Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 550: Nể mặt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:50
Lượt xem: 274

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Nhi Lập sững sờ.

Đây là thứ hai Chu Vị Hi câu .

Lần đầu tiên là khi kết hôn, theo phụ đến Chu gia. Trong lúc phụ bàn việc với Chu lão gia, dạo cùng Chu Viễn Mặc trong vườn.

Khi tới hậu hoa viên, một thiếu nữ hành lang thu hút ánh của .

Thiếu nữ nhấc nhẹ tà váy, thướt tha bước về phía họ, ngẩng đầu với Chu Viễn Mặc: "Đại ca, để dạo với một lát nhé?"

Đó là đầu tiên gặp Chu Vị Hi, ấn tượng để là sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

Đầu tiên, nàng , từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ khuê các, giáo dưỡng.

Tiếp theo, nàng là trưởng nữ của Chu gia.

Dòng dõi Chu gia tuy cao sang quyền quý bậc nhất, nhưng cái uy riêng, bao nhiêu kẻ cầu cửa.

Cuối cùng, nàng là hòn ngọc quý tay Chu lão gia, cưng chiều hết mực, gần như nấy.

Đương nhiên, phụ cũng kín đáo cho chuyện Chu Vị Hi từng trong mộng là biểu ca họ xa bên ngoại tên Canh Tống Thăng. Vì Canh Tống Thăng gian lận trong kỳ thi mùa xuân nên hôn sự thành.

Phụ ép buộc , bảo tự suy xét, nên mới chuyến đến Chu gia .

Hai một đoạn thì thiếu nữ dừng bước.

"Tạ công tử, một đoạn quá khứ mấy vẻ vang..."

Tạ Nhi Lập giật .

Đổi là tiểu thư nhà khác, những chuyện như thế chỉ hận thể giấu nhẹm cả đời, sống để bụng c.h.ế.t mang theo. vị Đại tiểu thư Chu gia ngược , thẳng thắn thừa nhận chút giấu giếm.

"Nếu như ngài để ý, thì tuyệt đối sẽ đồng ý mối hôn sự ."

"Ta để ý."

Lý do đơn giản, chỉ cần một thê t.ử môn đăng hộ đối, sinh con đẻ cái, quán xuyến gia đình. Những thứ khác trong phạm vi quan tâm của .

Và Chu Vị Hi là thích hợp nhất.

Sau đó, phụ tỏ khá hài lòng với quyết định của , khen tầm , cân nhắc thiệt hơn.

phụ rằng, chọn nàng vì tầm sự bao dung gì cả.

Canh Tống Thăng và vốn là bạn đồng môn ở Quốc T.ử Giám.

Canh Tống Thăng là một thần đồng, học một mười, nhớ dai nhớ lâu. Việc thi đỗ đối với dễ như trở bàn tay.

Còn tư chất của Tạ Nhi Lập chỉ ở mức bình thường, ngày nào cũng dùi mài kinh sử đến tận canh ba, chỉ thiếu nước treo tóc lên xà nhà để học.

Chính vì sự chênh lệch đó mà giữa hai chẳng chút giao tình nào, thậm chí Tạ Nhi Lập còn ngấm ngầm ghét .

Trớ trêu , kỳ thi mùa xuân năm , thần đồng Canh Tống Thăng gian lận, còn kẻ bình thường như thì đỗ Tiến sĩ.

Đồng ý mối hôn sự , thực là vì Tạ Nhi Lập cảm thấy như đạp Canh Tống Thăng chân, trong lòng dâng lên một khoái cảm khó tả!

...

Ánh trăng vằng vặc soi sáng con đường nhỏ, đôi phu thê tản bộ bên , từ xa quả là trai tài gái sắc, xứng đôi lứa.

Đi một đoạn, Chu Vị Hi dừng bước, ngước Tạ Nhi Lập với vẻ mặt đầy áy náy.

"Tâm ma của cha liên quan đến một ."

"Ai?"

"Canh Tống Thăng."

Đồng t.ử Tạ Nhi Lập co rút mạnh: "Sao liên quan đến ?"

"Ta cũng rõ, nhưng Yến cô nương bảo chuyện gian lận năm xưa nhiều điểm kỳ quặc, cần điều tra cho kỹ."

Nói đến đây, Chu Vị Hi càng thêm day dứt.

"Cho nên mấy ngày tới, về Chu phủ ở để tiện việc tra xét. Mong Đại gia cho phép."

Chuyện đến quá đột ngột, lồng n.g.ự.c Tạ Nhi Lập như tảng đá đè nặng, tức tối khó thở, giọng bất giác trầm xuống.

"Nàng về đó gì? Có giúp ích ?"

Chu Vị Hi giọng điệu là chồng vui. Nếu là chuyện khác, nàng sẽ điều im lặng ngay, nhưng chuyện ...

"Nhỡ việc giúp thì ?"

"Thế còn chuyện trong phủ thì tính ? Ném cho ai lo?" Mặt Tạ Nhi Lập sa sầm: "Nàng đừng quên, bây giờ nàng là Đại thiếu phu nhân Tạ phủ, chứ là Đại tiểu thư Chu gia nữa."

Chu Vị Hi tái mặt, ánh mắt ảm đạm dần.

"Ta bẩm báo với Lão phu nhân và bà đồng ý . Ta sẽ để Xuân Đào hỗ trợ Tạ tổng quản, đảm bảo lỡ việc trong phủ."

Tạ Nhi Lập nàng thông qua Lão phu nhân thì cơn giận bốc lên ngùn ngụt thể kìm nén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-550-ne-mat.html.]

"Nàng tự sắp xếp xong xuôi cả thì còn với cái gì nữa?"

"Tất nhiên là , vì là phu thê."

"Nàng còn nhớ chúng là phu thê cơ đấy?"

Ánh mắt Tạ Nhi Lập lạnh băng, nhạt: "Ta thấy từ lúc thành đến giờ, trong lòng nàng chỉ chứa mỗi cái tên Canh Tống Thăng thôi."

"Chàng... cái gì?" Chu Vị Hi ngẩng phắt đầu lên, dám tin tai .

"Ta cái gì, trong lòng nàng tự rõ." Tạ Nhi Lập phất tay áo, hậm hực bỏ một mạch.

Chu Vị Hi thẫn thờ theo bóng lưng chồng, nước mắt khó khăn lắm mới kìm trào .

Từ lúc về dâu Tạ gia, hình bóng xưa sớm nàng gói ghém cất sâu đáy rương ký ức, phủ lên một lớp bụi thời gian.

Vốn định chôn chặt cả đời, nào ngờ tâm ma của cha khuấy đảo Chu gia đến long trời lở đất, buộc nàng bất đắc dĩ phủi bụi, mở chiếc rương cũ .

Trước khi đến đây, nàng tự nhủ bình tĩnh, chuyện đàng hoàng, thậm chí nhún nhường dỗ dành cũng , vì suy cho cùng nàng cũng phần .

Nào ngờ kết quả thành thế ... Bao nhiêu cố gắng vun vén, hy sinh của nàng những năm qua, trong mắt hóa chỉ là sự " núi trông núi nọ".

"Đại thiếu phu nhân?" Xuân Đào từ trong bóng tối chạy , rút khăn tay xót xa lau nước mắt cho chủ tử.

Chu Vị Hi cầm lấy khăn: "Sao em ?"

Xuân Đào: "Em lo cho Thiếu phu nhân."

"Có gì mà lo." Chu Vị Hi khịt mũi cố tỏ mạnh mẽ.

"Ngày mai em cứ ở trong phủ. Việc nhỏ thì tự quyết, việc lớn thì bàn bạc với Tạ tổng quản. Nếu Tạ tổng quản quyết thì bẩm báo với Phu nhân, hoặc chờ về tính."

Xuân Đào nhớ thái độ gay gắt của Đại gia, rụt rè hỏi: "Đại thiếu phu nhân vẫn quyết định ?"

"Đi!"

Chu Vị Hi nuốt nước mắt trong, ánh mắt kiên định: "Nếu chuyến , cả đời sẽ sống yên lòng!"

...

Vệ Lâm từ xa thấy chủ t.ử tới với dáng vẻ đằng đằng sát khí thì trong lòng lo lắng yên.

Bình thường Đại gia năng, hành xử đều từ tốn, điềm đạm, bước cũng khoan t.h.a.i hơn thường nửa nhịp. Nhất là khi tâm trạng , ngài còn thong dong tản bộ ngắm cảnh trong viện.

Đi như chạy thế , chắc chắn là biến.

Vệ Lâm vội đón: "Gia?"

"Tối nay ngủ ở thư phòng."

Tạ Nhi Lập buông một câu cộc lốc thẳng thư phòng, để mặc Vệ Lâm ngơ ngác hiểu chuyện gì.

Ngủ ở thư phòng ư?

Chuyện chắc chắn liên quan đến Thiếu phu nhân .

Cãi ?

Vào thư phòng, Tạ Nhi Lập đóng sầm cửa , ánh mắt rực lửa giận dữ.

Hắn và Chu Vị Hi kết tóc xe tơ bao nhiêu năm nay, tự thấy trượng phu tuy mười phân vẹn mười nhưng cũng bảy tám phần.

Chuyện nội trạch bao giờ can thiệp. Trước mặt ngoài luôn giữ thể diện cho nàng. Bên cạnh thông phòng thất lằng nhằng.

Lúc Chu lão gia ốm nặng, nàng thường xuyên chạy về nhà đẻ, rảnh rỗi cũng tháp tùng theo. Ngay cả với cha ruột còn tận tâm đến thế.

Cũng vì chuyện mà mẫu ý trách móc Chu Vị Hi, chính khuyên giải, mong bà bao dung, rộng lượng với con dâu.

Kết quả thì , sự khoan dung, nhẫn nại của đổi là một cặp sừng cắm đầu.

Nghĩ đến đây, mí mắt Tạ Nhi Lập giật liên hồi.

Chu Vị Hi, thua kém chỗ nào? Có điểm gì khiến nàng hài lòng mà nàng cứ mãi tơ tưởng đến cái tên khốn kiếp đó?

Nàng coi Tạ Nhi Lập là cái gì? Nàng đặt Tạ gia ?

"Gia..."

"Gia ơi..."

"Nước nóng chuẩn xong ạ..."

Tạ Nhi Lập mở cửa, mặt lạnh như băng ngàn năm khiến tỳ nữ ngoài sợ đến mức nín thở.

"La lối om sòm cái gì? Còn thể thống gì nữa ?" Tạ Nhi Lập trừng mắt tỳ nữ đang run rẩy đất: "Đám nô tài các ngươi là chiều quá sinh hư ?"

Tỳ nữ sợ quá quỳ rạp xuống dập đầu xin tha.

---

 

Loading...