Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 559: Lư Đản
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:59
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bông tuyết rơi trúng giữa trán Yến Tam Hợp, khiến tim nàng khẽ run lên: "Hòa thượng núi quanh năm suốt tháng đều ở lì đó ?"
"Không ." Thích Nhiên đáp: "Mùa đông thì họ lên núi ẩn cư, còn ba mùa thường sẽ xuống núi hoặc vân du tứ phương."
Yến Tam Hợp chỉ chờ câu .
"Vậy ngươi cho , trong bộ núi Ngũ Đài , hòa thượng nào thích vân du tứ phương nhất?"
"Cái ..." Thích Nhiên khựng , ngập ngừng.
"Ta !"
Tất cả đồng loạt về phía phát tiếng .
Lư Đản sợ quá vội vàng nép cánh cửa, giọng lí nhí như kẻ trộm:
"Là... là Hư Vân..."
"Đi chỗ khác chơi, đừng phiền." Tiểu hòa thượng cạnh Thích Nhiên xua tay đuổi: "Để sư phụ suy nghĩ cho kỹ ."
"Ai thèm phiền chứ!" Lư Đản gân cổ lên cãi: "Chính là Hư Vân, sai ."
Yến Tam Hợp bước tới mặt : "Nói cho , vì là ?"
Lúc Lư Đản mới dịp kỹ dung mạo của Yến Tam Hợp. Chà, trắng trẻo, xinh quá chừng.
"Hắn từng giúp nhà một bức thư... , là cho đại ca đang thợ rèn ở phủ Thái Nguyên . Chữ lắm."
Yến Tam Hợp: "Còn gì nữa ?"
Lư Đản: "Có ngang qua nhà , bảo là định vân du sang tận Điền Tây cơ."
Yến Tam Hợp: "Còn gì nữa?"
Lư Đản gãi đầu: "Hắn nhiều câu chẳng hiểu mô tê gì sất, nhưng cha bảo là thông minh lắm."
Phụt!
Tiểu hòa thượng nhịn che miệng , phẩy tay với Lư Đản: "Thôi , tên ngốc nhà ngươi mau biến cho khuất mắt!"
Yến Tam Hợp kéo tay Lư Đản lôi trong nhà: "Đi, đây xem bức họa với ."
Tiểu hòa thượng kinh ngạc: "Nữ thí chủ, tin lời thật ..."
Nhỡ là thật thì ?
Yến Tam Hợp kéo Lư Đản đến bàn: "Nhìn cho kỹ , xem là Hư Vân ."
"Cái ..." Lư Đản gãi đầu.
"Ừm..." Hắn gãi tai.
Tiểu hòa thượng hừ lạnh một tiếng: "Ta bảo mà..."
"Thử vẽ thêm bộ râu quai nón xem ." Lư Đản chỉ trỏ lên bức tranh: "Chỗ , chỗ , chỗ nữa, vẽ kín hết ."
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.
Lời đề nghị khiến tiểu hòa thượng trố mắt kinh ngạc, nhưng Yến Tam Hợp mừng rơn trong lòng.
Nàng lập tức cầm bút lên, thêm râu quai nón những chỗ Lư Đản chỉ: "Thế nào, giống ?"
Lư Đản lúc thì nhíu mày, lúc thì bĩu môi, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
"Nếu vẽ cho già một chút nữa thì càng giống hơn."
Canh Tống Thăng trong tranh là thời còn thư sinh nho nhã, còn Lư Đản gặp là khi xuất gia, cách giữa hai thời điểm là cả mấy năm trời phong sương.
Chỉ vài nét bút, đàn ông trong tranh như già cả chục tuổi.
Yến Tam Hợp hất cằm: "Bây giờ thì ?"
"Giống! Giống lắm!" Lư Đản gật đầu lia lịa: "Quả thực là giống y như đúc!"
Yến Tam Hợp đưa bức tranh mặt Thích Nhiên. Hắn nheo mắt hồi lâu mới nhận : "Là Hư Vân, t.ử của Thiền Nguyệt đại sư."
Lời thốt , cả đám vỡ òa vui sướng. Nhất là hai Chu gia, mừng đến mức suýt rơi nước mắt.
là cố ý trồng hoa hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu liễu xanh um.
Tìm , cuối cùng cũng tìm !
Đã xác định , Yến Tam Hợp tranh thủ hỏi thêm vài câu: "Trụ trì, Thiền Nguyệt đại sư là ai?"
Thái độ của Thích Nhiên bỗng trở nên cung kính lạ thường.
Đó là bậc cao tăng đắc đạo ba trăm năm mới xuất hiện một . Khách hành hương đến núi Ngũ Đài, ngoài việc thắp hương bái Phật, ai cũng mong mỏi một diện kiến Thiền Nguyệt đại sư.
Yến Tam Hợp: "Gặp để gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-559-lu-dan.html.]
Thích Nhiên: "Để xem bói!"
"Xem bói á?"
Tiểu Bùi gia lén liếc Chu Viễn Chiêu, thầm nghĩ cái vụ tâm ma cũng đụng thầy bói thế nhỉ?
Yến Tam Hợp cũng liếc Chu Viễn Chiêu, thản nhiên hỏi: "Thiền Nguyệt đại sư bói toán chuẩn lắm ?"
Thích Nhiên trầm trồ: "Đâu chỉ là chuẩn, gọi là thần toán mới đúng."
Yến Tam Hợp: "Ông học nghề từ ai?"
"Nghe đồn là từ trong bụng ." Thích Nhiên vuốt chòm râu cảm thán: "Nhà ngoại ông nghề , còn cha ông là một Lạt ma."
Lạt ma? Người Tây Tạng?
Mọi xong ai nấy đều ngớ .
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Lạt ma cũng phép kết hôn sinh con ?"
Thích Nhiên: "Được chứ!" Mọi một phen mắt tròn mắt dẹt.
"Thiền Nguyệt đại sư chỉ lên núi tu hành ba tháng mùa đông lạnh giá nhất, thời gian còn chẳng ai thấy bóng dáng ông . Hư Vân là t.ử mà ông thu nhận trong lúc vân du."
Thích Nhiên kể tiếp: "Thông minh thì rõ, nhưng khi thu nhận , đại sư nhận thêm t.ử nào nữa. Hơn nữa mỗi vân du cũng chỉ dẫn theo mỗi ."
Tiểu Bùi gia nháy mắt với Lý Bất Ngôn: Chúng đến đúng lúc thật đấy, nếu thì mà tìm.
Lý Bất Ngôn trừng mắt : Bớt mồm , tiếp xem nào.
Yến Tam Hợp bước tới bàn, cầm danh sách lên dò tỉ mỉ.
"Trong danh sách tên Hư Vân. Hắn là hòa thượng độ điệp* ?"
(*độ điệp: giấy chứng nhận phận tăng ni do triều đình cấp)
"Tất nhiên là ." Thích Nhiên khổ: "Lão hòa thượng cưng chiều đồ lắm, thà để mang tiếng là hòa thượng chui, thà tự bỏ tiền túi nuôi chứ nhất quyết chịu báo lên quan phủ, bảo là sợ chùa khác cướp mất nhân tài."
Chu Vị Hi nãy giờ im lặng bên cạnh bỗng lên tiếng: "Sư phụ từng gặp bao giờ ?"
"Ai cơ?"
"Canh... , Hư Vân sư phụ ."
"Mới gặp đúng một , cũng chỉ kịp uống chén . Nghe đồn hành tung bí ẩn còn hơn cả sư phụ , cả cái núi Ngũ Đài chẳng mấy ai từng giáp mặt ."
Chu Vị Hi ngập ngừng một lát hỏi tiếp: "Hắn... dạo thế nào ?"
Thích Nhiên tò mò liếc Chu Vị Hi một cái đáp:
"Vóc dáng cao lớn, cứ lầm lì lưng lão hòa thượng chẳng chẳng rằng, tướng mạo vẻ dữ dằn..."
"Nói bậy!" Lư Đản phục xen ngang: "Lúc ở nhà hiền khô , còn móc cả nắm đậu phộng cho ăn nữa đấy!"
Yến Tam Hợp dời ánh mắt sang Lư Đản.
Lư Đản bĩu môi tủi : "Ta thật mà, dối ."
Yến Tam Hợp bước tới, đặt tay lên vai Lư Đản, vỗ nhẹ: "Nếu là ngươi thì ngươi chọn lên núi bây giờ đợi đến ngày mai?"
"Sao... hỏi ?"
Mặt Lư Đản đen nhẻm bỗng chuyển sang màu tím tái: "Ta... ... còn cưới vợ nhé, mau... mau bỏ tay !"
Yến Tam Hợp cố tình ghé sát mặt dọa: "Ngươi thì buông đấy."
Mẹ ơi, cô nương xinh đang trêu ghẹo con !
Mặt Lư Đản nóng bừng, hai tay vội che lấy đũng quần.
"Nếu là thì sẽ ngay bây giờ. Đợi qua một đêm bão tuyết, đường... đường núi càng khó hơn, lúc lên cũng chịu c.h.ế.t."
Tiểu hòa thượng liền quát lớn: "Ngươi linh tinh cái gì đấy! Đêm hôm khuya khoắt mò mẫm leo núi, nhỡ sẩy chân rơi xuống vực thì ? Mấy vị là quý nhân từ kinh thành tới cả đấy."
Lư Đản sợ cô nương xinh nhưng cóc sợ tiểu hòa thượng, liếc xéo một cái :
"Thắt lưng buộc sợi dây thừng , kéo như xâu châu chấu là chứ gì."
Yến Tam Hợp xoay mặt , bắt thẳng : "Sao ngươi cách ?"
Mẹ ơi, nàng sờ mặt con kìa!
Lư Đản cong m.ô.n.g ưỡn ẹo: "Ta... ... ngày nào chả leo núi, lạ gì mấy trò !"
"Ngày nào cũng leo ?" Yến Tam Hợp ghé mặt sát hơn chút nữa.
"Ba mươi lượng bạc. Ngươi dẫn bọn lên núi ngay bây giờ, ?"