Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 556: Ngọt không?
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:56
Lượt xem: 280
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi xe ngựa lăn bánh khỏi cổng thành phía tây, bầu trời mới bắt đầu hửng sáng.
Đường quan vắng vẻ, gần như một bóng , thuận lợi để tăng tốc.
Chạy hơn mười dặm, phía bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Hoàng Kỳ dậy, ngoái đầu hô lớn: "Là... là Tam gia đuổi theo..."
Một một ngựa lao tới như tên bắn. Tạ Tri Phi chẳng đợi ngựa dừng hẳn tung nhảy xuống.
Rèm của cả hai chiếc xe ngựa đồng loạt vén lên. Tiểu Bùi gia còn tưởng Tạ Ngũ Thập điều gì quan trọng dặn dò, vội vàng nhảy xuống xe.
Đêm qua, về nha môn lấy sổ sách tăng nhân núi Ngũ Đài, về nhà chào tạm biệt phụ mẫu, bận rộn đến tận khuya. Sáng nay gấp, kịp với câu nào.
Hắn vội bước đón: "Thừa Vũ, ..."
Tạ Tri Phi chẳng thèm liếc lấy một cái, sải bước thẳng đến xe ngựa, ngửa đầu, chìa tay .
"Yến Tam Hợp, ."
Trên tay là một túi giấy, chẳng bên trong chứa gì.
Yến Tam Hợp đưa tay nhận lấy, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp: "Cái gì đây?"
Tạ Tri Phi nàng, rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóc: "Không tự xem !"
Dứt lời, xoay nhảy phắt lên ngựa, nghênh ngang bỏ .
Tất cả đều ngẩn tò te hành động khó hiểu .
Mắt Tiểu Bùi gia rực lửa theo bóng khuất xa, nghiến răng chạy đến mặt Yến Tam Hợp.
"Trong túi giấy là cái gì thế? Lấy cho bọn xem với."
Giữa thanh thiên bạch nhật, Yến Tam Hợp cũng ngại cất riêng, bèn mở gói giấy .
Ai nấy đều trợn tròn mắt. Hóa là một gói kẹo mạch nha.
Hoàng Kỳ ngẩn , lẩm bẩm đầy vẻ khó hiểu: "Tam gia đuổi theo cả quãng đường dài, chỉ để đưa một túi kẹo mạch nha thôi á?"
Bốp!
Lý Bất Ngôn "thưởng" cho một cái cốc đầu rõ kêu.
Hoàng Kỳ ôm đầu ai oán: "Sao đ.á.n.h ? Ta sai chỗ nào ?"
"Còn dám cãi?"
Lý Bất Ngôn nhướng mày, khiến Hoàng Kỳ lập tức ỉu xìu.
"Nhìn cái gì mà ?"
Lý Bất Ngôn buông tay, thả rèm xe xuống, chặn ánh mắt tò mò c.h.ế.t của Tiểu Bùi gia.
"Xuất phát!"
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, nhưng bầu khí bên trong trở nên vi diệu lạ thường.
Lý Bất Ngôn liếc Chu Vị Hi, huých nhẹ tay Yến Tam Hợp: "Đâu đưa cho ngươi ăn . Lần đầu tiên Đại thiếu phu nhân xa, Tam gia lo lắng nên gửi cho tẩu t.ử đấy mà!"
Một cái cớ hợp tình hợp lý.
Chu Vị Hi là từng trải, ánh mắt của Tam rõ ràng chỉ dán chặt Yến Tam Hợp, đến Tiểu Bùi gia còn chẳng lọt mắt .
Nàng nhắm mắt, tựa đầu vách xe: "Để Tam Hợp ăn , ăn."
Nghe nàng , mặt Yến Tam Hợp càng đỏ bừng. Cảm giác túi giấy tay bỗng chốc trở nên nóng rực, nàng luống cuống sang Lý Bất Ngôn.
Lý Bất Ngôn tủm tỉm. Cái tên nam nhân xa chơi chiêu , quả thực khiến nàng cũng bó tay.
Yến Tam Hợp lúc mới rón rén nhón một miếng kẹo, bỏ miệng.
Ngọt ngào.
Ngọt đến tận tim.
Đến tận lúc , nàng mới thực sự hiểu ý nghĩa của việc Tam gia lặn lội đuổi theo chỉ để tặng túi kẹo ...
Yến Tam Hợp, lòng ngọt ngào.
Còn nàng thì ?
...
Trên chiếc xe phía .
Tiểu Bùi gia từ lúc lên xe đến giờ, đôi lông mày vẫn giãn chút nào. Trong đầu cứ lặp lặp ba câu .
"Người thì , nhưng chuyện còn sớm lắm, đừng hỏng thanh danh của cô nương nhà ."
"Đừng sợ, nếu chuyện gì sẽ bảo vệ nàng."
"Tam gia đuổi theo xe, chỉ vì tặng một túi kẹo mạch nha thôi ?"
Vậy thì...
Người trong lòng cái tên Tạ Ngũ Thập khốn kiếp chính là Yến Tam Hợp ???
Nói cách khác...
Hai bọn họ từ đến giờ đều thích cùng một ???
Hờ, thật là ngạc nhiên!
Hờ, thật là bất ngờ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-556-ngot-khong.html.]
Sao thể thích Yến Tam Hợp chứ?
Thích từ bao giờ?
Thích bao lâu ?
Nhìn cái vẻ mặt hớn hở đê tiện của , chắc chắn mới ngày một ngày hai nhỉ?
Chu nhị gia nhận thấy đối diện biểu hiện bất thường, lo lắng hỏi: "Tiểu Bùi gia..."
"Đừng chuyện!" Gia đang bực đây !
Ngực Tiểu Bùi gia phập phồng kịch liệt. Hắn thầm nghĩ, bản thích ai thì chẳng bao giờ để qua đêm, kiểu gì cũng sồn sồn chạy tới khoe với ngay.
Còn cái tên nhóc thì , dám giấu nhẹm .
Hắn còn coi là hả?
Còn vương pháp gì nữa ?
Hừ, dám giấu ông ?
Giấu ông cũng xong !
Quy củ nhà họ Tạ tuy nhiều bằng nhà họ Bùi, nhưng cha ngươi là ai? Đường đường là Đại thần Nội các, chấp nhận con trai cưới một cô nữ* mồ côi, môn đăng hộ đối.
(*cô nữ: cô gái mồ côi)
Cho dù Tạ Đạo Chi nể tình Yến Tam Hợp từng ơn với Tạ gia mà miễn cưỡng đồng ý, thì còn Triệu Hoài Nhân thì ?
Liệu Triệu Hoài Nhân để yên cho Tạ Ngũ Thập ngươi cưới một nữ t.ử chẳng mang chút lợi ích chính trị nào cho ?
Đóa hoa tình yêu , e là kịp nở vội tàn . Ta và ngươi, ai cũng chẳng dễ dàng gì.
Bốn chữ "chẳng dễ dàng gì" hiện lên trong đầu khiến cơn giận của Tiểu Bùi gia với Tạ Ngũ Thập bỗng chốc tan biến.
Tên nhóc giấu với , chăng là vì e ngại Tạ gia?
!
Tiểu Bùi gia vỗ trán cái đét.
Hắn chợt nhớ , bên cạnh Yến Tam Hợp còn một tên Hàn Hú. Hai bọn họ cứ liếc mắt đưa tình, qua là ngay gian tình .
Ôi chao, nghĩ nghĩ , thấy Tạ Ngũ Thập nhà cũng thật đáng thương.
Chẳng ai những suy nghĩ rối bời đầy kịch tính đang diễn trong đầu Tiểu Bùi gia lúc .
...
Cung Trọng Hoa, phủ Hán Vương.
Triệu Ngạn Tấn vận triều phục bước khỏi thư phòng, chuẩn triều thì tâm phúc Đổng Tiếu vội vã chạy tới bẩm báo.
"Vương gia, Thái Tôn và Chu gia - nắm giữ Khâm Thiên Giám bắt tay với ."
Nghe , ánh mắt Triệu Ngạn Tấn chợt sa sầm, lạnh lẽo.
Khâm Thiên Giám qua thì vẻ tầm thường, nhưng thực tế nắm giữ vai trò cực kỳ quan trọng. Mỗi khi Bệ hạ xuất chinh hồi kinh đều nhờ của Khâm Thiên Giám xem ngày, tính toán hung cát.
Thậm chí đôi khi, họ còn giao bát tự của chủ tướng để xem xét xem vị tướng đó hợp mệnh với trận chiến mắt , là tương khắc.
Khâm Thiên Giám qua các triều đại vốn chỉ trung thành với duy nhất một , đó là Hoàng đế.
"Làm ngươi ?"
Đổng Tiếu đáp: "Vương gia còn nhớ Tạ Tri Phi ?"
Triệu Ngạn Tấn gật đầu. Lần khi rời kinh, từng cho điều tra tên nhóc nhưng chẳng thu thập gì đáng kể.
"Có phát hiện gần đây thường xuyên Chu phủ cùng với Bùi Tiếu, con trai của Bùi thái y."
Đổng Tiếu tiếp tục bẩm báo: "Sáng sớm hôm nay, khi trời còn sáng hẳn, cửa Chu phủ hai chiếc xe ngựa rời . Trong đó một chiếc chở Bùi Tiếu và Lão nhị của Chu phủ. Tạ Tri Phi tiễn bọn họ xong còn ở cửa trò chuyện với Chu Viễn Mặc một hồi lâu."
Triệu Ngạn Tấn nheo mắt: "Ý của ngươi là..."
Nhà ngoại của Bùi Tiếu là Trương gia, mà Trương gia là nhà đẻ của Thái t.ử phi. Cha của Tạ Tri Phi là Tạ Đạo Chi, quyền cao chức trọng.
Đổng Tiếu nhạt: "Cung Đoan Mộc lợi dụng đám con cháu để bày binh bố trận thì đáng sợ. thời điểm mấu chốt mà lôi kéo Chu gia về phe thì quả thực chút nào."
"Không ở chỗ nào?"
"Nếu Chu gia cầm bát tự của Hán Vương, phán rằng ngài mệnh bất lợi cho chiến sự, thì e là Triệu Ngạn Tấn ngài đừng hòng cơ hội khoác giáp trận."
Trời rét căm căm, nhưng lòng bàn tay Triệu Ngạn Tấn toát mồ hôi lạnh.
Hắn vốn đinh ninh ván cờ nắm chắc phần thắng, nào ngờ cung Đoan Mộc cao tay ấn, lôi kéo Chu gia, định giở trò rút củi đáy nồi.
Quả là một nước cờ thâm sâu!
"Vương gia, cùng Bùi Tiếu và Chu Lão nhị còn ba nữ tử. Một trong đó chính là Đại tiểu thư Chu gia xuất giá, gả cho trưởng t.ử của Tạ Đạo Chi."
Đổng Tiếu phân tích: "Qua đó thể thấy, mấu chốt để Chu gia liên lạc với cung Đoan Mộc chính là ở Tạ gia, cụ thể là Tạ Tri Phi."
Triệu Ngạn Tấn gằn giọng: "Ý ngươi là..."
"Thuộc hạ còn gần đây thiết với Thế t.ử Hách Quân của phủ Võ An Hầu."
Đổng Tiếu khẽ thở dài.
"Vương gia, tên thể coi thường . Biết chừng việc phủ Võ An Hầu từ chối kết thông gia với Đỗ Kiến Học cũng là do tên nhóc giữa chọc gậy bánh xe đấy."
Ánh mắt Triệu Ngạn Tấn vằn lên những tia máu, gương mặt méo xệch vì giận dữ.