Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 557: Không thuận
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:57
Lượt xem: 264
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thanh để ý thấy tâm trạng Tam gia mấy hôm nay lạ thường, lúc nào cũng tủm tỉm, gặp ai cũng vui vẻ chào hỏi.
Không chỉ tâm trạng , ngài còn chăm chỉ tụ tập bạn bè uống rượu hơn hẳn.
Hôm qua thì bù khú với đám Thái Tứ. Hôm thì cùng Hách Quân. Hôm kìa nữa thì chén chú chén với các ở Binh Mã Tư Ngũ Thành.
Ngày nào cũng ngoài uống rượu, tiệc tùng liên miên ngơi nghỉ khắc nào. Bình thường với sức khỏe của Tam gia thì kiểu gì cũng sẽ thấy mệt mỏi khó chịu.
thì khác hẳn.
Không những tinh thần phơi phới, mà ngài còn dậy sớm hơn hẳn một canh giờ để luyện võ, thái độ luyện tập còn nghiêm túc hơn cả ngày thường.
Nghĩ nghĩ , chắc mẩm phần lớn là nhờ công hiệu của lọ t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm .
Tam gia cũng kè kè lọ t.h.u.ố.c bên , tối ngủ cũng nắm chặt trong lòng bàn tay như báu vật.
Tâm trạng Tạ Tri Phi tuy nhưng trong lòng nóng như lửa đốt, cứ thấp thỏm lo âu, đêm nào cũng giật tỉnh giấc.
Bọn họ đến ? Đường xá thuận lợi ? Có gặp sơn tặc cướp đường ? Đại tẩu là phận nữ nhi khuê các, liệu sức khỏe chịu nổi sương gió ? Cái tên nhóc Bùi Minh Đình gây chuyện gì ?
...
Người cùng chung cảnh ngộ "một ngày dài tựa ba thu" với Tam gia còn Nhị gia của Chu phủ.
Xe ngựa chạy ròng rã hai ngày trời, giữa đường chỉ nghỉ chân đúng năm . Trong đó một là do đại say xe chịu nổi mà nôn thốc nôn tháo.
Nguy hiểm hơn là, càng về phía Tây, thời tiết càng khắc nghiệt, lạnh thấu xương tủy.
Xe ngựa tuy chắc chắn, che mưa chắn gió , nhưng khổ nỗi cửa gỗ kín đáo, chỉ che bằng một tấm màn gấm. Gió lạnh cứ thế luồn qua khe hở của tấm màn, thốc thẳng , khiến xương cốt như đóng băng.
Chu Nhị gia kéo chăn quấn chặt , ánh mắt dừng Tiểu Bùi gia.
Suốt dọc đường, vị công t.ử bột chẳng than vãn lấy một tiếng, cứ chui tọt trong chăn ngủ ngon lành, thi thoảng còn ngáy o o.
Nhìn bề ngoài thì cứ tưởng là ấm nuông chiều từ bé, nhưng xem cũng chẳng hề yếu ớt chút nào.
Chu Nhị gia rằng, thực Bùi Tiếu bắt đầu hối hận xanh ruột ngay từ ngày thứ hai rời kinh thành.
Đi về phía Nam thì càng chạy càng nóng, còn về phía Tây Bắc thì càng chạy càng rét run cầm cập.
Nóng thì cùng lắm là cưỡi ngựa hóng gió cho mát. Chứ lạnh thế , đắp bao nhiêu chăn cũng chẳng ăn thua.
Đã thế, Tạ Ngũ Thập cùng, kêu khổ than mệt cũng chẳng ai dỗ dành. Lỡ để bà đồng và đại hiệp thấy, khinh cho thối mũi.
Thôi thì đành ngậm bồ hòn ngọt, đỡ tự rước nhục .
Xe ngựa qua khỏi ải Long Nguyên, tốc độ buộc chậm .
Mấy hôm vùng ngoại ải một trận tuyết lớn. Ban ngày mặt trời lên, tuyết tan thành nước, đêm xuống nhiệt độ giảm sâu, nước đóng thành băng trơn tuồn tuột. Bánh xe trượt mặt băng, ngựa kéo nổi.
Cực chẳng , Đinh Nhất và Hoàng Kỳ đành xuống bộ dắt xe.
Cũng may trạm dịch bên ngoài ải cũng nhiều. Cứ đến một trạm dịch, Yến Tam Hợp cho dừng xe để kiểm tra kỹ lưỡng. Đường băng tuyết thế bánh xe dễ mòn, lỡ gãy giữa đường thì coi như xong đời.
Ngựa cũng đổi thường xuyên. Con nào chạy mệt thì đổi con khác, nhờ thế tốc độ cũng cải thiện đáng kể.
Dù , đến ngày thứ tư họ mới lết tới đường Long Vương. Hỏi thăm dân mới , từ đường Long Vương đến núi Ngũ Đài còn mất một ngày một đêm xe nữa.
Yến Tam Hợp quyết định nghỉ một đêm ở trạm dịch đường Long Vương để lấy sức, đó sẽ một mạch đến núi Ngũ Đài. Nào ngờ đúng ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, Chu Vị Hi lăn ốm.
Phận nữ nhi mười ngón tay dính nước mùa xuân, đầu tiên xa vất vả như , thêm gió rét thấu xương, bên cạnh chẳng nha cận bưng rót nước, ốm mới là chuyện lạ.
Bệnh tình đến dữ dội. Chỉ trong chốc lát, nàng nóng hầm hập, mê man bất tỉnh, hai mắt đỏ ngầu.
Hết cách, đành mời đại phu đến khám, chờ cắt cơn sốt mới tính chuyện tiếp.
Nơi khỉ ho cò gáy thôn điếm, đào lang trung giỏi. Tiểu Bùi gia thấy tình hình nguy cấp, bèn lôi đống t.h.u.ố.c mang theo trong túi hành lý .
Mấy thứ t.h.u.ố.c lúc nào cũng kè kè bên , phòng khi hữu sự cái dùng ngay.
Đinh Nhất chạy xuống bếp nhờ chưởng quỹ cho mượn cái bếp lò, ngâm t.h.u.ố.c nhóm lửa sắc. Chẳng mấy chốc, nồi t.h.u.ố.c sôi sùng sục.
Yến Tam Hợp túc trực bên giường chăm sóc Chu Vị Hi, Lý Bất Ngôn thì kiểm tra xe ngựa, chỉ còn trơ một Chu Nhị gia tay cầm ba đồng tiền xu, ngơ ngác giữa phòng, chẳng gì.
Có nên gieo quẻ xem hung cát nhỉ?
...
Trận ốm lỡ mất hai ngày hành trình. Cũng may đoạn đường tiếp theo tuyết tan bớt nên việc di chuyển đến núi Ngũ Đài cũng thuận lợi hơn.
Vừa mới tiến địa phận vùng núi, sắc trời bỗng nhiên đổi. Gió lạnh mang theo những bông tuyết nhỏ quất thẳng mặt, nhiệt độ giảm đột ngột khiến ngay cả Yến Tam Hợp cũng rùng .
Đinh Nhất mấy năm nay theo chân Tam gia Nam về Bắc ít, sắc trời vội cảnh báo: "Yến cô nương, e là đầy một canh giờ nữa trời sẽ đổ tuyết lớn đấy."
Lại tuyết rơi ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-557-khong-thuan.html.]
Yến Tam Hợp trầm ngâm một lát lệnh: "Hoàng Kỳ, đường núi hiểm trở khó , ngươi dò la xung quanh xem ai , nếu thì thuê dân bản địa dẫn đường."
"Vâng!"
"Đinh Nhất." Yến Tam Hợp gọi tiếp: "Tìm mấy cành cây chắc chắn, vót nhọn đóng chặt rèm xe của Thiếu phu nhân ."
"Vâng!"
"Bất Ngôn." Yến Tam Hợp liếc mắt về chiếc xe phía . Lý Bất Ngôn hiểu ý, nháy mắt lập tức bước đến mặt Chu Nhị gia.
"Chu Nhị gia."
"Lý cô nương."
"Tiểu thư nhà bảo, ngài thử gieo quẻ xem hung cát thế nào."
"Được!"
Chu Viễn Chiêu vốn ý định từ sớm. Đường trắc trở gập ghềnh, xem một quẻ hung cát thì tài nào yên tâm .
Lý Bất Ngôn nhắc nhở: "Ném trong xe , đất bẩn lắm."
Chu Viễn Chiêu tới bên xe, Tiểu Bùi gia vội vén rèm lên.
Ba đồng xu tung lên tấm đệm lót.
Hai mặt ngửa, một mặt sấp.
Là quẻ HUNG.
Tiểu Bùi gia trố mắt , định rên lên một tiếng t.h.ả.m thiết thì một bàn tay bịt chặt miệng .
Tiểu Bùi gia chớp chớp mắt: Đại hiệp, ngươi cái trò gì ?
Lý Bất Ngôn nhanh tay lật ngược hai đồng tiền xu , dõng dạc hô to: "Tiểu thư, ba đồng đều ngửa, là quẻ ĐẠI CÁT!"
Còn thể chơi chiêu nữa ?
Tiểu Bùi gia kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất, trân trân Chu Nhị gia.
Chu Nhị gia cũng sợ đến ngây .
Lý Bất Ngôn thản nhiên buông tay, chùi chùi vạt áo, một câu xanh rờn: "Nương bảo nên mê tín dị đoan, niềm tin sắt đá thể đ.á.n.h bại gian nan thử thách."
Dị đoan là cái gì?
Mê tín là cái chi?
Đôi tai trắng nõn của Tiểu Bùi gia từ từ chuyển sang màu đỏ lựng.
Được Đại hiệp, nương ngươi cái gì thì là cái đó !
Ở chiếc xe phía .
Yến Tam Hợp vén rèm xe, sắc mặt tái nhợt của Chu Vị Hi đang co ro trong góc: "Nghe thấy , là quẻ Đại Cát đấy. Chặng đường phía chắc chắn sẽ thuận lợi, ngươi cần lo lắng ."
Chu Vị Hi gượng yếu ớt: "Có ngươi ở đây, lo lắng."
Nàng thật lòng.
Suốt dọc đường , Yến Tam Hợp lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng. Dù chung một xe nhưng nàng ít khi mở miệng chuyện, phần lớn thời gian đều nhắm mắt dưỡng thần.
Lần dừng chân nghỉ ngơi đó, nàng chỉ gặm một cái bánh bao nguội ngắt.
Lúc xe chạy, đúng đoạn xuống dốc, tốc độ nhanh, xe xóc nảy dữ dội.
Dạ dày Chu Vị Hi quặn thắt khó chịu vô cùng nhưng nàng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng.
Yến Tam Hợp chỉ liếc nàng một cái, lập tức lệnh dừng xe...
Trong trạm dịch, nàng sốt cao đến mức mê sảng, tai ù , phân biệt nổi là tiếng gió bấc gào thét, là tiếng nức nở của Canh Tống Thăng.
Khi mở mắt , đập mắt nàng là một khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, nước mắt nàng cứ thế lặng lẽ trào .
Con khi ốm đau bệnh tật thường trở nên yếu đuối vô cùng.
Nàng khàn giọng hỏi: "Yến Tam Hợp, liệu sống sót nổi để gặp ?"
"Có ở đây, đừng lo lắng."
Yến Tam Hợp cầm chiếc khăn nóng mà Lý Bất Ngôn đưa tới, nhẹ nhàng lau mồ hôi trán cho nàng, tiện tay lau luôn những giọt nước mắt lăn dài.
"Chỉ cần ngươi khỏi bệnh, cam đoan sẽ đưa ngươi đến tận nơi gặp ."