Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 537: Phớt lờ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:36
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng bao lâu , nương sinh thêm một tiểu .

Lời v.ú nuôi ứng nghiệm. Nàng thực sự trở thành nàng Nhị tiểu thư "thừa thãi" và mất giá nhất Chu gia.

Nhị tiểu thư thật chẳng gì đáng thương về vật chất. Nàng sớm viện riêng, kẻ hầu hạ đông đúc, ăn sung mặc sướng, chẳng ai dám để nàng chịu thiệt thòi.

Nhị tiểu thư vô cùng đáng thương về tinh thần.

Rằm tháng Giêng ngắm hoa đăng, cha tay trái dắt Nhị ca, tay dắt Đại tỷ. Nương tay trái nắm tay Đại ca, tay nắm Tam ca. Tiểu thì ấm êm trong lòng v.ú nuôi.

Còn nàng?

Nàng lúc thì lủi thủi chạy theo cha, lúc lon ton bám gót nương, chẳng bàn tay nào chìa nắm lấy tay nàng.

Đột nhiên Đại tỷ vùng khỏi tay cha, tự ý chạy lên phía . Trong lòng nàng khấp khởi mừng thầm, vội vàng chìa bàn tay bé xíu . mới chạm đầu ngón tay cha thì cha rụt , vội vã đuổi theo Đại tỷ.

"Vị Hi, đừng chạy lung tung! Người đông lắm, mau nắm tay cha nào!"

Vậy con nắm tay ai đây?

Chu Vị Cẩn cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng, tủi nên lời. Vú nuôi từ phía chạy tới bế thốc nàng lên, thì thầm: "Nhị tiểu thư ngoan nào, lời thì Lão gia và Phu nhân mới thương."

Phải lời, nhu mì, hiểu chuyện... Có tất cả những điều đó thì cha và nương sẽ thương ?

Từ đó về , Chu Vị Cẩn đổi hẳn.

Bữa cơm tối ở Chu gia thường dọn trong phòng nương, tám quây quần vặn một bàn tròn. Cha gắp thức ăn cho Đại tỷ, Nhị ca. Nương gắp cho Đại ca, Tam ca. Tiểu thì vẫn còn b.ú sữa.

Còn nàng? Nàng ở vị trí xa cha nương nhất, lẳng lặng và cơm, chẳng ai nhớ gắp cho nàng một miếng nào. Nàng , cũng chẳng đòi hỏi.

Nương sắp về nhà ngoại ở phủ Lạc Dương ăn Tết, tiện thể chúc thọ bà ngoại. Nương bảo đường xa, hành lý nhiều nên chỉ mang theo ba đứa con trai.

Cha bảo Đại tỷ còn nhỏ, chẳng chiếm bao nhiêu chỗ, cứ cho cùng cho vui.

Nương hỏi: "Thế còn Nhị nha đầu, Tam nha đầu tính ?"

Cha phán: "Gửi sang chỗ Nhị ca, Nhị tẩu nhờ trông hộ mấy ngày tết. Đợi chúng nó lớn chút nữa hãy cho , giờ còn bé quá đường vất vả."

Nàng , cũng nháo. Tay bám chặt khung cửa, nhoài chiếc xe ngựa lăn bánh xa dần, khuất khỏi tầm mắt.

Phủ Lạc Dương ở hướng Đông hướng Tây nhỉ? Nhà ông ngoại đông vui ? Đại ca Đại tỷ chắc sẽ nhận nhiều tiền mừng tuổi lắm...

Càng nghĩ, nàng càng thấy tủi ghê gớm. Nàng còn bé hơn Đại tỷ, nhỏ thó, chiếm chỗ. Nàng cũng sợ khổ, sợ chút nào.

Cha ơi, nương ơi, hai bỏ con ở nhà?

Hai hàng nước mắt lăn dài má Chu Vị Cẩn.

Trong nhà chính, ai nấy đều lặng . Ba Chu gia ngơ ngác, hiểu Chu Vị Cẩn ghim sâu những chuyện vụn vặt từ thuở bé như .

Phụ cũng bế ẵm bọn họ. Đường từ kinh thành đến Lạc Dương xa xôi vạn dặm, xe ngựa xóc nảy mệt đứt chứ sướng ích gì. Còn chuyện gắp thức ăn, đó là việc bình thường như cân đường hộp sữa, nàng để tâm, so đo kỹ đến thế?

Tâm trạng Yến Tam Hợp trở nên phức tạp.

Chu gia âm thịnh dương suy, ba trai ba gái. Con trai nối dõi tông đường, gánh vác gia nghiệp. Con gái đầu lòng và con gái út cưng chiều. Chỉ cô con gái thứ hai lọt thỏm ở giữa là cha thương, yêu, từ nhỏ đến lớn ghẻ lạnh, phớt lờ.

Có lẽ phận của những con thứ đời đều dễ lãng quên như . Giống như... Tạ Bất Hoặc.

"Chuyện gốc rễ là ở cha ngươi, liên quan gì đến Chu Vị Hi."

"Sao liên quan?" Chu Vị Cẩn quệt nước mắt, nhạt: "Nếu tỷ , thì là trưởng nữ của cha nương . Nếu là Đại tiểu thư Chu gia, cũng sẽ cha nương cũng mang theo, nấy."

Yến Tam Hợp khẽ nhíu mày: "Ngươi cái gì mà ?"

"Đồ của tỷ , bao giờ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-537-phot-lo.html.]

Chu Vị Cẩn chỉ tay thẳng mặt Chu Vị Hi: "Trong cái nhà , phàm là đồ gì nhất, nhất đều do tỷ chọn . Tỷ chọn chán chê mê mỏi, phần thừa mới đến lượt và tam ."

"Quần áo cũng thế, trang sức cũng thế, đồ ăn thức uống cũng ..." Miếng ngon nhất, đồ nhất bao giờ cũng thuộc về Chu Vị Hi.

"Ghen tị ?"

"Ghen tị chứ !"

"Tiểu cô nương đời ai mà thứ nhất, ai mà cam tâm dùng đồ thừa của khác chứ?"

Chu Vị Cẩn ghen tị đến mức hận thể mong cho Chu Vị Hi biến mất khỏi thế gian .

"Đại tỷ, tỷ còn nhớ hai chúng đ.á.n.h ?"

"Nhớ." Chu Vị Hi đáp gọn lỏn: "Sinh nhật mười tuổi của , xông cướp đồ."

Chu Vị Cẩn trong nước mắt. " , là cướp."

Sinh nhật mười tuổi của Đại tiểu thư Chu gia, hạ nhân trong phủ tất bật chuẩn cả nửa tháng. Cha tuyên bố mời tất cả họ hàng thích đến dự tiệc mừng thọ Đại tỷ.

Ngày hôm đó, Chu gia náo nhiệt vô cùng. Mấy chục tỷ trong họ đều đến, vây quanh Chu Vị Hi như vây quanh trăng, hết lời khen ngợi nàng xinh , khéo léo, đoan trang. Nàng ngoài rìa lạnh lùng quan sát, ghen tị đến phát điên.

lúc đó, một bàn tay lớn ấm áp đặt lên vai nàng. Ngẩng đầu lên, nàng thấy cha. Cha vỗ vai nàng, dịu dàng bảo: "Sau con lên mười, cha cũng sẽ tổ chức cho con một bữa tiệc linh đình như thế ."

Chu Vị Cẩn ngẩn . "Cha thật ? Cha gạt con chứ?"

Cha hiền từ: "Người lớn ai lừa trẻ con. Con cũng là con gái của cha, đứa nào cha cũng thương như cả."

Ta cũng là con gái của cha. Cha thương . Vậy là trong lòng cha, và tỷ tỷ bình đẳng như .

Niềm hạnh phúc vỡ òa khiến Chu Vị Cẩn khép miệng. Nhìn tỷ tỷ đang xúm xít chúc tụng, lòng ghen tị trong nàng bỗng tan biến. Có gì ghê gớm chứ, ba năm nữa thôi, cũng sẽ nhận quà mỏi tay, tung hô như thế.

Suốt ngày hôm đó, nàng như cái đuôi nhỏ bám theo tỷ tỷ. Nàng quan sát, học theo từng cử chỉ, lời của tỷ tỷ để ba năm , trong tiệc sinh nhật của , nàng sẽ cha mất mặt.

Đêm đến, khách khứa về hết. Nàng nán trong phòng tỷ tỷ, tò mò xem tỷ tỷ bóc quà. Trong đám trâm vàng, vòng ngọc lấp lánh, ánh mắt nàng dừng ở một con bướm gỗ điêu khắc tinh xảo, trông sống động như thật.

"Tỷ tỷ, tỷ cho cái ?"

"Trừ cái , những thứ khác thích gì cứ lấy. Con bướm , giữ chơi."

" cũng thích, cái cơ."

"Không ."

"Sao ? Muội thèm mấy thứ châu báu của tỷ, chỉ xin con bướm gỗ rẻ tiền thôi mà."

Chu Vị Cẩn càng nghĩ càng thấy ấm ức. Nếu là hôm qua, nàng sẽ chỉ lủi thủi bỏ . hôm nay thì khác. Hôm nay cha bảo cha cũng thương nàng mà!

Chu Vị Cẩn bảy tuổi trong phút bốc đồng vươn tay giật phắt lấy con bướm gỗ. Chu Vị Hi giằng , thuận tay đẩy mạnh một cái.

"Muội cái gì thế hả? Định thổ phỉ ?"

Cú đẩy như giọt nước tràn ly, kích hoạt tất cả sự ghen tị, uất hận dồn nén bấy lâu trong lòng Chu Vị Cẩn. Con thú hoang trong nàng thức giấc, nàng lao túm tóc Chu Vị Hi. Chu Vị Hi hét lên, hai chị em lao cấu xé .

Cả bàn quà tặng hất tung tóe xuống đất, tiếng loảng xoảng khiến đám nha , v.ú nuôi bên ngoài hốt hoảng chạy . Kẻ can ngăn, dỗ dành, nhanh trí chạy báo Lão gia, Phu nhân. Dù tách nhưng hai đứa trẻ vẫn trừng mắt đầy hằn học.

Một lát , rèm cửa hất tung, cha hầm hầm bước , rằng giáng thẳng một cái tát trời giáng xuống mặt nàng.

"Bốp!"

Chu Vị Cẩn đ.á.n.h đến xây xẩm mặt mày, ôm má, nước mắt trào .

Tại chỉ đ.á.n.h một ? Cha ơi... Chẳng cha bảo cha thương con ?

---

 

Loading...