Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 544: Đồng loại
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:43
Lượt xem: 313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải dùng từ ngữ gì để miêu tả bầu khí trong nhà chính lúc đây?
Yên lặng như tờ?
Tiếng kim rơi cũng thấy?
Vẫn đủ.
Giờ phút , căn phòng như bao trùm bởi một sát trận vô hình, tạo một loại áp lực khiến vùng vẫy , trốn chạy cũng xong.
Sắc mặt ba Chu gia ai nấy đều cực kỳ khó coi.
Thảm hại nhất là Chu lão đại, ngơ ngác Chu Vị Cẩn, nửa ngày trời mắt chớp lấy một cái.
Chu Tam tiểu thư thì sức vò nát chiếc khăn tay, chốc chốc lắc đầu, gật đầu, như đang tự đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Tiểu Bùi gia thì kinh ngạc tột độ, chỉ hận thể mọc thêm đôi cánh bay ngay đến chỗ Tạ Ngũ Thập để kể bộ những điều động trời .
Mẹ kiếp, quá sức tưởng tượng!
Ánh mắt Yến Tam Hợp lặng lẽ dừng Chu Vị Hi.
Một bên là cha yêu thương nàng nhất mực. Một bên là đàn ông nàng từng yêu tha thiết, thậm chí sẵn sàng từ bỏ tất cả để theo.
Nếu sự thật phơi bày và ẩn chứa uẩn khúc khác, thì đối với Chu Vị Hi, điều đó chẳng khác nào trời sập đất lở.
Quãng đời còn , nàng đối diện ?
"Yến cô nương, thể ?"
Giọng của Chu Vị Cẩn phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ trong phòng.
Yến Tam Hợp định gật đầu đồng ý thì bất ngờ lên tiếng ngăn cản.
"Không !"
Chu Vị Hi ngẩng đầu, hai tay chống tay vịn ghế cố sức dậy.
Nàng vững, cả lảo đảo chực ngã. Lý Bất Ngôn hoảng hốt vội lao tới đỡ lấy nàng.
Đôi mắt Chu Vị Hi đỏ hoe, sưng húp. Nàng lê từng bước khó nhọc đến mặt Chu Vị Cẩn, ngẩng cao đầu đối diện, bất ngờ vung tay lên.
"Chát!"
Tiếng tát vang lên chói tai giữa gian tĩnh mịch.
"Cha nương nợ ngươi, nghĩa là cũng nợ ngươi. Hai ngươi mật báo hãm hại , đổi một cái tát vẫn còn quá hời cho ngươi đấy."
Gương mặt Chu Vị Hi sưng húp, nhưng từ từ toát khí thế kiêu hãnh vốn của Đại tiểu thư Chu phủ.
"Chu Vị Cẩn, ngươi chờ ngày lâu ?"
Chu Vị Cẩn ôm một bên má nóng rát, dần dần nở nụ dữ tợn.
, chờ lâu .
Ta chỉ thấy cái vẻ mặt đau đớn đến c.h.ế.t sống của Đại tỷ khi câu đó của Canh Tống Thăng.
Cái gì mà Chu Vị Hi tin, tất cả đều là giả dối.
Nàng cố tình mà thôi!
Chu Vị Cẩn ghé sát mặt , trong mắt tràn đầy sát khí: "Đại tỷ, tỷ xem nếu như..."
"Lý Bất Ngôn, đỡ Chu Vị Hi trong rửa mặt." Yến Tam Hợp đột ngột lệnh.
"Sao ngươi dám ngắt lời ?" Chu Vị Cẩn ngoắt , Yến Tam Hợp đầy phẫn nộ: "Ta hiểu , hóa ngươi cũng bênh vực ả ."
"Chu Vị Cẩn, ngươi loạn đủ !" Chu lão nhị đập bàn quát lớn, gân xanh nổi đầy trán.
"Nhìn kìa, các ai nấy đều hùa bênh vực ả ."
Chu Vị Cẩn trở nên điên cuồng mất kiểm soát.
"Từ nhỏ như , cho đến tận bây giờ vẫn như . Không hề đổi, mãi mãi đổi!"
Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc Chu lão nhị một cái, đó bước tới mặt Chu Vị Cẩn, vươn ngón tay ấn giữa trán nàng .
Cơn lạnh thấu xương ập tới.
Chu Vị Cẩn lập tức chôn chân tại chỗ.
"Cha nương ngươi động tình, chuyện nam nữ, sinh ngươi. Mặc dù cho ngươi sinh mệnh nhưng từng hỏi ý kiến ngươi, tự tiện đưa ngươi đến thế giới , đó là cái sai thứ nhất của họ."
Chu Vị Cẩn ngẩn .
Yến Tam Hợp tiếp tục: "Sinh ngươi nhưng đối xử bất công, thiên vị, đó là cái sai thứ hai của họ."
"Ngươi đang cái gì ?"
Nỗi sợ hãi trong lòng Chu Vị Cẩn dâng lên từng đợt.
Thiên hạ cha nào sai. Mấy năm nay dù lạnh nhạt, ghẻ lạnh đến nàng cũng dám hé răng than vãn nửa lời, chỉ sợ cái chữ "Hiếu" đè nặng lên đầu, biến thành kẻ bất hiếu.
Vậy mà Yến Tam Hợp dám cha nương sai, còn sai nhiều...
"Nếu là của họ, ngươi học cách buông tha cho chính . Cả đời cứ tự giam trong cái hố sâu đó, oán khí chỉ càng ngày càng chồng chất thêm mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-544-dong-loai.html.]
Yến Tam Hợp nàng bằng ánh mắt tiếc nuối: "Cho nên ngươi mới tích tụ oán khí ngút trời như ."
Chu Vị Cẩn: "..." Ta oán khí ngút trời ư?
"Giữa hai đầu lông mày ngươi một nếp nhăn sâu, hẳn là do thường xuyên cau mày. Lại ánh mắt ngươi xem, sát khí quá nặng, ai cũng mắt, ai cũng bới lông tìm vết. Đây là sự sắc sảo giỏi giang, mà ngược ..."
Yến Tam Hợp chỉ tay n.g.ự.c nàng .
"Đây là biểu hiện của sự yếu đuối từ bên trong."
Ta yếu đuối khi nào? Sao dám bảo yếu đuối?
Chu Vị Cẩn hoảng loạn tột độ, gào lên giận dữ: "Ngươi đang hươu vượn cái gì thế hả?"
"Nương ngươi cưng chiều Tam gia, cha ngươi cưng chiều Nhị gia, nhưng ngươi hề hận hai đó, mà chỉ chăm chăm hận mỗi Chu Vị Hi."
Yến Tam Hợp nàng sắc lẹm: "Vì chứ?"
"Ta..."
Chu Vị Cẩn lùi nửa bước.
"Bởi vì trong thâm tâm ngươi quá yếu đuối, dám chống những kẻ mạnh hơn , nên chỉ dám sang c.ắ.n xé đồng loại."
Yến Tam Hợp nheo mắt, giọng sắc như d.a.o cạo.
"Vì Chu Vị Hi cũng giống như ngươi, chỉ là phận nữ nhi yếu đuối, ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng c.h.ế.t theo con."
...
"Không , ..." Chu Vị Cẩn lắc đầu quầy quậy.
Yến Tam Hợp bước tới một bước: "Bản lĩnh của Chu gia vì truyền nam truyền nữ?"
Chu Vị Cẩn: "..."
Yến Tam Hợp tiến thêm một bước: "Vì nữ nhân ngay cả việc hỏi han cũng phép?"
Chu Vị Cẩn: "..."
Yến Tam Hợp dồn thêm bước nữa: "Ngươi xem, ngươi thông minh đến thế, quan sát tỉ mỉ đến thế, tại thể học phong thủy bói toán?"
Chu Vị Cẩn: "..."
Lùi đến mức thể lùi thêm nữa, nàng ngã phịch xuống ghế.
"Có những câu hỏi ngươi bao giờ dám nghĩ tới? Vì dám nghĩ? Bởi vì những những việc đó đều mạnh hơn ngươi."
Yến Tam Hợp nhạt.
"Vừa ngươi thậm chí còn dũng khí để to tiếng với hai ca ca của . Vì ? Bởi vì bọn họ là nam nhân, họ mạnh thế hơn ngươi!"
Chu Vị Cẩn ngửa mặt Yến Tam Hợp, bất động.
Người phụ nữ đang cái gì ?
Từng chữ nàng đều hiểu, nhưng ghép với thì ý nghĩa gì?
"Đừng lúc nào cũng chỉ chằm chằm Chu Vị Hi. Cả đời chỉ soi mói một , so đo từng tí một với nàng , ngươi cảm thấy đáng thương ?"
Yến Tam Hợp đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn giữa trán Chu Vị Cẩn.
"Nếu ngươi thực sự hận nàng đến thế, thì tại về đến Chu phủ ngươi mơ thấy tiếng ?"
Chu Vị Cẩn: "..."
"Bởi vì ngươi cảm thấy áy náy với Chu Vị Hi." Yến Tam Hợp thở dài.
"Bởi vì ngươi rõ trong chuyện , nàng hề gì sai cả, Nhị tiểu thư ạ!"
Ta áy náy ư?
Ta áy náy chỗ nào?
Nói bậy, bậy, tất cả đều là bậy!
Nước mắt Chu Vị Cẩn lặng lẽ lăn dài.
Yến Tam Hợp lau giúp nàng mà thu tay về, lùi nửa bước, giọng trở nên cực kỳ bình thản:
"Buông bỏ tất cả . Lỗi lầm của họ là chuyện của họ, ngươi học cách buông bỏ. Nếu , cả đời ngươi mãi mãi chỉ là một Nhị tiểu thư bất đắc chí của Chu phủ, chứ là Chu Vị Cẩn."
Chu Vị Cẩn mở to đôi mắt đẫm lệ.
Nhị tiểu thư Chu phủ và Chu Vị Cẩn thì gì khác ?
"Nhị tiểu thư Chu phủ chẳng là Chu Vị Cẩn ?"
"Nhị tiểu thư Chu phủ là cái danh xưng khác gọi, còn Chu Vị Cẩn mới chính là con thật của ngươi."
Nói xong, Yến Tam Hợp nàng nữa, sang quét mắt Tiểu Bùi gia.
"Minh Đình, tiễn Nhị tiểu thư Chu phủ về."
---