Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 535: Vị Cẩn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:34
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhị tiểu thư đến ."

Theo tiếng hô của hầu, Chu lão đại và Chu lão nhị bước viện , theo là một mỹ nhân mặt hoa da phấn. Chỉ dáng tròn trịa đầy đặn, khuôn mặt như đúc từ một khuôn với Mao thị, thật đúng là "châu tròn ngọc sáng".

Chu lão đại dẫn nàng đến mặt Yến Tam Hợp giới thiệu: "Yến cô nương, đây là nhị của , Chu Vị Cẩn. Vị Cẩn, vị là Yến cô nương, đang phụ trách giải quyết việc của cha."

Chu Vị Cẩn liếc Yến Tam Hợp, lạnh lùng hỏi: "Ngươi hỏi gì?"

Lời lẽ gay gắt nhưng ngữ khí lạnh băng, đầy vẻ đề phòng.

Yến Tam Hợp đáp vội, cẩn thận đ.á.n.h giá Chu Vị Cẩn một lượt. Lại gần mới thấy ngũ quan còn sắc sảo hơn Mao thị nhiều phần, làn da căng mịn như lớp nước mỏng bao phủ. Chỉ tiếc đôi mắt ánh lên vẻ dữ tợn, phá hỏng nét phúc hậu khuôn mặt.

"Chu Vị Cẩn."

Yến Tam Hợp gọi thẳng tên: "Ngươi bao nhiêu về chuyện của cha ?"

Chu Vị Cẩn đáp gọn lỏn: "Biết đại khái."

Yến Tam Hợp: "Ta đang gì, ngươi ?"

Chu Vị Cẩn: "Vừa nãy đường về Đại ca sơ qua ."

Tốt lắm. Không cần tốn lời giải thích nữa.

Yến Tam Hợp : "Ta vài lời hỏi ngươi, trong nhà , đừng ở cửa mãi."

"Khoan ."

Chu Vị Cẩn chặn , gặng hỏi: "Rốt cuộc ngươi hỏi chuyện gì?"

"Nhị , ..."

Yến Tam Hợp phóng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Chu lão tam, khiến lập tức ngậm miệng.

"Ta hỏi nhiều thứ. Ví dụ như vì ngươi ít về thăm nhà ngoại? Nhà gần ngay mắt, ngày Chu lão gia mất ngươi cũng thèm về chịu tang?"

Yến Tam Hợp thẳng mắt nàng , hề kiêng dè: "Vì ngươi và Chu Vị Hi như nước với lửa? Có nguyên nhân là do Canh Tống Thăng ?"

Chu Vị Cẩn dựng ngược lông mày, mắt trợn trừng đầy giận dữ: "Kẻ vô liêm sỉ nào dám dựng chuyện xằng bậy thế hả?"

"Ta cho ngươi một cơ hội để rõ."

Yến Tam Hợp rũ mắt nhẹ, giọng dịu dàng nhưng đầy uy lực: "Có , Chu Vị Cẩn?"

Nụ của Yến Tam Hợp hề giả tạo, ý chân thành lan tỏa từ đôi mắt đen láy. Chu Vị Cẩn mơ cũng ngờ thiếu nữ mặt với và đưa một đề nghị như .

Bàn tay giấu trong tay áo siết chặt, nàng nghiến răng: "Muốn! một điều kiện."

Ba vị gia Chu gia thế thì hồn xiêu phách lạc. Chu Vị Cẩn ơi là Chu Vị Cẩn, tình thế Chu phủ bây giờ ngàn cân treo sợi tóc mà còn dám điều kiện với Yến Tam Hợp hả? Điên cũng thôi chứ!

Chu tam gia vội vàng xin : "Yến cô nương, nhị nhà ..."

"Điều kiện gì?"

Yến Tam Hợp cắt ngang, thẳng mắt Chu Vị Cẩn: "Ngươi cứ ."

"Gọi Chu Vị Hi tới đây, ngay cạnh để cho rõ." Chu Vị Cẩn nhạt: "Để xem xem là vì cái tên Canh Tống Thăng ."

Cái gì gọi là bất ngờ? Chính là đây!

Yến Tam Hợp Chu Viễn Mặc đang lưng Chu Vị Cẩn: "Phái đón ngay, mời nàng đến."

---

Tạ phủ cách đây gần, cả cả về nhanh nhất cũng mất một canh giờ. Yến Tam Hợp chẳng gì cả, cứ thế giường quý phi đ.á.n.h một giấc ngon lành.

Lý Bất Ngôn buồn chán bèn sân luyện kiếm. Lâu lắm động thủ với ai, cảm giác thủ phần chậm chạp đôi chút.

Tiểu Bùi gia sai kê ghế thái sư sân, chễm chệ ngắm nàng luyện kiếm.

Thú vị thật. Một múa kiếm nấu mì? Không mì nàng nấu ngon nhỉ? Mặn nhạt? Có rắc hành ? Có cho thêm chút dầu mè cho thơm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-535-vi-can.html.]

Một cơn gió lạnh thổi qua Tiểu Bùi gia bừng tỉnh.

buổi trưa ăn no nhỉ? Sao tự nhiên tơ tưởng đến một bát mì thế ? Phải nghĩ đến chuyện gì đó nghiêm túc hơn chút .

Ví dụ như, Tạ Ngũ Thập đến Bộ gia quân cái quái gì? Hay là Triệu Diệc Thời nghĩ đối sách gì với Hán Vương ? Hoặc chuyện Chu Vị Hi và Chu Vị Cẩn rốt cuộc thâm thù đại hận gì?

Tiểu Bùi gia ngước mặt trời, hít một thật sâu, đột nhiên trong đầu nảy một câu hỏi cực kỳ "nghiêm túc": Ngày đó Tạ Ngũ Thập nhanh như , liệu Triệu Diệc Thời kịp ăn bát mì Lý Bất Ngôn nấu nhỉ? Chắc là kịp !

"Nhìn cái gì mà !"

"Hả?"

Bùi Tiếu ngẩng phắt lên. Suýt chút nữa thì quần. Mũi kiếm sắc lẹm chỉ còn cách chóp mũi đúng ba tấc.

Lý Bất Ngôn chĩa kiếm quát: "Khai thật cho bà, ngươi cứ lẩm bẩm 'mì miên miên' cái gì đó là ý gì hả?"

"Ta... tiếng ?" Mặt Bùi Tiếu đỏ lựng lên.

Lý Bất Ngôn hất hàm: "Chứ ?"

Tiểu Bùi gia: "..."

"Miên miên?" Khóe môi Lý Bất Ngôn nhếch lên đầy khinh bỉ: "Là tên của con tiểu yêu tinh nào thế hả Tiểu Bùi gia?"

"Không việc của ngươi!"

Tiểu Bùi gia bật dậy khỏi ghế thái sư, co giò chạy biến khỏi viện, dám ngoái đầu .

Ngươi mới là tiểu yêu tinh ! Khoan . Tiểu Bùi gia khựng . Sao Lý Bất Ngôn là tiểu yêu tinh ? Nàng rõ ràng là một tên oan gia phá đám cơ mà!

Vậy ... Tại nhớ nhung bát mì của một tên oan gia? Ta điên ?

Tiểu Bùi gia suýt nữa tự vả miệng một cái.

Bà cô ơi, chắc chắn điên !

---

Chu Vị Hi bước khách viện, dường như mọc thêm đôi mắt thần, liếc qua thấy ngay Chu Vị Cẩn đang lù lù trong chính đường.

"Đại ca, Nhị về ?"

Chu Viễn Mặc khó xử giải thích: "Thật đến. Muội mặt thì mới chịu trả lời câu hỏi của Yến cô nương."

Chu Vị Hi nghẹn lời.

"Ca cũng tỷ các ngươi khắc khẩu đến thế." Chu Viễn Mặc vỗ vai an ủi: " ca hiểu chuyện. Lát nữa nếu nó gì khó , cũng đừng chấp nhặt gì."

Lời Chu Viễn Mặc sai. Trong ba cô con gái, cô út thì bướng bỉnh trẻ con, cô hai thì lầm lì cổ quái, chỉ cô cả Chu Vị Hi là hiểu lòng , tháo vát nhất. Chuyện tâm ma của cha nếu nàng lo liệu, liệu Yến cô nương, Tam gia, Tiểu Bùi gia tận tâm giúp đỡ đến thế ?

Chu Vị Hi xoay nhẹ chiếc vòng ngọc tay, nhạt: "Nếu so đo thì bao nhiêu năm nay so đo đủ !"

"Muội nghĩ thế thì . Đi thôi."

Chu Vị Hi bước nhà chính, điềm nhiên xuống, nhận chén từ tay nha , chậm rãi nhấp một ngụm mới nhướng mắt sang Chu Vị Cẩn đang đối diện.

Lớn bé trật tự. Chu Vị Cẩn dù cũng cúi , lạnh nhạt chào một tiếng: "Đại tỷ."

Chu Vị Hi chỉ khẽ gật đầu đáp lễ, sang với Bùi Tiếu đang gần đó: "Phiền ngài mời Yến cô nương ."

Tiểu Bùi gia chỉ tay gian trong, ý bảo Lý Bất Ngôn gọi , đó nhanh chóng tìm một cái ghế ở góc khuất nhất xuống. Hắn tinh ý nhận khí giữa hai nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng, e là bát tự xung khắc nặng, chốc nữa khéo lao cấu xé cũng nên.

Thực Yến Tam Hợp rửa mặt xong từ lâu, chỉ là vội . Trước khi ngủ, nàng hiệu cho Lý Bất Ngôn tranh thủ thám thính trong phủ về con Nhị tiểu thư.

"Hạ nhân thế nào?"

"Kín như bưng, chẳng moi tin gì." Lý Bất Ngôn búi tóc cho nàng : "Ngươi ngủ một yên tâm, nên chẳng lâu ."

Yến Tam Hợp rũ mắt, im lặng một lát. Chờ tóc búi xong, nàng vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, đón lấy khăn tay Lý Bất Ngôn đưa, khẽ : "Hèn chi ngủ ngon thế, hóa thần hộ mệnh canh giấc."

---

 

Loading...