Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 558: Vào núi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:58
Lượt xem: 257
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu trời bắt đầu trút xuống những bông tuyết trắng xóa.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, che khuất tầm phía , phóng mắt chỉ thấy một màu trắng xóa mênh mông.
Người dẫn đường là một thanh niên trẻ tuổi, tên thường gọi là Lư Đản, nước da đen nhẻm nhưng rắn rỏi, đầu đội chiếc mũ da dê, để lộ đôi mắt lác.
Hắn vịn tay thành xe, trò chuyện với những vị khách quý bên trong.
"Mùa hầu như chẳng ai núi cả. Trong núi lạnh thấu xương, thường chịu nổi . Phải đợi đến sang năm khi xuân về hoa nở thì mới đông. Quý nhân, các ngài núi gì thế? Thắp hương cầu khấn ? Hay là về , trời lạnh thế chắc Bồ Tát cũng về trời tránh rét ."
Yến Tam Hợp hỏi: "Trụ trì núi Ngũ Đài tên là gì?"
Lư Đản ngẩn một lúc, hì hì đáp:
"Quý nhân là đầu tiên đến chỗ chúng . Nơi của chúng tới hơn một trăm ngôi chùa lớn nhỏ đấy!"
"Hơn một trăm ư?" Yến Tam Hợp ngước mắt thanh niên.
Lần xuất phát , Yến Tam Hợp sắp xếp cho Chu Nhị gia và Chu Vị Hi chung một xe, để tiện cho nàng và Bùi Tiếu bàn bạc một việc.
Bùi Tiếu học theo điệu bộ của Lý Bất Ngôn, nhún vai: "Ngươi cũng hỏi !"
Nói xong, lôi từ trong túi áo mấy tờ giấy: "Danh sách chùa chiền và tên các hòa thượng đều cả trong ."
Yến Tam Hợp cầm lấy xem, thấy chi chít chữ là chữ, dò mãi cũng thấy tên Canh Tống Thăng .
Nàng ngước Bùi Tiếu.
Không trong danh sách, thì đích thị là hòa thượng "dù", tu hành nửa mùa .
Bùi Tiếu bất đắc dĩ: "Biết , nơi trời cao hoàng đế xa, kiểu gì chẳng những chỗ quan phủ quản tới ."
Ngươi mà cũng bất đắc dĩ ư?
Yến Tam Hợp hít sâu một : "Lư Đản, hơn một trăm ngôi chùa san sát ?"
"Làm gì chuyện đó!" Lư Đản hề hề: "Chân núi , đỉnh núi , sườn núi cũng . Ngôi chùa xa nhất tính từ nhà mất hai ngày hai đêm mới tới nơi."
Đến nước , Yến Tam Hợp mới vỡ lẽ vì Chu Viễn Chiêu gieo quẻ hung... Nơi quá rộng lớn, chùa chiền nhiều vô kể, tìm một chẳng khác nào mò kim đáy bể.
"Chùa nào nổi tiếng nhất?"
"Nhiều lắm: chùa Văn Thù, chùa Ngũ Gia, Đỉnh Bồ Tát, chùa Nam Sơn, chùa Vạn Phật, chùa Bích Sơn..."
Yến Tam Hợp càng , đôi lông mày càng nhíu chặt .
Canh Tống Thăng rốt cuộc xuất gia ở ngôi chùa nào?
Lý Bất Ngôn huých tay Bùi Tiếu: "Bùi đại nhân, quyết định chứ!"
"Chuyện nhỏ." Bùi Tiếu tỏ vẻ tự tin.
"Cứ tìm bừa một ngôi chùa, chìa cái lệnh bài của mặt trụ trì, đảm bảo sẽ dốc sức giúp chúng tìm . Còn chúng thì chỉ việc ăn cơm, rửa mặt đ.á.n.h một giấc ngon lành."
...
Một canh giờ .
Trụ trì Thích Nhiên của chùa Văn Thù Tiểu Bùi gia với ánh mắt đầy tiếc nuối.
"Bùi đại nhân, lão nạp tu hành trong chùa hơn nửa đời , từng qua cái tên Canh Tống Thăng bao giờ. Đại nhân pháp danh của ?"
Tiểu Bùi gia lắc đầu.
Thích Nhiên hỏi: "Vậy bức họa chân dung nào của ?"
Tiểu Bùi gia định lắc đầu tiếp thì Yến Tam Hợp lên tiếng: "Có, mau lấy giấy bút đây."
!
Tiểu Bùi gia vỗ tay cái đét. Bà đồng tài vẽ tranh, mà vẽ còn sống động nữa chứ.
Giấy bút nhanh chóng mang lên. Yến Tam Hợp sang hai Chu gia: "Hai từng gặp , đây miêu tả chi tiết dung mạo cho ."
Chẳng mấy chốc, chân dung Canh Tống Thăng hiện lên sống động mặt giấy.
Yến Tam Hợp buông bút, hỏi Chu Viễn Chiêu: "Giống mấy phần?"
Chu Viễn Chiêu kinh ngạc Yến Tam Hợp, vội đáp: "Phải đến bảy tám phần."
Khuôn mặt thương năm xưa hiện mắt, Chu Vị Hi cố nén xúc động: "Được tám phần."
Bùi Tiếu cầm tờ giấy Tuyên Thành lên, đưa tới mặt Thích Nhiên.
Trụ trì Thích Nhiên cầm bức họa ngắm nghía hồi lâu, vẻ mặt khó xử: "Hay là thế , sẽ triệu tập tất cả tăng chúng trong chùa để họ nhận diện thử xem ."
Bùi Tiếu giục: "Mau ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-558-vao-nui.html.]
Chùa Văn Thù tổng cộng mười tám hòa thượng, tất cả đều lắc đầu bảo từng gặp trong tranh.
Yến Tam Hợp Bùi Tiếu, Bùi Tiếu lập tức hiểu ý: "Ta sẽ cho chép bức họa thêm mấy bản nữa, ngươi lập tức phái mang đến các chùa lân cận hỏi thăm giúp ."
Thích Nhiên bước lên một bước: "Bùi đại nhân, mạo xin hỏi một câu, vị thí chủ Canh Tống Thăng là..."
"Là mà quý nhân trong kinh thành đang ráo riết tìm kiếm. Nếu quan trọng thì chúng cũng chẳng việc gì lặn lội đến chốn giữa tiết trời giá rét thế ."
Bùi đại nhân ưỡn ngực, dáng quan uy: "Còn những chuyện khác, ngươi cần ."
Thích Nhiên xòa: "Vâng, , lão nạp rõ!"
Yến Tam Hợp vẽ tổng cộng mười bảy bức tranh. Ngoại trừ trụ trì, tất cả các hòa thượng khác đều phái tìm .
Sáu quây quần bên lò sưởi, ăn chút đồ nóng cho ấm bụng, nôn nóng chờ đợi tin tức.
Đinh Nhất và Hoàng Kỳ đường dài mệt mỏi rã rời, bèn ghép mấy cái bồ đoàn gần lò sưởi lăn ngủ như c.h.ế.t.
Thấy họ ngủ ngon lành, những còn cũng bắt đầu thấy buồn ngủ rũ rượi.
Lý Bất Ngôn và Chu Viễn Chiêu gom nốt bồ đoàn còn , nhờ Thích Nhiên lấy thêm ít chăn đệm trải xuống đất nghỉ.
Chỉ Tiểu Bùi gia là trằn trọc ngủ .
Trùng hợp , ngay cạnh chính là Lý Bất Ngôn. Vừa mở mắt là đập ngay mặt dung nhan của nàng.
Mắt... đủ to. Mũi... đủ cao. Miệng... đủ đầy đặn.
kỳ lạ , những nét khi ghép với trông thuận mắt, thậm chí là... .
Đang mải ngắm nghía thì chợt giật , ngước lên thấy tên Lư Đản đang thu lu trong góc, đôi mắt lé mở to trân trân .
Nhìn cái gì mà ?
Tiểu Bùi gia chột , vội vàng nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.
Sao cũng ngủ ?
Lư Đản thôi, trong lòng thầm nghĩ: Đám quý nhân quên ? Sao mãi thấy đưa bạc cho nhỉ?
Đưa bạc cho chứ!
Khi tỉnh dậy, trời tối đen như mực, gió tuyết bên ngoài càng lúc càng dữ dội.
lúc , đám hòa thượng phái cũng lục tục trở về, ngợm ướt sũng, ai nấy đều lắc đầu với trụ trì.
Tim Yến Tam Hợp thắt . Nàng ngẩng đầu lên, thấy đôi lông mày của Bùi Tiếu nhíu chặt .
Dưới núi , thì chỉ còn cách lên núi tìm.
Bùi Tiếu tới mặt Thích Nhiên, vươn tay khoác vai y: "Con đường lên núi ..."
Thân thể Thích Nhiên run lên bần bật: "Bùi đại nhân, tuyệt đối ! Đừng là lúc tuyết rơi dày đặc, kể cả khi trời quang mây tạnh thì đường núi mùa đông cũng phong tỏa ."
Bùi Tiếu gặng hỏi: "Tại ?"
Thích Nhiên thở dài: "Bùi đại nhân, mời theo ."
Thấy , đám Lý Bất Ngôn đang sưởi ấm bên lò lửa cũng đồng loạt dậy, theo chân trụ trì khỏi cửa chùa.
Cửa chùa mở, gió tuyết thốc mặt lạnh buốt.
Thích Nhiên dẫn tới một đất trống, chỉ tay về phía dãy núi mờ ảo xa xa.
"Sở dĩ gọi là Ngũ Đài vì nơi đây năm ngọn núi với năm đỉnh đài: Đông Đài Vọng Hải Phong, Nam Đài Cẩm Tú Phong, Trung Đài Thúy Nham Phong, Tây Đài Quải Nguyệt Phong và Bắc Đài Diệp Đấu Phong."
"Trên núi tuyết phủ quanh năm, ngay cả giữa mùa hè oi bức nhất cũng vẫn còn tuyết đọng tan hết. Nhiệt độ đó thấp hơn chân núi nhiều, bình thường leo lên căn bản chịu nổi."
Yến Tam Hợp: "Lạnh như thì núi tăng nhân tu hành ?"
Thích Nhiên: "Có!"
Yến Tam Hợp: "Bọn họ sống đó?"
"Mùa đông đến, tuyết lớn phong tỏa đường lên núi, họ tuyệt đối ngoài, chỉ ở yên trong chùa tụng kinh niệm phật. Lương thực và vật dụng cần thiết đều trù sẵn từ mùa hè."
Thích Nhiên thật thà thú nhận: "Cô nương , giấu gì cô, tăng nhân ở đây cũng chia dăm bảy loại. Giống như đây ..." Hắn vỗ vỗ cái bụng phệ, vẻ mặt hổ: "Nói toạc thì cũng chỉ là hạng 'hoa hòa thượng' nửa mùa thôi. Phải lên đến lưng chừng núi mới thực sự là nơi thanh tịnh, lục căn dứt."
Yến Tam Hợp: "Thế còn đỉnh núi thì ?"
Thích Nhiên đáp: "Những thể tĩnh tâm thiền tu đỉnh núi giá lạnh đều là bậc cao tăng đắc đạo, tương lai ắt sẽ tọa hóa thăng thiên thành Phật."
Vậy Canh Tống Thăng thuộc loại nào?
Là gã "hoa hòa thượng" lang bạt kỳ hồ qua các ngôi chùa quanh vùng? Hay là kẻ lục căn thanh tịnh tu hành nơi lưng chừng núi? Hay là vị cao tăng đắc đạo ẩn cư đỉnh núi tuyết?
Tại chỉ một tên Cẩm Y Vệ tình cờ ngang qua cũng thể thấy , trong khi những hòa thượng sống ở đây quanh năm suốt tháng mù tịt về tung tích của ?