Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 57: Làm Chủ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:51
Lượt xem: 321

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi đùa đấy !" Bùi Tiếu khẩy đầy mỉa mai: "Nếu là nàng thì còn tốn công tốn sức lặn lội ngàn dặm xa xôi đến phủ Vân Nam cái quái gì? Tạ Ngũ Thập, ngươi ?"

"..."

Tạ Ngũ Thập im lặng.

"..."

Vẫn ai trả lời.

Bùi Tiếu đá chân bạn : "Ngươi thế? Câm điếc ?"

Tạ Tri Phi lúc cảm giác như đang rơi giữa một tràng pháo nổ, đầu óc cuồng, nổ tung tóe từng chặp. Hắn trừng mắt Yến Tam Hợp, tròng mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ, vẻ mặt đầy sự khó tin.

"Yến Tam Hợp! Tại ngươi một vòng lớn, lãng phí bao nhiêu thời gian công sức như ?"

"Tạ Tam gia.”

Yến Tam Hợp bình thản đáp: "Thần Tài linh thì thỉnh, Bồ Tát thiêng cũng thỉnh. Hóa giải tâm ma, tất nhiên cũng thỉnh cầu đàng hoàng."

"Thôi , để giải thích toạc móng heo cho dễ hiểu nhé." Lý Bất Ngôn mỉm chen : "Chẳng lẽ để tiểu thư nhà tự dưng vác mặt đến gõ cửa từng nhà hỏi: 'Này, quan tài nhà các nứt ?', lọt tai hả?"

Mọi : "..."

"Cho nên mới thông qua trung gian. Xin các vị, chính là cái trung gian bất đắc dĩ đó đây." Lý Bất Ngôn ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Nói trắng thì, cầu Thần Tài, cầu Bồ Tát cũng thắp ba nén nhang mới dám mở miệng khấn vái. Và bổn cô nương đây chính là ba nén nhang đó đấy."

Tạ Tri Phi thì hiểu, nhưng trong lòng vẫn còn một mối nghi hoặc to đùng: "Yến Tam Hợp, còn chuyện ngươi chủ động tìm đến Tạ gia là ?"

Lý Bất Ngôn nhún vai, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: "Khổ chủ đó chính là tổ phụ ruột của tiểu thư nhà . Người một nhà mà, . Thế nên tiểu thư nhà mới đành ngậm bồ hòn ngọt, chủ động tìm đến cửa thôi. À mà đúng , các ngươi gây khó dễ gì cho nàng đấy chứ?"

Vừa , tay nàng lơ đãng sờ xuống thắt lưng, nơi giấu thanh nhuyễn kiếm.

Bùi Tiếu từng "lĩnh giáo" thủ của cô nương nên rùng một cái. Mặc dù đầu óc đang cuồng với những khái niệm mơ hồ như "tổ phụ", "đến Tạ gia", nhưng điều đó ngăn suy luận logic.

"Không khó! Tuyệt đối khó chút nào!"

"Minh Đình, ngươi câm miệng!" Tạ Tri Phi bỗng gầm lên một tiếng, ánh mắt vẫn dán chặt Yến Tam Hợp rời.

"Ngươi là khổ chủ, giải ma. Như ..."

"Vận rủi sẽ rơi xuống đầu ." Giọng Yến Tam Hợp vẫn bình thản như nước hồ thu.

Không rơi xuống đầu nàng? Vậy thì chỉ thể rơi xuống đầu Tạ gia mà thôi.

Huyệt thái dương của Tạ Tri Phi giật liên hồi. Bao nhiêu nghi vấn chất chồng trong lòng suốt một tháng qua, cuối cùng cũng giải đáp giờ phút .

Nàng luôn mang theo hương bên , loại hương đặc biệt khác hẳn hương thường. Nàng rõ nguyên nhân vì hương cháy, vì hương gãy. Nàng sốt sắng bỏ , hối hả về. Nàng kiên nhẫn bóc tách từng lớp sự thật, trăm phương ngàn kế tìm tâm ma của Yến Hành...

Tất cả chuyện sớm ngầm chỉ rằng: nàng căn bản là khổ chủ đơn thuần, mà chính nàng mới là vị cao nhân khả năng hóa giải tâm ma .

Tạ Tri Phi chậm chạp đầu, kinh ngạc sang đại ca .

Tạ Nhi Lập thừa hiểu vì em trai biểu cảm như .

Cái đêm mưa gió bão bùng , nàng lặn lội về kinh thành, nhưng chần chừ dừng chân cửa Tạ phủ. Đó là sự sợ hãi khi bước chân Tạ gia nữa, mà là... là sự đấu tranh nội tâm giằng xé. Nàng do dự nên nhân cơ hội để trả thù cho cha , của . cuối cùng, nàng vẫn chọn gạt bỏ hiềm khích xưa , tay cứu mạng Lão phu nhân, giúp Tạ gia thoát khỏi kiếp nạn diệt vong!

Tạ Nhi Lập hít sâu một , nén chặt cảm xúc hỗn độn trong lòng, vỗ nhẹ lên vai em trai.

Tạ lão Tam hỏi: "Vậy bây giờ Quý gia như thế nào?"

Yến Tam Hợp cảm nhận ánh mắt nóng rực như lửa đốt và sâu thăm thẳm của đang chiếu , bèn mặt chỗ khác, khẽ ho khan một tiếng.

Lý Bất Ngôn : "Chuyện thể với ngươi , chuyện trực tiếp với khổ chủ."

"Cuối cùng cũng đến lượt !" Bùi Tiếu gạt phắt Tạ Tri Phi sang một bên, hớn hở: "Ta cũng tính là một nửa khổ chủ đây . Ngươi với ."

Lý Bất Ngôn , nhếch mép : "Ngươi chủ ?"

"Phải chứ!"

"Được!" Lý Bất Ngôn vỗ tay cái đét.

“Vậy hỏi ngươi, ngươi định trả cái giá nào để c.h.ế.t hóa giải tâm ma?"

Mặt Bùi Tiếu nghệch . Chuyện ... còn trả giá nữa ?

Yến Tam Hợp Bùi Tiếu, lạnh lùng : "Mọi thứ đời đều cái giá của nó. Ngươi khổ chủ thực sự. Gọi khổ chủ chính danh đến đây. Còn ngươi, cút!"

Bùi Tiếu chôn chân tại chỗ, nhúc nhích. Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, cả giật nảy lên như điện giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-57-lam-chu.html.]

"Ngươi... ngươi... ngươi... ngươi..."

" .”

Yến Tam Hợp nhạt: "Ta chính là con kỹ nữ mà Đại gia Tạ phủ lén lút nuôi ở bên ngoài đấy."

Bùi Tiếu: "..."

Ngọc Hoàng Đại Đế ơi! Mau! Mau cho con thăng thiên ngay lập tức ! Con còn mặt mũi nào để ai nữa !

"Bùi thái y tới cửa !"

Tiếng thông báo của gia nhân như gáo nước lạnh tát mặt, kéo Bùi Tiếu từ hố sâu hổ trồi lên mặt đất. Hắn tái mặt, gật đầu chào Tạ Nhi Lập qua loa: "Đại ca, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Đệ... sang Quý gia đây. Lát nữa của sẽ giải thích rõ ràng với ."

"..."

Tạ Nhi Lập theo bóng lưng trối c.h.ế.t của Bùi Tiếu, thầm nhủ trong lòng: Nếu nể mặt cha ngươi thì hôm nay đập c.h.ế.t ngươi .

"Tạ đại gia."

Nghe tiếng Yến Tam Hợp gọi, Tạ Nhi Lập lập tức thu hồi dòng suy nghĩ, đáp lời: "Yến cô nương cứ ."

"Quý gia đến bước đường cùng, sắp xét nhà diệt tộc . Dù trả cái giá đắt thế nào, tin họ cũng sẽ chấp nhận để hóa giải tâm ma thôi."

Yến Tam Hợp bình thản tiếp lời: "Mấy ngày nữa sẽ rời khỏi đây. Những lời lúc nãy vì giận dỗi gì cả. Ta vốn thích nợ ai, và cũng thích ai nợ . Đường ai nấy nhất!"

Dứt lời, nàng mệt mỏi xoay phòng. Lý Bất Ngôn cũng nhanh tay khoác vai Thang Viên, kéo nàng theo trong.

Xem lúc vắng mặt, ở đây xảy lắm chuyện thú vị nhỉ.

"Nghe ngươi là hầu hạ tiểu thư nhà hả? Mau kể cho xem nào, mấy nay chuyện gì vui ?"

Thang Viên tuy đang ôm là một cô nương, nhưng mặt vẫn đỏ bừng như gấc chín, lóng ngóng, tay nọ chân .

Cả một cái sân rộng lớn, thoáng chốc chỉ còn hai nhà họ Tạ và Tạ tổng quản đang nghẹn một bụng lời dám ho he.

lúc , Bùi Ngụ bước sân. Tạ tổng quản như vớ cọc, vội vàng chạy đón: "Bùi thái y, ngài mau theo ."

"Bùi thúc." Tạ Tri Phi gọi giật : "Nàng thương nặng lắm, phiền thúc khám kỹ một chút giúp con."

"Cái thằng nhóc ." Bùi Ngụ trừng mắt mắng yêu: "Có bao giờ khám qua loa đại khái nhắc."

...

Màn đêm dần buông xuống, bao trùm lên vạn vật.

Ánh đèn dầu leo lét trong phòng hắt lên khuôn mặt lạnh lùng, đăm chiêu của Tạ Tri Phi.

"Ca ca." Hắn khẽ giọng , phá vỡ sự im lặng: "Huynh tận mắt chứng kiến ... Một cô nương yếu đuối, cưỡi ngựa ngày đêm nghỉ, bất chấp gió mưa bão bùng, liều mạng chạy về... đến mạng sống cũng màng."

Tạ Nhi Lập em trai: "Ta thể tưởng tượng ."

"Đệ cứ luôn cho rằng nàng là vì bản , cho đến tận hôm nay..." Ánh mắt Tạ Tri Phi chợt chùng xuống, ảm đạm: "Tạ gia chúng chỉ nợ tổ phụ nàng một món nợ ân tình, mà còn nợ cả chính nàng nữa..."

Tạ Nhi Lập im lặng, gì.

"Đệ thực sự gặp , dù chỉ một thôi cũng ." Tạ Tri Phi nhắm mắt , giọng đầy cảm thán: "Người thể dạy dỗ một đứa cháu bản lĩnh và khí khái như , thực sự kính nể từ tận đáy lòng."

Gương mặt Tạ Nhi Lập vốn luôn điềm tĩnh, nhạt nhẽo nay cũng lộ vẻ xúc động hiếm thấy.

"Huynh trưởng, chuyện hôm nay ." Giọng Tạ Tri Phi trở nên khàn đặc: "Đệ thực ngầm thăm dò . Nàng thực chất chỉ vài chiêu võ mèo cào phòng thôi. Vậy mà gan to đến thế, dám một đối đầu với cả đám côn đồ? Ca ca, từng gặp con gái nào như cả."

Chẳng nữ t.ử đời đều nên giống như Nhị ? Yểu điệu thục nữ, dịu dàng yếu đuối. Chịu chút ấm ức là lóc, vui vẻ thì nũng, nương tựa nam nhân, để nam nhân che mưa chắn gió cho .

Tại đến lượt nàng thì khác biệt đến thế?

"Nói đến chuyện , Lão Tam!”

Tạ Nhi Lập bình tĩnh phân tích: "Tạ phủ chúng hạng vô danh tiểu ở chốn kinh thành . Tại tên Từ Thịnh rõ mà vẫn dám động thủ?"

Tạ Tri Phi giật kinh hãi: "Đại ca, ý của là..."

Tạ Nhi Lập gật đầu, vẻ mặt trầm tư: "Ta cảm thấy chuyện đơn giản chỉ là một vụ trêu ghẹo tầm thường . Đệ hãy âm thầm điều tra kỹ xem ."

Sát khí trong đáy mắt Tạ Tri Phi chợt lóe lên sắc lẹm: "Huynh yên tâm, nhất định sẽ tra manh mối."

---

 

Loading...