Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 56: Là Nàng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:50
Lượt xem: 316

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp búi gọn tóc lên, dùng trâm vàng cài cố định , dậy chỉnh trang y phục, khom lưng bước khỏi phòng giam chật hẹp.

Lúc trời chạng vạng tối, nhưng ánh sáng bên ngoài vẫn khiến nàng chói mắt đến mức nheo . Hai nha dịch Hình bộ dẫn đường, đưa nàng tới tận cửa nha môn.

Ngoài cửa đông đợi. Ánh mắt Yến Tam Hợp lướt qua từng khuôn mặt, cuối cùng dừng một . Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, hai tay dang rộng.

Người nọ lập tức nhảy cẫng lên, lao tới ôm chầm lấy nàng thật chặt.

Dưới bậc thang, Bùi Tiếu dùng mũi chân đá đá chân Tạ Tri Phi, cau mày càm ràm: "Chủ tớ với mà thế đây ? Chẳng chút tôn ti trật tự nào cả, quá là lộn xộn."

Tạ Tri Phi lờ , đầu sang Chu Thanh. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên cảnh tượng và Chu Thanh ôm thắm thiết như thế, bất giác rùng một cái ớn lạnh.

là... lộn xộn thật.

"Người kìa, mau hỏi chứ!" Bùi Tiếu thúc chân .

Tạ Tri Phi c.ắ.n răng bước lên mấy bậc thang, khẽ hắng giọng ho khan hai tiếng. Yến Tam Hợp buông Lý Bất Ngôn , đầu Tạ Tri Phi.

Vẻ mặt Tạ Tri Phi chợt biến đổi thất thường, suýt chút nữa mất khống chế.

Khuôn mặt nàng lấm lem vết máu, trán và khóe mắt đều bầm tím. Mái tóc tuy búi lên nhưng vẫn mấy lọn bết dính vì m.á.u khô. Nhìn xuống , y phục cũng loang lổ những vệt m.á.u đỏ thẫm.

Tạ Tri Phi vốn bệnh tim, nhưng lúc chẳng hiểu lồng n.g.ự.c đau nhói đến mức toát mồ hôi lạnh.

"Có ai như ngươi hả?" Tạ Tri Phi gắt lên đầy giận dữ: "Phận con gái mà cứ cậy mạnh, cố đ.ấ.m ăn xôi như thế gì?"

"Tam nhi!”

Tạ Đạo Chi quát lớn từ phía : "Còn mau đỡ con lên xe , cả nhà đang đợi đấy!"

"Muội ?"

Yến Tam Hợp thừa câu cho đám quan Hình bộ , nhưng trong lòng vẫn khỏi khẩy.

Ai thèm của cái tên phong lưu công t.ử chứ.

"Còn mau lên xe!" Giọng điệu Tạ Tri Phi vẫn hằn học, sang quát Bùi Tiếu: "Còn ngây đó gì? Đi gọi phụ ngươi tới ngay! Mau lên!"

Bùi Tiếu thật sự chỉ kiếm cái gậy đập c.h.ế.t tên khốn kiếp cho bõ tức.

"Ông đây mới chạy tới đó một , giờ ngươi bắt ông chạy hai ? Ta là hầu của nhà ngươi chắc?"

Chu Thanh chẳng đợi Bùi Tiếu lải nhải xong, cả lẫn ngựa lao vút như tên bắn.

Tạ Tri Phi chắp tay thi lễ với hai viên quan Hình bộ: "Làm phiền nhị vị chuyển lời giúp tới Từ đại nhân."

Hai vội cúi rạp đáp lễ: "Mời Tam gia cứ dặn dò."

"Nhờ nhị vị nhắn rằng: Từ đại nhân chăm sóc nghĩa chu đáo quá, phần ân tình xin khắc cốt ghi tâm, mãi mãi quên!" Tạ Tri Phi mỉm , nhưng nụ chẳng lan tới đáy mắt: "Ngày nhất định sẽ dịp hậu tạ đàng hoàng."

"..."

Hai viên quan toát mồ hôi hột, chẳng dám ho he nửa lời. Họ lén sang Tạ Đạo Chi, nhưng chỉ thấy bóng lưng ông phất tay áo bỏ thẳng.

Tạ Tri Phi buông lời dằn mặt xong, đang định thì bắt gặp ánh mắt Yến Tam Hợp đang chằm chằm. Bốn mắt chạm . Yến Tam Hợp hề né tránh mà còn nheo mắt , ánh lộ vẻ khó hiểu.

"Nhìn cái gì mà ? Không hiểu cái gì mà hiểu? Tam gia bảo vệ nhà thì gì lạ ?" Tạ Tri Phi lạnh lùng buông một câu ngoắt .

...

Bánh xe lăn đường lát đá xanh phát những tiếng lộc cộc đều đều.

Trong xe ngựa, Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn im lặng , ai mở miệng . Hơn hai tháng trời, kẻ nam bắc, chẳng ai ngờ ngày gặp ngay cửa ngục Hình bộ thế .

Hồi lâu , Lý Bất Ngôn phá tan bầu khí im lặng bằng một tràng ha ha: "Nhớ ?"

Yến Tam Hợp gật đầu.

Lý Bất Ngôn nghiêng đầu hỏi vặn: "Nhớ kiểu gì?"

Yến Tam Hợp đưa ngón tay chỉ n.g.ự.c . Đối với một kiệm lời như nàng thì đây là cách biểu đạt cảm xúc nồng nhiệt nhất . Lý Bất Ngôn hừ hừ hai tiếng đắc ý, tỏ vẻ hài lòng.

"Hậu sự của tổ phụ ngươi đều lo liệu xong xuôi cả ." Nàng chống cằm kể lể: "Khoảnh khắc nắp quan tài khép , bầu trời đang u ám bỗng chốc quang đãng, ánh trăng chiếu rọi xuống sáng vằng vặc. Trăng đêm đó cực kỳ."

Khuôn mặt đầy vết m.á.u bầm tím cũng ngăn nụ rạng rỡ nở môi Yến Tam Hợp.

"Đó là một điềm lành."

"Ta cũng nghĩ thế. Còn ngươi thì ? Lại mơ thấy cái gì ?"

Yến Tam Hợp vắn tắt kể giấc mơ kỳ lạ cho bạn . Nghe xong, Lý Bất Ngôn hạ giọng thì thầm:

"Sau khi hóa giải xong chấp niệm , lẽ ngươi sẽ thế thực sự của đấy."

"Chỉ mong là . Có điều...”

Yến Tam Hợp dùng chân khẽ đá mũi chân bạn: "Chuyện trì hoãn quá lâu , e là dễ giải quyết ."

"Ta tin ngươi mà." Lý Bất Ngôn xích gần, huých tay Yến Tam Hợp: "Nào, mau cho tổ phụ của hai rốt cuộc buông bỏ chuyện gì thế?"

"Còn nữa, tại ngươi tống ngục Hình bộ?"

"À đúng , cái vụ 'nghĩa ' nữa?"

Yến Tam Hợp: "..." Ta trả lời câu nào bây giờ?

...

Tạ phủ, Cổng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-56-la-nang.html.]

Tạ tổng quản kiễng chân, vươn cổ ngóng về phía cuối con ngõ nhỏ. Vừa thấy bóng chiếc xe ngựa quen thuộc rẽ , sắc mặt ông lập tức rạng rỡ hẳn lên, sang bẩm báo với Tạ Nhi Lập đang bậc thềm:

"Về ! Người về ạ!"

Lòng Tạ Nhi Lập nhẹ nhõm hẳn: "Mau! Mau cho chuẩn chậu than !"

Xe ngựa chậm rãi dừng . Tạ Nhi Lập đích bước tới đỡ Tạ Đạo Chi xuống xe, nhân cơ hội thì thầm:

"Chuyện giấu Lão phu nhân ạ. Bà đang sốt ruột lắm, lệnh cho con đây chờ bằng ."

Tạ Đạo Chi hạ giọng dặn dò: "Tuyệt đối để Lão phu nhân thấy bộ dạng te tua của con bé lúc . Cứ bảo là nó kinh sợ nên về Tĩnh Tư Cư nghỉ ngơi ."

Tạ Nhi Lập gật đầu, sang chiếc xe ngựa thì giật thon thót. Vừa ngạc nhiên, phẫn nộ cho cô nương .

"Để tự giải thích với Lão phu nhân.”

Tạ Đạo Chi ngẫm nghĩ một chút tiếp: "Lát nữa Bùi thúc con tới thì cứ dẫn thẳng sang bên đó. Sau đấy con và Lão Tam đến thư phòng gặp ."

"Vâng."

Tạ Nhi Lập theo bóng phụ bước lên bậc thềm, cố nén cảm xúc hỗn độn trong lòng, xoay tới mặt Yến Tam Hợp.

"Yến cô nương, cô nương chịu khổ ."

"Không ." Giọng Yến Tam Hợp bình thản đến lạ lùng: "Coi như trả ơn các chăm sóc những ngày qua."

"Yến Tam Hợp! Ngươi cái gì thế hả?" Tạ Tri Phi vặn thấy câu đó, ngọn lửa giận trong lòng khó khăn lắm mới dập tắt giờ bùng lên dữ dội: "Trả ơn cái gì? Ai bắt ngươi trả ơn kiểu đó hả?"

"Lão Tam!”

Tạ Nhi Lập gầm nhẹ một tiếng.

Tạ Tri Phi trời sợ, đất sợ, cha cũng chẳng ngán, duy chỉ sợ mỗi ông cả nghiêm nghị . Nghe tiếng quát của Tạ Nhi Lập, cơn thịnh nộ của lập tức xẹp ba phần, nhưng sắc mặt vẫn hầm hầm khó coi.

Tạ tổng quản thấy tình hình căng thẳng vội xòa giảng hòa: "Đại gia, cứ để cô nương bước qua chậu than xả xui cái tính . Kẻo rước vận đen nhà thì ."

Yến Tam Hợp lạnh lùng: "Ta tin mấy trò mê tín ."

Tạ tổng quản khó xử mặt: "Cô nương tin nhưng Lão phu nhân tin sái cổ đấy ạ. Lão phu nhân tin cô nương gặp chuyện chẳng lành thì bỏ cả ăn uống, chờ tin đến tận bây giờ."

Yến Tam Hợp thầm nghĩ tên Tạ mập chắc tỏng điểm yếu của nàng là dễ mềm lòng nên mới lôi Lão phu nhân dọa đây mà.

"Thôi , nhảy thì nhảy!”

Yến Tam Hợp nhấc chân lên, bước qua chậu than đang cháy đỏ rực.

Tạ tổng quản chờ chân nàng chạm đất liền hô to: "Đại cát đại lợi! Bình an vô sự!"

...

Sau màn nhảy chậu than trừ tà, đoàn hộ tống Yến Tam Hợp về Tĩnh Tư Cư.

Thang Viên chờ sẵn ở cửa viện từ lâu, thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của Yến Tam Hợp thì nước mắt ngắn nước mắt dài tuôn rơi như mưa.

Tạ Nhi Lập sầm mặt quát: "Khóc lóc cái gì! Còn mau đưa cô nương tắm rửa quần áo!"

Thang Viên nức nở: "Vâng ạ!"

Yến Tam Hợp bỗng dừng bước giữa sân, : "Không vội. Ta chuyện ."

"Yến cô nương!”

Tạ Nhi Lập đoán nàng định gì nên vội vàng ngắt lời: "Chuyện ăn ở tại tệ xá bao giờ tính là ân huệ gì cả. Việc cô nương xả cứu hôm nay mới thực sự là đại ân đại đức đối với Tạ phủ. Cô nương hãy cứ coi Tạ phủ là nhà của , mãi mãi là như ."

Yến Tam Hợp chẳng gì hơn, đành đưa mắt về phía Lý Bất Ngôn đang lững thững theo phía .

Tạ Nhi Lập theo ánh mắt của nàng, hỏi: "Vị là ai?"

Tạ Tri Phi nhanh nhảu giải thích: "Đại ca, đây là tỳ nữ cận của Yến cô nương."

Tạ Nhi Lập khẽ nhíu mày. Một tỳ nữ mà khí chất bất phàm đến thế?

Lúc , Lý Bất Ngôn bước lên phía , hắng giọng một cái thật to: "Cái tên... khổ chủ ?"

"Khổ chủ?”

“Khổ chủ gì cơ?"

Mọi trong viện ngơ ngác .

"Cái khổ chủ quan tài nứt !"

Bùi Tiếu lúc mới sực tỉnh, nhận nàng đang gọi , vội vàng chen lên: "Đây đây! Ta ở đây! Ta đây!"

Lý Bất Ngôn , hỏi: "Ngươi cất công tìm là để hỏi xem ai là khả năng hóa giải tâm ma đúng ?"

Hỏi thừa! Bùi Tiếu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Lý Bất Ngôn chậm rãi nhếch môi , vươn ngón tay chỉ thẳng về phía một :

"Là nàng ."

Mọi ánh mắt đổ dồn theo hướng ngón tay nàng chỉ. Ai nấy đều đỏ hoe mắt, thở như nghẹn trong lồng ngực. Một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc sống lưng khiến đầu óc họ tê liệt trong giây lát.

Yến Tam Hợp? Sao là nàng ?

 

 

Loading...