

Thạch Minh ló đầu lên khỏi miệng giếng, thở hổn hển báo cáo: "Đại gia, tiểu nhân tìm kỹ thành giếng , gì cả. Tiếp theo tiểu nhân sẽ đào đáy giếng."

Đào đáy giếng đồng nghĩa với việc nước sẽ khuấy đục ngầu. Chu Viễn Mặc dám tự quyết, đầu sang Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp dứt khoát lệnh: "Đào!"

Thời gian từng chút trôi qua, đáy giếng vẫn im lìm động tĩnh.

Da đầu Yến Tam Hợp căng , lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Những khác vây quanh miệng giếng sắc mặt cũng vô cùng nặng nề, nín thở chờ đợi.

Ngay khi sự kiên nhẫn của sắp cạn kiệt thì Thạch Minh bất ngờ trồi lên mặt nước, phun một ngụm nước hét lớn: "Đã bới tung đáy giếng lên , chẳng cái gì cả!"

"Có khi nào mục nát ?" Tiểu Bùi gia nhíu mày suy đoán: "Dù cũng bao nhiêu năm trôi qua ."

Chu Viễn Mặc lắc đầu: "Tiểu Bùi gia, tơ đen dùng để thi chú thường bền, vật bọc trong tơ đen thể giữ nguyên vẹn mấy chục năm nát."

Lý Bất Ngôn đặt giả thiết: "Có thể là dùng vài sợi tóc của Đại lão gia, tơ đen quấn quanh tóc thì nhỏ xíu, mắt thường khó mà phát hiện ."

Chu Viễn Mặc gật gù: "Cũng khả năng đó."

"Còn một khả năng nữa." Chu Viễn Hạo nhạt: "Đó là cha trong sạch, chẳng gì cả. Lão hòa thượng và tên Canh Tống Thăng đều là những kẻ bịa đặt dối trá."

Dưới mái hiên, Tạ Nhi Lập những lời , đôi mắt đen thẫm hướng về phía Chu Vị Hi cách đó xa. Chu Vị Hi đang khoác áo choàng tránh tuyết, dường như cảm nhận ánh , nàng cũng đầu . Hai ánh mắt chạm giữa trung.

Tạ Nhi Lập thấy rõ sự cam lòng hiện lên gương mặt phụ nữ .

---

 

Loading...