Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 553: Chờ ta

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:53
Lượt xem: 274

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sao là Canh Tống Thăng chứ?

Cơ thể Chu Viễn Chiêu run lên, trán toát mồ hôi lạnh: "Cha giữ mệnh bàn của Canh Tống Thăng gì?"

"Ai mà !" Lý Bất Ngôn nhún vai: "Nhỡ ông thực sự chuyện gì đó trái với lương tâm thì ?"

Chu Viễn Chiêu liền nổi đóa: "Lý cô nương, cha cả đời quang minh chính đại, bao giờ chuyện gì trái lương tâm cả."

"Đừng tranh cãi nữa!" Yến Tam Hợp nghiêm giọng cắt ngang: "Chu Nhị gia, cách nào xác nhận ?"

"Có!"

Chu Viễn Chiêu dùng tay áo quệt mồ hôi lạnh trán.

"Ta bát tự của Canh Tống Thăng. Chỉ là bao giờ lập mệnh bàn chi tiết, năm đó chỉ mới dùng bát tự của để xem hung cát sơ qua thôi."

"Lập mệnh bàn cần bao lâu?"

"Nhanh nhất cũng mất nửa canh giờ."

Chu Viễn Chiêu quyết đoán: "Yến cô nương đợi một lát, về thư phòng ngay..."

Hắn định .

Chu Viễn Chiêu sực nhớ : "Vậy còn cái viện ..."

"Không cần xem nữa." Yến Tam Hợp thản nhiên : "Ta nhận chỗ nào ."

Chu Viễn Chiêu rùng ớn lạnh.

Viện của nương vấn đề. Viện của đại cũng bình thường. Giờ lòi một tấm mệnh bàn vô danh kẹp trong sách của cha...

Chu Viễn Chiêu theo bản năng đầu tìm đại ca, nhưng sực nhớ đại ca và Tiểu Bùi gia .

"Yến cô nương." Hắn nuốt nước bọt: "Có thể tiết lộ xem chỗ nào ?"

Yến Tam Hợp giơ một ngón tay lên, buông gọn lỏn ba chữ: "Hoa Quế kỳ lạ!"

Chu Viễn Chiêu: "..."

Lúc , từ xa vọng tới tiếng gọi thất thanh: "Yến cô nương! Yến cô nương!"

Yến Tam Hợp giọng liền ngẩng đầu Lý Bất Ngôn đầy ngạc nhiên.

"Sao là Chu Thanh?"

Hắn đáng lẽ đang điều tra cùng Tạ Tri Phi chứ?

Chu Thanh chạy hồng hộc tới nơi, thở như trâu cày ruộng, cả đêm nay chạy ngược chạy xuôi nghỉ phút nào.

"Yến cô nương, tìm cô khó quá. Đến biệt viện thì ai, suýt chút nữa tiểu nhân chạy sang Tạ phủ ..."

Yến Tam Hợp vội, đợi Chu Thanh thở đều mới hỏi: "Tìm việc gì?"

"Tam gia đang chờ ngoài cửa, bảo Yến cô nương mau gặp." Chu Thanh nuốt khan: "Tam gia nhắn là tìm tung tích Canh Tống Thăng ."

"Thật ?"

là buồn ngủ gặp chiếu manh!

Yến Tam Hợp gọi với theo Chu Viễn Chiêu đang định rời : "Ta gặp đây. Ngươi cứ về tính toán mệnh bàn của Canh Tống Thăng , chúng chia hành động."

"Chuyện ..."

"Tam gia gì, sẽ thuật cho ngươi thiếu một chữ."

Yến Tam Hợp sang Đinh Nhất: "Đinh Nhất, ngươi theo Nhị gia về thư phòng hỗ trợ."

"Vâng!"

Lúc xoay , Đinh Nhất còn tranh thủ nháy mắt trêu ngươi Chu Thanh: Nhìn xem, chủ mới của oai phong !

Chu Thanh đang mệt đứt , thấy cái bản mặt nhơn nhơn của mà ngứa cả mắt: Thằng ranh con, ăn đòn hả?

Yến Tam Hợp bước khỏi cửa nách, ngẩng đầu thấy Tạ Tri Phi đang dựa lưng tường chờ đợi.

Bóng đêm dày đặc, ánh đèn lồng lờ mờ soi rõ mặt , nhưng trực giác mách bảo Yến Tam Hợp rằng ánh mắt dán chặt nàng từ lúc nàng bước chân khỏi cửa.

Nàng tới gần: "Có tin tức của Canh Tống Thăng ?"

Tạ Tri Phi quanh quất, thấy nhà họ Chu theo mới hạ giọng thì thầm: "Lúc điều tra va của Bắc Ti, phong thanh là xuất gia ở núi Ngũ Đài."

Làm hòa thượng?

Yến Tam Hợp kinh ngạc lắp bắp: "Tin... tin chuẩn ?"

"Người tận mắt thấy Canh Tống Thăng thề sống thề c.h.ế.t là thật, giọng điệu giống dối." Tạ Tri Phi giải thích: "Năm Canh Tống Thăng gian lận, chính tay của Bắc Ti bắt giữ, bọn họ ấn tượng sâu với , ngay cả Thái Tứ cũng nhớ rõ mặt mũi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-553-cho-ta.html.]

Thái Tứ - lão đại của Bắc Ti, như bình thường chẳng thèm để ai mắt, huống chi là nhớ rõ mặt mũi một kẻ vô danh tiểu .

"Nếu Chu gia hỏi ai tìm , đừng nhắc đến Thái Tứ, cứ bảo là của Thái Tôn tìm , chỉ là kẻ đưa tin thôi."

Yến Tam Hợp ngước .

Ánh mắt đàn ông nàng chứa vài phần bất đắc dĩ xen lẫn chút lấy lòng. Yến Tam Hợp chẳng cần động não cũng đang mượn việc để giúp Hoàng thái tôn thu phục lòng .

Ta mặc kệ là ai tìm . Nàng chỉ quan tâm đến việc gặp đó.

"Từ kinh thành đến núi Ngũ Đài mất mấy ngày đường?"

"Nếu thúc ngựa chạy ngày đêm thì tới bốn ngày."

"Vừa tìm thấy một mảnh giấy lạ trong sách của Chu lão gia, đó ghi mệnh bàn của một , khả năng là Canh Tống Thăng. Chu Nhị gia đang kiểm tra , sắp kết quả ."

Yến Tam Hợp ngập ngừng một chút kiên quyết: "Dù là Canh Tống Thăng thì cũng quyết định gặp một chuyến."

Tạ Tri Phi thực lòng Yến Tam Hợp rời kinh thành lúc , ướm hỏi: "Gặp ý nghĩa gì ?"

"Có chứ!" Yến Tam Hợp khẳng định: "Nếu chứng thực chuyện Canh Tống Thăng gian lận và cái t.h.a.i của cô gái là giả mạo, thì con thật của Chu Toàn Cửu khác xa với những gì Chu gia vẫn tưởng."

Tạ Tri Phi gật đầu theo bản năng.

"Còn một điểm nữa, như thế nào? Dùng phương pháp gì, thủ đoạn gì?"

Yến Tam Hợp nhỏ, như tự nhủ với chính .

"Nói chừng còn thể sáng tỏ uẩn khúc về cái c.h.ế.t của Đại lão gia và Ngũ lão gia Chu gia nữa."

Mắt Tạ Tri Phi lóe lên tia lửa rực rỡ.

Nha đầu thông minh quá đỗi!

tia lửa vụt tắt nhanh, đó là sự trầm mặc, đôi lông mày cau càng chặt.

"Yến Tam Hợp." Hắn cúi đầu, giọng trầm xuống: "Chuyến ..."

"Ta ."

Phải thừa nhận gương mặt trai, nhưng Yến Tam Hợp cực kỳ ghét thấy cau mày ủ dột như thế.

"Núi Ngũ Đài là chốn cửa phật thanh tịnh. Ta mang theo Tiểu Bùi gia, Đinh Nhất, Hoàng Kỳ cùng. Chu Thanh để cho ngươi dùng, ngươi ở kinh thành chờ về."

"Chờ" - một từ thật .

Tạ Tri Phi thích từ , nhưng trong lòng vẫn trăm bề lo lắng, nỡ buông tay.

Đi về về cũng mất cả chục ngày trời. Mười ngày đằng đẵng các nàng sẽ gặp chuyện gì đường? Có gặp kẻ ? Có tìm Canh Tống Thăng thuận lợi ...

Lại cau mày nữa ?

Yến Tam Hợp khẽ trêu chọc: "Tạ Tri Phi, ngươi đang luyến tiếc cái gì thế hả?"

Ta!

Tạ Tri Phi che miệng ho khan vài tiếng để che giấu sự bối rối: "Ta thì luyến tiếc cái gì chứ. Chỉ là núi Ngũ Đài lạnh lắm, sức khỏe của ngươi..."

"Phì..."

Lý Bất Ngôn bên cạnh nhịn : "Tam gia , tiểu thư nhà sợ nhất là lạnh đấy. Ngươi thà lo lắng cho còn hơn."

Ngươi cút chỗ khác chơi!

"Ngươi mới mất hai giọt máu, cần gấp gáp quá, mệt thì cứ nghỉ ngơi."

Tạ Tri Phi cố lấy vẻ bình tĩnh: "Cũng đừng quá lo lắng chuyện nhà họ Chu, sẽ giúp ngươi để mắt tới."

Lúc câu , ánh mắt Yến Tam Hợp sâu thẳm lạ thường. Yến Tam Hợp đến bối rối, vội mặt , gật đầu nhẹ.

Tạ Tri Phi rút tấm lệnh bài đưa cho nàng.

"Đây là lệnh bài của Cẩm Y Vệ phủ, lừa từ tay Thái Tứ đấy, ngươi cứ cầm theo phòng . Không dùng đến là nhất, nhưng nếu gặp chuyện gì khó khăn thì cứ mang dọa nha môn địa phương, ít nhiều cũng tác dụng."

Đến chuyện cũng lo liệu chu .

Yến Tam Hợp đón lấy ánh mắt , giọng dịu dàng hơn hẳn: "Còn gì dặn dò nữa ?"

"Hết ."

Tạ Tri Phi khoanh tay ngực, trở về cái dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày: "Ta tìm chỗ nào chợp mắt hai canh giờ, hửng sáng sẽ tiễn các ngươi khỏi thành."

"E là ngủ . Tạ Thừa Vũ, giúp chạy một việc !"

Tạ Tri Phi mắt sáng rực lên: "Nói , gì?"

---

 

Loading...