Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 560: Lên núi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:39:00
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba mươi lượng?
Lư Đản kinh ngạc hít sâu một .
Đừng lừa nhé, tiền công dẫn đường lúc còn thấy đấy!
"Ngươi... các ngươi đưa bạc thì mới !"
"Chu Nhị gia, đưa bạc cho ."
Chu Viễn Chiêu , móc túi lấy nén vàng: "Tiểu , cầm lấy."
Thật sự tiền !
Hai mắt Lư Đản sáng rực lên như đèn pha, định vươn tay chộp lấy thì Yến Tam Hợp nhanh tay chặn .
"Ta nhé, nếu ngươi cầm tiền mà dẫn bọn lên núi, hoặc nửa đường bỏ trốn thì liệu hồn."
"Nói bậy!" Lư Đản tức đỏ mặt tía tai: "Ta loại thất đức !"
Yến Tam Hợp: "Vậy ngươi xem, chúng cần chuẩn những gì để lên núi?"
"Cần một sợi dây thừng thật to, thật chắc, đủ dài để buộc bảy . Quần áo các ngươi đang mặc cũng , đổi sang loại ngắn gọn, dày dặn như của mới dễ leo trèo."
Lư Đản chằm chằm nén vàng nuốt nước miếng: "Bên ngoài khoác thêm áo tơi, đầu đội mũ, cổ quấn khăn kín mít, chỉ hở mỗi hai con mắt thôi."
Yến Tam Hợp: "Còn gì nữa ?"
"Ta cần một cái xẻng. Các ngươi nhất mỗi nên kiếm một cây gậy gỗ cầm tay. À còn nữa..."
Lư Đản xoa bụng, vẻ mặt ngượng ngùng.
"Phải ăn uống no say mới sức mà leo. Ta mới ăn no . , còn xin vài hớp rượu trắng nữa, uống cho ấm ."
Yến Tam Hợp sang Đinh Nhất, Đinh Nhất gật đầu. Lại sang Hoàng Kỳ, Hoàng Kỳ cũng gật đầu xác nhận.
Nàng nhét nén vàng n.g.ự.c áo Lư Đản, sang bảo Thích Nhiên: "Chuẩn lương khô đủ dùng trong ba ngày cho bảy ."
Thích Nhiên gật đầu lia lịa: "Ta chuẩn ngay đây."
Hắn cũng nhận , trong chuyến , cầm trịch là vị quan lớn Bùi đại nhân , mà chính là cô nương trẻ tuổi mắt .
Đi vài bước, chợt nhớ điều gì, Thích Nhiên với Bùi Tiếu: "Đại nhân, trời tối đen như mực thế , lỡ xảy chuyện gì bất trắc thì cái miếu nhỏ của chúng ..."
Bùi Tiếu thì trong lòng cũng run lên, nhớ quẻ hung mà Chu Nhị gia gieo lúc nãy, bèn lén lút đến bên cạnh Yến Tam Hợp thì thầm: "Ngươi xem xét xem..."
"Không cần xem xét gì nữa. Ngươi cứ tính xem chúng mất bao nhiêu ngày , đường trì hoãn thêm mấy ngày nữa, giờ còn bao nhiêu thời gian?"
Còn chần chừ gì nữa!
Bùi Tiếu dứt khoát: "Xảy chuyện gì chúng tự chịu trách nhiệm."
Nghe câu , Thích Nhiên mới yên tâm rảo bước chuẩn .
Bùi Tiếu theo bóng lưng gã trụ trì mà nghiến răng ken két.
Mẹ kiếp, nếu tiểu gia mệnh hệ gì thì lão trọc nhà ngươi cũng đừng hòng chạy thoát!
"Đinh Nhất, Hoàng Kỳ, Bất Ngôn, ba các ngươi bàn bạc với Lư Đản xem đội hình lên núi thế nào cho an nhất. Ai đầu, ai bọc hậu?"
"Vâng!"
Yến Tam Hợp bước đến mặt Bùi Tiếu: "Lần leo núi sẽ cực kỳ gian nan vất vả, ngươi nhắm nổi ? Không nổi thì ở chùa chờ tin."
Này, khinh thường ?
Bùi Tiếu hừ mũi: "Yên tâm , tiểu gia đây yếu đuối thế !"
Yến Tam Hợp sang hai Chu gia: "Còn các ngươi thì ? Có leo ?"
Chu Viễn Chiêu lo lắng Chu Vị Hi: "Ta thì thành vấn đề, chỉ sợ ..."
"Ta cũng thành vấn đề." Ánh mắt Chu Vị Hi kiên định thẳng Yến Tam Hợp: "Có c.h.ế.t cũng leo lên bằng ."
Yến Tam Hợp bờ vai gầy guộc của nàng, bỗng dưng nghẹn lời, chỉ khẽ gật đầu một cái.
...
Giữa cơn bão tuyết mịt mù, đoàn xe ngựa đến chân núi.
Lư Đản buộc chặt sợi dây thừng ngang hông, thắt nút cẩn thận.
Tiếp theo là Đinh Nhất, tay cũng cầm một cái xẻng giống Lư Đản để phòng khi trượt ngã cái mà bám víu.
Sau Đinh Nhất lượt là Chu Viễn Chiêu và Chu Vị Hi. Sắp xếp như để lỡ Chu Vị Hi đuối sức thì Chu Viễn Chiêu thể hỗ trợ kéo nàng lên.
Yến Tam Hợp Chu Vị Hi, Lý Bất Ngôn bọc hậu bảo vệ. Lý Bất Ngôn còn kiêm thêm trọng trách kéo theo "cục nợ" Tiểu Bùi gia ở phía cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-560-len-nui.html.]
Tiểu Bùi gia mồm miệng thì cứng cỏi thế thôi chứ trong lòng đang đ.á.n.h trống lảng rút lui lắm .
Đỉnh núi ở tít tận ? Nhìn mãi chẳng thấy điểm cuối.
Hoàng Kỳ phụ trách chốt đoàn, tay cũng lăm lăm một cái xẻng.
Ngoại trừ Yến Tam Hợp, tất cả đều bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ hở mỗi đôi mắt để đường.
Thế mà vẫn lạnh đến run cầm cập.
Trong núi thú dữ nên phép dùng đuốc đèn lồng, mỗi bước đều mò mẫm trong bóng tối, dựa trực giác và kinh nghiệm của Lư Đản.
Lý Bất Ngôn cả đời từng trải qua chuyện kích thích thế bao giờ, phấn khích hú lên một tiếng dài.
"Lư Đản, xuất phát!"
Tiểu Bùi gia ngay phía tiếng hú cho ong cả đầu, thầm than khổ: Tổ tông ơi, ngươi hú thế là gọi sói đến xơi tái cả lũ đấy !
Mấy chục trượng đầu tiên, leo khá vững vàng. Chỉ Chu Vị Hi sức yếu nhất nên bắt đầu thở dốc liên tục.
Càng lên cao, gió tuyết càng dữ dội khiến tốc độ di chuyển chậm đáng kể.
Lư Đản đầu dùng xẻng xúc bớt tuyết chân mới dám bước tiếp.
Đinh Nhất lúc nào cũng căng mắt theo dõi , chỉ sợ bước hụt chân một cái là cả dây cùng đời nhà ma.
Miệng Chu Viễn Chiêu chẳng mấy chốc tanh nồng mùi máu, nhưng chốc chốc vẫn ngoái . Thể lực nàng đang giảm sút nhanh chóng, thở nặng nhọc như kéo bễ.
Hai chân Chu Vị Hi nặng trịch như đeo chì, hai hàm răng va lập cập vì lạnh, nhưng nàng tuyệt nhiên kêu than nửa lời.
Yến Tam Hợp mặc đồ mỏng nên di chuyển linh hoạt hơn, chỉ là thể lực còn như .
Tiểu Bùi gia vì Lý Bất Ngôn ngay phía nên sợ mất mặt nam nhi, dù mệt đến đứt vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, dám ho he tiếng nào.
Đã thế Lý Bất Ngôn còn trêu chọc .
"Tiểu Bùi gia, hít bằng mũi thở bằng miệng , đừng thè lưỡi thở hổn hển như ch.ó thế chứ."
"Tiểu Bùi gia, yếu nhớt thế thì lấy vợ mà hạnh phúc hả?"
"Hồi bé b.ú sữa đấy? Dùng sức lên nào!"
"Tiểu Bùi gia, kéo giúp một đoạn ? Muốn thì cứ kêu lên một tiếng nhé."
Ngươi câm cái mồm cho ông!
Đang thầm rủa xả trong bụng thì chân trượt một cái. Chưa kịp ngã sấp mặt thì một bàn tay rắn chắc kịp thời túm lấy .
Lực kéo mạnh mẽ nhấc bổng lên, ấn vai một cái cho vững .
Tiểu Bùi gia hồn xiêu phách lạc đầu .
Lý Bất Ngôn buông một câu xanh rờn: "Khỏi cần cảm ơn, đều là châu chấu cùng một sợi dây cả thôi."
Mặt Tiểu Bùi gia đỏ bừng lên vì ngượng. Cũng may trời tối đen như mực, tuyết rơi mịt mù nên chẳng ai thấy cái bản mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ của .
Chu Viễn Chiêu thở hồng hộc, nhịn hỏi với lên: "Lư Đản, còn cách đỉnh núi bao xa nữa?"
Lư Đản kéo khăn quàng cổ xuống một chút để thở: "Còn xa lắm, đây mới chỉ là khởi đầu thôi."
Quả nhiên, cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu.
Càng lên cao, gió tuyết càng điên cuồng gào thét như thổi bay cả đoàn xuống vực, mắt tài nào mở nổi. Không khí cũng ngày càng loãng khiến ngay cả dân võ như Lý Bất Ngôn cũng cảm thấy khó thở.
Giờ phút , ai nấy đều thấm thía lý do vì ngọn núi phong tỏa mùa đông, và tại Thích Nhiên bắt Tiểu Bùi gia cam kết chắc chắn như .
Bởi vì...
Cả Chu Vị Hi lạnh cóng đến tê dại, mùi m.á.u tươi xộc lên tận cổ họng, tim đập nhanh đến mức như vỡ tung lồng ngực.
Đôi chân mất cảm giác, nàng chỉ còn phó mặc cho sợi dây thừng lưng kéo .
Lúc nàng mới nhận câu "C.h.ế.t cũng bò lên" hùng hồn ban nãy của nực và lượng sức đến nhường nào.
Bỏ cuộc ...
Ngươi leo nổi . Chu Vị Hi, ngươi chỉ là một nữ nhi yếu đuối, ngươi lấy bản lĩnh đó chứ?
Không! Chu Vị Hi, Canh Tống Thăng đang đợi ngươi đỉnh núi!
Ngươi còn rõ chân tướng, thể cam tâm c.h.ế.t?
Chu Vị Hi c.ắ.n mạnh đầu lưỡi. Cơn đau nhói truyền đến giúp nàng tỉnh táo đôi chút.
Nàng cố sức mở to mắt về phía . Trong màn tuyết trắng xóa mịt mù, dường như một bóng hình cao lớn quen thuộc đang vẫy tay gọi nàng.
, Chu Vị Hi, cố lên! Hắn đang đợi ngươi!