Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 562: Trùng phùng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:02
Lượt xem: 301
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cuộc đời mỗi con , luôn những khoảnh khắc khắc cốt ghi tâm.
Ví dụ như... ngay tại đây, ngay lúc .
Hắn xếp bằng chiếc bồ đoàn, đầu ngẩng cao, ánh mắt sắc bén sáng ngời. Vẻ thư sinh trắng trẻo năm nào thời gian và phong sương mài mòn, đó là nét phong trần, tang thương hiện hữu ngay mắt.
Từ sợi râu kẽ tóc cho đến từng tấc xương cốt, dường như lột xác thành một con khác.
Chu Vị Hi nghẹn lời, chỉ lặng lẽ ngắm . Vết sẹo quá khứ ngỡ liền da nay toạc đau đớn, hóa nó vẫn bao giờ lành hẳn.
Máu tươi vẫn âm thầm rỉ ngừng.
Canh Tống Thăng cũng đang nàng chăm chú.
Thiếu nữ xinh từng tán hoa lê trắng muốt mỉm với năm nào, mái tóc xanh vẫn còn đó, nhan sắc kiều diễm vẫn còn đó, nhưng nhiều thứ còn vẹn nguyên như xưa.
"Con trai , đây là tình nhân cũ của con đấy hử?"
Canh Tống Thăng giật hồn.
"Vâng."
"Dáng dấp cũng tệ, vẻ phúc hậu đấy, chỉ tiếc là... mắt kém."
"Kém ở chỗ nào ạ?"
"Nhìn trúng con thì chả là mắt mù ? Chậc chậc!"
"Sư phụ, đừng tự hạ thấp thế chứ, tổn thọ đấy."
"Biết , ai bảo nhặt hòn đá trong hố xí về đồ cơ chứ, đành chịu thôi."
"Thế thì đúng là ấm ức cho quá ."
"Cũng ấm ức lắm, cao tăng đắc đạo mà, ai chẳng trí tuệ siêu phàm, thấu hồng trần."
"..."
Đây chính là vị cao tăng đắc đạo ba trăm năm mới một trong lời đồn đại của Thích Nhiên ?
Còn bảo là sắp tọa hóa thành Phật nữa chứ?
Tiểu Bùi gia tò mò thò nửa cái đầu , lão hòa thượng gầy guộc đang chiếc giường đất cạnh lò sưởi, chân thành hỏi một câu: "Ngài quả thực là Thiền Nguyệt đại sư đấy ư?"
"Chính xác trăm phần trăm!" Đại sư thẳng dậy chỉnh đốn trang phục: "Người xuất gia bao giờ dối, A Di Đà Phật."
Bùi Tiếu: "..."
Màn hội ngộ đầy xúc động của đôi tình nhân cũ xa cách lâu ngày mấy câu bông đùa tưng tửng cho đứt đoạn. Bao nhiêu đau thương, chua xót dồn nén bấy lâu bỗng chốc tan thành mây khói.
Yến Tam Hợp lên tiếng phá vỡ bầu khí gượng gạo: "Canh Tống Thăng, mục đích chuyến của bọn ngươi , liệu thể..."
"Ngủ ." Giọng Canh Tống Thăng phần mất kiên nhẫn: "Sáng mai chuyện ."
" đấy, ban đêm ban hôm tiện chuyện dông dài, cô nam quả nữ dễ sinh chuyện thị phi lắm." Đại sư hào phóng phẩy tay: "Cái phòng đối diện nhường cho các ngươi đấy."
Ý là cả bảy con chen chúc trong cái nhà đá nhỏ xíu chật chội đó ?
Tiểu Bùi gia giở thói quan cách: "Chùa Kim Các còn thiền phòng nào khác ?"
"Chỉ hai gian thôi." Đại sư chỉ tay Canh Tống Thăng: "Hắn một gian, một gian."
Tiểu Bùi gia tin, xỏ giày đẩy cửa bước ngoài kiểm tra. Vừa một cái, suýt ngất xỉu.
Phóng tầm mắt quanh, đỉnh đài trắng xóa tuyết phủ chỉ trơ trọi ba gian nhà đá lụp xụp nối liền .
Lúc , mới sực nhớ hai gian nhà đá thậm chí còn chẳng cửa nẻo gì cho t.ử tế.
Nghèo đến mức ?
Mẹ kiếp, thế mà còn dám đặt cái tên kêu như chuông là chùa Kim Các, rõ ràng là cái chùa đất nát thì !
Tiểu Bùi gia định nhà thì ánh mắt vô tình lướt qua câu đối dán cửa, kinh hãi hét toáng lên: "Yến Tam Hợp! Yến Tam Hợp ơi..."
Yến Tam Hợp bước ngoài.
Tiểu Bùi gia run rẩy chỉ tay câu đối.
Trong gió tuyết mịt mù rõ lắm, Yến Tam Hợp tiến thật gần mới . Vừa thấy nội dung, nàng cũng giật thon thót.
Trên câu đối : Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm.*
(*Vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, mặt lòng)
Tiểu Bùi gia rụt cổ thì thầm: "Phật pháp quy tắc căn bản là lấy lòng từ bi, hướng thiện gốc. Câu đối ... mà kỳ quặc, rợn thế!"
Không kỳ quặc, mà là chứa đầy ẩn ý sâu xa.
Yến Tam Hợp trầm ngâm một lát : "Vào ngủ , sáng mai tính tiếp."
Hai bước phòng thấy Chu Vị Hi đang vịn tay vách tường, gầy gò yếu ớt như ngọn đèn gió: "Canh Tống Thăng, bây giờ thể rõ ràng chuyện với ?"
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-562-trung-phung.html.]
Đáp nàng là sự im lặng.
Tiểu Bùi gia đành lòng cảnh , định tiến lên đỡ Đại tẩu về phòng nghỉ ngơi, nào ngờ Yến Tam Hợp giữ chặt .
Yến Tam Hợp lắc đầu, hiệu cho chờ một chút.
Hồi lâu .
Trong phòng cuối cùng cũng vang lên một giọng trầm đục: "Chờ Viễn Chiêu tỉnh ."
...
Chu Viễn Chiêu lay dậy, tin tìm thấy Canh Tống Thăng liền lảo đảo chạy sang phòng bên cạnh y như Chu Vị Hi lúc nãy.
"Canh Tống Thăng?"
Canh Tống Thăng bước tới, đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c một cái: "Chu Viễn Chiêu!"
Chu Viễn Chiêu lùi vài bước, hốc mắt đỏ hoe: "Cái tên khốn ... tìm ngươi c.h.ế.t luôn đây ."
"Ai mượn các ngươi lặn lội tìm tới đây gì? Làm chậm trễ việc tu hành của đồ ngoan của ."
Thiền Nguyệt đại sư giường càu nhàu vẻ mất kiên nhẫn: "Đều cút đây hết , sớm xong sớm mau mau cút về cho nhờ."
Canh Tống Thăng liếc mắt một cái, đại sư lập tức im bặt.
Yến Tam Hợp đảo mắt quanh lệnh: "Đinh Nhất, Hoàng Kỳ ngủ , những còn trong ."
Vào trong cũng chẳng chỗ mà .
May mà trong gian nhà đá còn vứt chỏng chơ mấy cái bồ đoàn. Mọi trải xuống đất bắt chước tư thế tọa thiền của hòa thượng mà khoanh chân .
Canh Tống Thăng đợi nước trong ấm sôi già mới bắt đầu pha mời khách.
Trà rót chén sứ sang trọng mà đựng trong những cái bát sành thô kệch. khi sáu bát rót , mùi hương thơm ngát lập tức lan tỏa khắp gian nhà nhỏ.
Tiểu Bùi gia phận cao quý, sành sỏi đủ thứ, ngửi thấy mùi ngay đây là loại thượng hạng, còn ngon hơn cả trong biệt viện của Hoài Nhân.
Hắn huých nhẹ đầu gối Yến Tam Hợp, nhưng nàng chẳng hề để tâm đến mấy thứ , ánh mắt vẫn dán chặt Canh Tống Thăng.
Bờ vai rộng lớn, lồng n.g.ự.c vạm vỡ, ánh mắt sắc bén như dao, nhưng cử chỉ cực kỳ tỉ mỉ, tinh tế. Rót sáu bát đầy ắp mà rớt ngoài dù chỉ một giọt.
Hiển nhiên, là một kẻ tâm tế như tơ.
Nàng còn tinh ý nhận bát của Chu Vị Hi ít lá hơn hẳn so với những bát khác. Hẳn là sợ nàng uống đậm sẽ mất ngủ.
Canh Tống Thăng xong việc, đến khoanh chân bên cạnh lão hòa thượng, nâng bát lên nhấp một ngụm. Ánh mắt về phía Chu Vị Hi mà dừng Yến Tam Hợp.
"Nói , các ngươi chuyện gì?"
"Tại gian lận?" Yến Tam Hợp hề khách sáo, thẳng vấn đề.
"Tại bắt quả tang mà ? Tại đốt sách? Có khác hãm hại ? Lá bùa Mao thị cầu cho ngươi ở núi Ngũ Đài liệu điểm gì mờ ám ?"
Canh Tống Thăng rõ ràng sững sờ tràng câu hỏi dồn dập: "Xem cô nương tìm hiểu kỹ về quá khứ của ."
Yến Tam Hợp: "Nếu thì chẳng mất công lặn lội chuyến gì."
Canh Tống Thăng đột nhiên ha hả: "Ta còn tưởng câu đầu tiên ngươi hỏi sẽ là vì tu chứ?"
Yến Tam Hợp: "Vấn đề đó cần hỏi cũng ."
Lời dứt, lão hòa thượng đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhướng mi, hờ hững liếc Yến Tam Hợp một cái.
Yến Tam Hợp bắt gặp ánh mắt đó, thẳng . Lão hòa thượng bình thản dời mắt , móc từ trong chăn một cái tẩu t.h.u.ố.c dài ngoằng, nịnh nọt với Canh Tống Thăng.
"Con trai, một ?"
"Đưa đây!"
Lão hòa thượng nhồi một nắm t.h.u.ố.c lá đen sì tẩu, châm lửa hớn hở đưa cho Canh Tống Thăng như dâng bảo vật.
Canh Tống Thăng nhận lấy, đưa lên miệng rít một dài.
Chuỗi hành động tự nhiên khiến bốn đất mắt tròn mắt dẹt.
Hòa thượng mà cũng hút t.h.u.ố.c á?
Cao tăng mà hầu hạ đồ thế ?
Nhìn khắp thiên hạ, ở Hoa quốc hút t.h.u.ố.c lá đếm đầu ngón tay. Thuốc lá vận chuyển bằng đường biển xa xôi, giá đắt cắt cổ.
Theo , cả cái thành Tứ Cửu may chỉ Lão Vương gia ở lầu Ngọc Sênh mới đủ tiền chơi sang kiểu .
Hai thầy trò hòa thượng nghèo rớt mồng tơi đến cái chùa cũng tiền tu sửa, lấy bạc mà hút t.h.u.ố.c lá xịn thế ?
cái điệu bộ thành thục thì rõ ràng là dân nghiện lâu năm .
Lúc , Canh Tống Thăng mới nhả một làn khói trắng, ánh mắt ẩn hiện trong làn khói sáng quắc một cách đáng sợ.
"Trước kỳ thi mùa xuân năm đó, lấy mất một thứ."