Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 58: Gài Bẫy

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:52
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viện Ngọc Thanh.

Nhị gia Tạ Bất Hoặc bước phòng. Đám nha vội vàng dậy hành lễ: "Nhị gia tới ạ."

Tạ Bất Hoặc liếc một lượt trong phòng với ánh mắt lạnh lùng, buông một câu gọn lỏn: "Ra ngoài hết!"

Mấy đại nha ngơ ngác , hiểu hôm nay Nhị gia , nhưng cũng dám hỏi nhiều.

Tạ Uyển Xu đang sưng cả mắt, hai chữ " ngoài" thì ngẩng phắt đầu lên, ca ca với ánh mắt khó hiểu.

Tạ Bất Hoặc cao giọng nhắc , ngữ khí càng thêm lạnh lẽo: "Ta bảo ngoài hết! Có thấy ?"

Đám nha vội vàng buông kim chỉ tay xuống, lục tục kéo ngoài. Tỳ nữ Hạnh Hoa là cuối cùng bước qua ngưỡng cửa, nàng lo lắng ngoái đầu tiểu thư một cái mới khép cửa , để gian riêng tư cho hai .

Trong phòng còn ngoài, Tạ Bất Hoặc xuống ghế, ánh mắt sắc lạnh chằm chằm Tạ Uyển Xu mà một lời.

Tạ Uyển Xu đến phát hoảng, mếu máo: "Nhị ca như thế? Muội hôm nay suýt chút nữa ..."

Rầm!

Tạ Bất Hoặc đ.ấ.m mạnh nắm tay xuống bàn: "Tạ Uyển Xu! Muội còn mặt mũi nào mà mở miệng nữa hả?"

Tạ Uyển Xu sợ đến mức tiếng tắc nghẹn trong họng.

"Ta hỏi !" Tạ Bất Hoặc ghìm giọng xuống mức thấp nhất, chỉ đủ để hai thấy: "Lần dẫn dạo phố, lúc ngang qua Bảo Ngọc Hiên, hỏi mua gì , trả lời thế nào? Muội bảo đồ của Bảo Ngọc Hiên sánh với sự tinh xảo của Bảo Khánh Hiên cơ mà?"

"Muội..." Tạ Uyển Xu định giải thích nhưng bắt gặp ánh mắt tóe lửa của ca ca thì sợ quá che mặt nức nở.

"Muội còn hổ mà lóc cái gì?" Tạ Bất Hoặc tức đến mức suýt thổ huyết, nắm đ.ấ.m siết chặt kêu răng rắc.

Hôm nay đang ở cửa tiệm phía Bắc thành thì tin sàm sỡ, tức lo, vứt hết công việc chạy vội về phủ. Vừa về đến nhà, hỏi han đầu đuôi sự việc xong, trong lòng cứ cảm thấy lấn cấn, gì đó đúng.

Muội xưa nay chê bai Bảo Ngọc Hiên, chẳng bao giờ thèm ngó ngàng tới, hôm nay tự dưng đó? Ban đầu còn tưởng con bé nổi hứng bất tử, nhưng khi tin Yến Tam Hợp vì cứu nó mà bắt đại lao Hình bộ, suy tính hồi lâu mới nhận điểm bất thường .

"Nói mau!" Tạ Bất Hoặc phắt dậy, vẻ mặt hung thần ác sát: "Ai xúi giục chuyện ?"

Tạ Uyển Xu vốn áy náy, tự trách suốt cả ngày vì chuyện ở Bảo Ngọc Hiên, giờ ca ca quát mắng như tát nước mặt, tinh thần suy sụp.

"Ca ca, Bảo Ngọc Hiên hàng mới về, lắm, tại thể xem chứ?" Nàng thành tiếng: "Muội cũng gặp kẻ đó, cũng Yến tỷ tỷ bắt tù. Tại đều đổ cho ? Muội sai cái gì hả?"

Càng nàng càng thấy tủi , nước mắt tuôn rơi như mưa.

"Làm Bảo Ngọc Hiên hàng mới về?"

"Hả..." Tạ Uyển Xu ngẩn .

"Ta hỏi , ai là cho tin đó?"

"Là Đỗ Y Vân . Tỷ bảo rảnh rỗi thì qua đó xem thử. Muội nghĩ sắp tới tiệc ngắm hoa , cần ăn mặc thật xinh nên mới , ai ngờ ..."

Tạ Bất Hoặc đến cái tên Đỗ Y Vân thì trong lòng lạnh toát.

"Muội cách đây vài ngày, Đỗ Y Vân và Yến Tam Hợp xảy xô xát ở hậu hoa viên ?"

"Muội ." Tạ Uyển Xu thút thít: "Các tỷ hợp thì liên quan gì đến ? Cũng cãi với họ ."

"Muội..." Tạ Bất Hoặc chỉ bổ cái đầu bã đậu của em gái xem bên trong chứa cái gì. Toàn là rơm rác ?

"Ta hỏi , cái thói chê bai thèm bước chân Bảo Ngọc Hiên của là học từ ai?"

"Là Đỗ Y Vân bảo thế. Tỷ đồ của Bảo Ngọc Hiên quê mùa, sánh với vẻ sang trọng phú quý của Bảo Khánh Hiên."

"Một xưa nay coi thường, bao giờ dạo Bảo Ngọc Hiên, thì Bảo Ngọc Hiên nhập hàng về?"

"Là cơ?" Tạ Uyển Xu ngơ ngác hỏi .

Trời ơi, đến nước mà vẫn thủng nữa!

"Trong phủ đồn đại ầm ĩ rằng Yến Tam Hợp là thất của Tam ca . Đỗ Y Vân xưa nay vẫn tự coi là Tam phu nhân tương lai, nghĩ ả thể chấp nhận cái gai trong mắt ?" Tạ Bất Hoặc tức hộc máu: "Chỉ là đồ ngu ngốc, bán , mượn tay việc ác mà còn hớn hở giúp đếm tiền!"

"Muội là đồng lõa ư? Sao là đồng lõa ? Muội..."

Tạ Uyển Xu cuối cùng cũng lờ mờ hiểu vấn đề. Đôi mắt sưng húp của nàng Tạ Bất Hoặc đầy vẻ kinh hoàng, miệng lắp bắp nên lời. Một lúc lâu , nàng òa lên nức nở.

Trong mắt Tạ Bất Hoặc vẫn còn hừng hực lửa giận. Cùng là phận nữ nhi chốn nội trạch, một thì khôn ngoan, tàn nhẫn đến mức thể mượn đao g.i.ế.c thấy máu. Còn một thì ngây thơ, ngu ngốc đến mức chỉ ăn chơi hưởng thụ. Tại Di nương dạy dỗ bao nhiêu năm mà vẫn cứ ngu ngơ như thế cơ chứ!

Tạ Bất Hoặc thở dài thườn thượt, giọng trầm xuống: "Chuyện cứ chôn chặt trong bụng, đừng với bất kỳ ai cả."

Tạ Uyển Xu nín : "Tại hả ca ca?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-58-gai-bay.html.]

"Muội còn chê Lão phu nhân đủ ghét bỏ chúng ?"

" mà... dù cũng để cho bộ mặt thật của Đỗ Y Vân chứ..."

"Ả chỉ giật dây, gài bẫy. Người chủ động chui đầu rọ là . Muội bằng chứng gì ?" Tạ Bất Hoặc nghiến răng: "Nói chỉ tổ khiến nghi ngờ và Đỗ Y Vân thông đồng với hại thôi!"

Tạ Uyển Xu rùng , nước mắt trào , uất ức chịu nổi.

"Tạ Uyển Xu, nhớ kỹ lời đây." Tạ Bất Hoặc nhấn mạnh từng chữ: "Từ nay về , hãy đối xử với Đỗ Y Vân thật bình thường. Không quá cận, nhưng cũng tuyệt đối đắc tội."

Tạ Uyển Xu thể cam tâm: "Tỷ lợi dụng như thế, tại vạch mặt, tại còn giữ hòa khí?"

"Bởi vì là con thứ." Giọng Tạ Bất Hoặc nhuốm màu bi thương: "Một cô nương thứ xuất nếu giao tình với tiểu thư đích xuất của danh gia vọng tộc, sẽ giúp giá hơn trong mắt nhà chồng tương lai."

Nghe đến đây, Tạ Uyển Xu càng tợn hơn, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ, kìm cũng .

Tạ Bất Hoặc tiếng xé lòng của thì mềm lòng, giọng dịu đôi chút: "Nếu cảm thấy với Yến tỷ tỷ, thì hãy thường xuyên qua thăm hỏi, trò chuyện với nàng nhiều ."

"Chẳng bảo giữ cách, gần xa ?" Tạ Uyển Xu nghẹn ngào.

"Ca ca sai ." Tạ Bất Hoặc thì thầm: "Với như nàng , nhất định gần, tìm trăm phương ngàn kế mà kết cho bằng ."

...

"Vết thương tuyệt đối dính nước. Băng gạc đắp thêm vài ngày nữa. Đều là thương tích ngoài da nên cần uống t.h.u.ố.c thang gì , chỉ cần ăn uống thanh đạm, kiêng khem một chút là ." Bùi Ngụ nheo mắt kỹ Yến Tam Hợp: "Cô nương còn thấy chỗ nào khó chịu nữa ?"

Yến Tam Hợp lắc đầu: "Không ."

Bùi Ngụ hỏi thêm: "Có cảm thấy ớn lạnh rét run gì ?"

"Không lạnh.”

Yến Tam Hợp cảm thấy lạ: "Sao thế Bùi thái y? Chẳng lẽ còn ủ bệnh gì khác ?"

"Không , !" Bùi Ngụ vội xua tay xòa: "Cô nương cứ tịnh dưỡng nhé, xin phép cáo từ ."

Chờ ông khuất, Yến Tam Hợp mới hỏi: "Bùi thái y và cái tên họ Bùi quan hệ gì thế?"

Thang Viên nhanh nhảu đáp: "Bẩm cô nương, họ là hai cha con đấy ạ."

"Thảo nào nét giống đến thế."

Lý Bất Ngôn tự nhiên phịch xuống ghế bên cạnh Yến Tam Hợp, vẻ mặt bất cần: "Thôi bỏ , nể tình ông bố chữa bệnh cho ngươi, tạm tha cho cái tên con trời đ.á.n.h ."

Môi Thang Viên giật giật, mở miệng nhắc nhở nhưng dám. nếu thì nàng cảm thấy chướng mắt quá. Phận tỳ nữ thể ngang hàng với chủ nhân như thế chứ?

Yến Tam Hợp hỏi: "Đói bụng ?"

Lý Bất Ngôn chống cằm, giọng nũng nịu: "Đói c.h.ế.t đây . Cả ngày nay hạt cơm nào bụng, n.g.ự.c cũng teo một nửa đây ."

Thang Viên mà choáng váng, suýt ngất xỉu, nhưng vẫn cố gượng dậy : "Nô tỳ chuẩn đồ ăn ngay đây ạ."

" đun chút nước nóng mang lên đây nữa."

Yến Tam Hợp liếc bộ dạng lôi thôi lếch thếch của Lý Bất Ngôn: "Mấy ngày giặt đồ thế?"

Lý Bất Ngôn xòe năm ngón tay : "Năm ngày tròn."

Yến Tam Hợp nhăn mũi: "Sắp bốc mùi chua loét đấy."

Lý Bất Ngôn khanh khách: "Thảo nào dọc đường chẳng ma nào thèm ngó ngàng tới ."

Thang Viên lảo đảo, vội bám tay khung cửa để giữ thăng bằng bước nhanh ngoài.

Trong sân, Đại gia và Tam gia vẫn còn đó về. Thấy nàng , Tạ Nhi Lập hỏi: "Cô nương thế nào ?"

"Bẩm Đại gia, cô nương bảo là đói bụng ạ."

"Vậy mau chuẩn cơm nước ."

"Đại gia! Tam gia!" Tiếng Tạ tổng quản vọng từ xa: "Lão gia Quý phủ tới ạ!"

Đến sớm ?

Hai đưa mắt . Tạ Nhi Lập hạ giọng dặn dò: "Đệ ở tiếp khách nhé, tạm lánh một chút."

---

 

Loading...