Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 54: Tin Ta

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:48
Lượt xem: 276

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thanh thấy sắc mặt chủ nhân khó coi thì ngay ngài đang lo lắng điều gì.

"Thuộc hạ hỏi thăm kỹ , cô nương chỉ chút thương tích ngoài da thôi, những thứ khác... vẫn bình an vô sự."

Trước mắt Tạ Tri Phi tối sầm , thể lảo đảo chực ngã. Chu Thanh vội vàng đưa tay đỡ lấy: "Gia?"

"May mà . Nếu thì..."

Vế của câu , Tạ Tri Phi chẳng những thốt nên lời, mà ngay cả nghĩ cũng dám nghĩ tiếp.

"Gia, bước tiếp theo chúng nên gì đây?"

"Từ Lai về nhà, thấy con trai nguy hiểm đến tính mạng sẽ dần bình tĩnh ."

"Sao Gia chắc tên súc sinh ạ?"

"Yến Tam Hợp sức vóc bao nhiêu chứ, chẳng qua chỉ là chút võ mèo cào thôi."

Chu Thanh gật gù đồng tình.

Tạ Tri Phi vuốt cằm, cảm giác như vụ việc khiến râu ria của mọc nhanh hơn cả ngày thường.

"Hắn tỉnh táo sẽ xuống chuyện trái với phụ . Chuyện trêu ghẹo Nhị tiểu thư Tạ phủ mà vỡ lở thì dù kiện lên đến Hoàng thượng, Tạ gia chúng vẫn chiếm lý. Lúc đó ắt sẽ xuống nước."

Chu Thanh nhanh nhảu: "Thuộc hạ sẽ phái chặn đường Lão gia ."

Tạ Tri Phi Chu Thanh với ánh mắt tán thưởng: "Bảo ông thẳng đến Từ phủ luôn. Việc giải quyết riêng giữa hai nhà. Còn nữa, nhớ dặn phụ thái độ cứng rắn lên một chút."

"Vâng!"

"Bùi Tiếu ?"

"Bùi gia đang đợi ở bên ngoài nha môn Hình bộ ạ."

Lồng n.g.ự.c Tạ Tri Phi mới nhẹ nhõm đôi chút thì lập tức như tảng đá lớn đè nặng. Chuyện ở kinh thành, chỉ cần chọc thủng trời thì vẫn còn cách xoay xở. còn cái việc hóa giải tâm niệm thì...

"Chu Thanh."

"Gia dặn dò?"

"Nhắn với phụ , bằng giá đưa ngoài, và càng nhanh càng !"

"Vâng!"

"Trong vụ , vị tiểu tổ tông đang trong tù mới là mấu chốt quan trọng nhất."

...

Bên ngoài nha môn.

Bùi Tiếu bóng cây hòe như con kiến bò chảo nóng.

Sao lâu thế nhỉ? Tên nhóc ngã xuống hầm cầu Hình bộ đấy chứ?

Bùi Tiếu dậm chân bình bịch. Kệ xác nó, cứ xông nhà xí Hình bộ vớt tính tiếp.

Hắn cắm đầu bước vài bước thì đụng sầm một ngược chiều.

Rầm!

Hai bờ vai va mạnh đau điếng. Tâm trạng đang cực kỳ tệ hại thế mà còn kẻ mắt dám đụng .

Bùi Tiếu trợn mắt, quát lớn: "Đi kiểu gì thế? Mù ?"

Kẻ đụng trả lời, chỉ nhướng mày đầy thách thức.

"Nhìn cái gì mà ?" Bùi Tiếu sấn sổ lao tới: "Còn nữa là ông móc mắt ch.ó của ngươi bây giờ!"

"Uống mấy lạng rượu mà lên cơn điên thế hả?" Người nọ xem chừng tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì, cũng hung hăng tiến gần.

Ái chà! Lại còn gặp con ch.ó dữ nữa chứ!

Bùi Tiếu lúc mới nheo mắt đ.á.n.h giá đối phương. Vừa kỹ một cái, vấn đề to đùng ập đến.

Người rốt cuộc là nam nữ thế? Nếu là nữ thì ăn mặc, y hệt đàn ông? Còn nếu là nam thì khuôn mặt rõ ràng là nét của nữ nhi mà?

Ánh mắt Bùi Tiếu lướt từ đôi môi nọ xuống chân, từ chân ngược lên môi. Sau vài lượt soi xét, lộ vẻ chán ghét mặt.

"Thôi bỏ , ông đây chấp đàn bà con gái. Ngươi cút cho khuất mắt!"

Người nọ lạnh lùng phun mấy chữ: "Đó là do ngươi đấu thôi."

Bùi Tiếu từ cao xuống nàng , nhạt: "Ngươi nên thấy may mắn vì là nữ nhân đấy. Bùi gia thề động một ngón tay đàn bà. Xui xẻo thật! Cút, cút ngay!"

"Ta ghét nhất là cái loại đàn ông mỏi mồm cả buổi mà dám động thủ. Chỉ cái mồm mép thôi hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-54-tin-ta.html.]

Vừa dứt lời, mu bàn chân nọ khẽ nhấc lên, móc nhẹ về phía . Bùi Tiếu chỉ cảm thấy như hai mũi kim nhọn hoắt đ.â.m thấu bắp chân, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất cái "bịch". Hắn đau đến nhe răng trợn mắt, hít hà liên tục.

"Xì!" Người nọ hừ mũi khinh bỉ, sải bước tới bậc thang nha môn Hình bộ. Chiếc cổ thon dài ngẩng cao, ánh mắt dừng tấm bảng hiệu sơn son thếp vàng hai chữ "HÌNH BỘ" to tướng.

"Mẹ kiếp, ngươi cho ông!" Bùi Tiếu nghiến răng, cố sức chống tay dậy.

Vừa lúc cái đầu và cái m.ô.n.g cùng nhổm lên thì cũng là lúc thấy nọ bất ngờ tăng tốc, tung đá mạnh đầu con sư t.ử đá uy nghi cửa phủ. Mượn lực bật từ đầu sư tử, cả nàng bay lên trung, tung một cước sấm sét.

Rắc rắc... Xoảng xoảng...

Tấm bảng hiệu vỡ nát, rơi loảng xoảng xuống đất. Cùng lúc đó, nọ tiếp đất vững vàng, áo quần chút xô lệch.

Cái ... cái ... cái ... Cái ... cái ... cái ...

Miệng Bùi Tiếu há to đến mức nhét cả hai quả trứng gà.

Tiếng động lớn kinh động đến đám nha dịch canh cửa Hình bộ. Ngay lập tức, mấy tên lính lao . Đầu tiên là thấy tấm bảng hiệu vỡ nát tan tành đất, đó thấy một đang ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, nhạt đầy thách thức thì đều ngây như phỗng.

"Giao Yến Tam Hợp đây cho ! Nếu ..."

Người nọ hất vạt áo trường sam , chậm rãi rút từ thắt lưng một thanh nhuyễn kiếm sáng loáng. Sát khí giữa hai lông mày cuồn cuộn dâng lên:

"Gặp một g.i.ế.c một, gặp hai g.i.ế.c cả đôi!"

Bùi Tiếu: "..." A Di Đà Phật, hóa đấu thật!

Đám nha dịch: "..." Thì đời vẫn kẻ chán sống, dám một một kiếm khiêu chiến cả cái Hình bộ nha môn? là sống lâu chuyện quái gì cũng gặp!

"Muốn c.h.ế.t hả? Anh em , bắt lấy nó!"

Khẩu hiệu hô thì to lắm, nhưng chẳng ai dám xông lên . Có tên nha dịch lanh trí đầu bỏ chạy thục mạng trong, chạy la thất thanh: "Các ngươi cầm cự , gọi thêm viện binh!"

"Khoan !"

Một cánh tay rắn chắc chắn ngang đường . Tên nha dịch ngẩng đầu lên , hóa là Tam gia Tạ phủ.

Tạ Tri Phi liếc nọ, giọng lạnh lùng: "Kẻ cầm hung khí náo loạn công đường, còn ý định cướp ngục. Ta bắt về Binh Mã Tư Bắc Thành thẩm vấn."

Tên nha dịch xong cứ thấy sai sai. Đây là cướp ngục gây sự thông thường, rõ ràng là đến đập phá Hình bộ chúng mà. Hắn đang định mở miệng phản bác thì liếc thấy thanh nhuyễn kiếm sắc lẹm tay nọ, bèn nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa với Tạ Tri Phi.

"Ngươi ngăn cản ?" Người nọ gằn giọng.

"Trách nhiệm công việc, thể ." Tạ Tri Phi tuốt kiếm bên hông khỏi vỏ, bước qua ngưỡng cửa, từng bước xuống bậc thang.

“Ngoan ngoãn theo về Binh Mã Tư chịu tội, nếu thì kiếm của mắt ."

"Tạ Thập Ngũ!" Bùi Tiếu ở phía sốt ruột hét toáng lên: "Mẹ kiếp nhà ngươi định hùng rơm đấy ? Ngươi tưởng ngươi giỏi lắm ? Mau tránh !"

Hắn còn dứt lời thì kiếm trong tay Tạ Tri Phi loang loáng vung lên. Người nọ nhíu mày, vung kiếm đón đỡ.

Chu Thanh bên ngoài, thấy nọ chiêu ngay là cao thủ, Gia nhà căn bản đối thủ của nàng .

"Tam gia, thuộc hạ tới giúp ngài!"

Ngay khi Chu Thanh hô lớn lao , Tạ Tri Phi bất ngờ ghìm kiếm xuống, dùng âm thanh chỉ đủ cho hai thấy, nhanh:

"Yến Tam Hợp sắp thả . Đừng tự đưa rọ. Đi theo !"

Lông mày nọ giật giật, ánh mắt lạnh lẽo đầy vẻ nghi ngờ, dường như tin tưởng lắm.

"Tin !" Tạ Tri Phi gật đầu chắc nịch với nàng, liếc mắt hiệu cho Chu Thanh đang lao tới.

Hai thanh kiếm cùng lúc đ.â.m về phía nọ. Chiêu thức qua vô cùng hiểm ác, nhưng trong nghề chỉ liếc mắt là ngay hư chiêu.

Người nọ do dự trong tích tắc quyết định thuận thế ngã lăn đất, "vô tình" lăn đúng chân Chu Thanh. Chu Thanh nhanh như chớp khóa chặt bả vai nàng . Ngay lập tức, lưỡi gươm của Tạ Tri Phi kề sát cổ nàng.

"..."

Đám đông chứng kiến mắt tròn mắt dẹt, cằm suýt rớt xuống đất.

Tạ Tri Phi lạnh lùng lệnh: "Chu Thanh, giải !"

Chu Thanh xốc nách nọ lôi xềnh xệch: "Vâng!"

"Tạ Tam gia! Tam gia ơi là Tam gia!" Tên nha dịch ban nãy vội vàng chạy theo, vẻ mặt mếu máo: "Thế... thế chúng báo cáo lên thế nào đây ạ?"

"Đơn giản thôi!" Tạ Tri Phi rút xấp ngân phiếu trong n.g.ự.c áo , ném thẳng tay : "Tiền sửa bảng hiệu Tam gia lo tất. Chỗ thừa thì mời các uống rượu. thì mang !"

Tên nha dịch xấp bạc dày cộp: "..." Có bạc thì còn ngăn cản cái quái gì nữa chứ!

Bùi Tiếu xoa đầu gối đau điếng lẩm bẩm: "...”

“Chuyện hình như gì đó sai sai thì !"

---

 

Loading...