Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 520: Có thể giết
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:38:19
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bộ tướng quân, xin hãy dừng tay."
Bộ Lục đột ngột đầu , thấy một công t.ử thế gia phong độ ngời ngời, dáng điệu ung dung đang tiến gần, nheo mắt đ.á.n.h giá.
Tạ Tri Phi tới mặt , chắp tay thi lễ một cách đúng mực.
"Tại hạ là Tạ Tri Phi, Đô chỉ huy sứ Binh Mã Tư Ngũ Thành. Xin Bộ tướng quân lập tức dừng việc trượng hình ."
Bộ Lục thản nhiên , ánh mắt lạnh lùng như thể thấy gì.
Giọng Tạ Tri Phi trở nên sắc bén hơn: "Xin hỏi Bộ tướng quân, phạm điều luật nào của Đại Hoa mà ngài tự ý dùng tư hình đ.á.n.h c.h.ế.t ?"
Lúc Bộ Lục mới chậm rãi mở miệng, giọng trầm đục đầy uy lực: "Tạ đại nhân xen chuyện ?"
Tạ Tri Phi thẳng mắt , chút nao núng: "Phải quản, bởi vì đây là chức trách của ."
Ánh mắt Bộ Lục lóe lên tia sắc bén, khẽ phất tay hiệu. Đám binh lính lập tức dừng tay, đ.á.n.h nữa.
Tiểu quan nhân tên Thiếu Đường thấy cơ hội sống sót, vội vàng giãy giụa ngẩng đầu lên, gào với Tạ Tri Phi: "Tạ đại nhân cứu mạng! Là Từ công t.ử chủ động tìm đến , chỉ uống rượu và ngủ với thôi, gì sai cả! Các thể ỷ thế ức h.i.ế.p dân lành như ..."
Do nhét giẻ miệng nên tiếng kêu cứu của bóp nghẹt, chỉ còn những tiếng ú ớ và sự giãy giụa trong tuyệt vọng.
Bộ Lục trợn mắt, đôi mắt đỏ ngầu sắc lẹm như lưỡi d.a.o găm.
"Tạ đại nhân định quản việc thế nào?"
"Rất đơn giản, định dùng luật pháp Đại Hoa để phân xử."
Ngay từ cái đầu tiên, Bộ Lục nhận Tạ Tri Phi xuất từ dòng dõi thế gia quyền quý.
Lại tuổi tác của còn trẻ măng, Bộ Lục đoán rằng lên cái ghế Đô chỉ huy sứ Binh Mã Tư Ngũ Thành chắc chắn là nhờ quan hệ con ông cháu cha.
Thêm việc mặc thường phục lảng vảng ở lầu Ngọc Sênh, Bộ Lục càng thêm khẳng định đây chỉ là một tên công t.ử bột phong lưu, ăn chơi trác táng.
Một tên công t.ử bột như mà cũng dám chõ mũi chuyện của Bộ gia quân ư?
"Sao?" Khóe miệng Bộ Lục nhếch lên một nụ khinh miệt: "Luật pháp Đại Hoa quy định phép g.i.ế.c ?"
" , ngài tư cách đó."
Ánh mắt Tạ Tri Phi bắt đầu dâng lên sự kiên định: "Thứ nhất, nơi là lầu Ngọc Sênh, chốn vui chơi giải trí triều đình cấp phép. Mọi thủ tục giấy tờ của lầu đều đầy đủ, nộp thuế cho Binh Mã Tư Ngũ Thành đàng hoàng, hoạt động hợp pháp."
", đúng, đúng quá !"
Sở ma ma thấy Tạ đại nhân chỗ dựa, vội vàng ưỡn ngực, đon đả bước tới tiếp lời.
"Lầu Ngọc Sênh của chúng ăn buôn bán xưa nay đều tuân thủ quy củ phép tắc."
Mùi son phấn nồng nặc xộc mũi khiến Tạ Tri Phi ghét bỏ nhíu mày.
"Thứ hai, là ăn hợp pháp thì việc buôn bán ở đây dựa nguyên tắc thuận mua bán. Nghĩa t.ử của ngài tự nguyện tìm đến mua vui, tiểu quan nhân nhận tiền phục vụ, hai bên tình nguyện, ai ép buộc ai."
"Chuẩn cần chỉnh!" Sở ma ma vênh mặt với Bộ Lục: "Một mua, một chịu bán, sòng phẳng rõ ràng!"
Bộ Lục nhướng một bên lông mày, hiệu cho Tạ Tri Phi tiếp.
Tạ Tri Phi dõng dạc: "Tiểu quan nhân xuất con hát, lưu lạc chốn phong trần âu cũng là bước đường cùng. Mạng dù hèn mọn đến thì cũng là mạng . Bộ tướng quân mở miệng đòi g.i.ế.c , xin hỏi dựa cái gì?"
Không đợi Bộ Lục kịp phản bác, Tạ Tri Phi giơ ngón tay lên nhấn mạnh.
"Lùi một vạn bước mà , cho dù tiểu quan nhân tội đáng c.h.ế.t, thì nghĩa t.ử của ngài chẳng lẽ vô can ? Có ai kề d.a.o cổ bắt ép bước chân cái lầu xanh ?"
Sở ma ma chống nạnh khẳng định: "Tuyệt đối ! Là tự chân bước đấy chứ."
"Nếu là tự nguyện, thì dựa mà Bộ tướng quân chỉ nhắm một tiểu quan nhân mà trừng trị?"
Tạ Tri Phi nhạt: "Hay là Bộ tướng quân cậy đông , ỷ thế h.i.ế.p đáp kẻ yếu thế cô?"
"Nói lắm!"
Hách Quân đang ẩn trong bóng tối kìm mà vỗ tay tán thưởng.
Từng câu từng chữ đều đ.á.n.h trúng điểm mấu chốt!
Bộ gia quân uy danh lẫy lừng là thật, nhưng cái lý lẽ nào cho phép họ động một tí là đòi g.i.ế.c ? Lại còn là g.i.ế.c hại dân thường vô tội nữa chứ.
Thật thể chấp nhận !
"Bộ tướng quân trấn thủ biên cương bảo vệ quốc gia, đương nhiên là bậc hùng hảo hán đáng kính. quốc quốc pháp, gia gia quy. Không điều luật nào của Đại Hoa cho phép tướng quân quyền lạm sát vô tội. Luật pháp quy định rõ ràng: Thiên t.ử phạm pháp cũng xử tội như thứ dân."
Cơ thể Bộ Lục đột nhiên cứng đờ, sát khí trong mắt bùng lên dữ dội.
Tạ Tri Phi vẫn điềm nhiên , hề tỏ sợ hãi.
Gây dựng một đội quân hùng mạnh như Bộ gia quân chuyện dễ dàng. Nếu để chuyện đồn đại ngoài, thì thanh danh của Bộ gia quân sẽ hủy hoại trong chốc lát.
"Chi bằng Bộ tướng quân tha cho tiểu quan nhân một con đường sống, đưa nghĩa t.ử về nhà nghiêm khắc dạy bảo , cấm túc đừng để bén mảng tới chốn phong nguyệt nữa là xong chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-520-co-the-giet.html.]
Lời lẽ của Tạ Tri Phi thấu tình đạt lý, cương nhu đúng lúc, hai câu cuối cùng khéo léo tạo cho Bộ Lục một bậc thang để rút lui trong danh dự.
Lúc , chỉ Hách Quân mà ngay cả các vị khách quan khác trong lầu cũng thầm gật đầu khen ngợi. Vị Tam gia Tạ phủ tuy mang tiếng ăn chơi trác táng, nhưng xem đầu óc và bản lĩnh ứng biến cũng dạng .
Thế nhưng, Bộ Lục chỉ nhạt một tiếng lạnh lẽo, lệnh dứt khoát: "Tiếp tục đánh!"
Cái gì?
Vẫn còn tiếp tục hành hung g.i.ế.c ?
Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Bộ tướng quân." Giọng Tạ Tri Phi trầm xuống đầy cảnh cáo: "Ngài nhất quyết chịu lời khuyên can ?"
Bộ Lục đột nhiên nở nụ , nụ lạnh lẽo đến thấu xương.
"Kẻ hôm nay chắc chắn c.h.ế.t, ai cứu !"
"Vậy xin Bộ tướng quân hãy cho một lý do thuyết phục tại c.h.ế.t. Nếu ..." Tạ Tri Phi bước lên một bước, đối diện trực tiếp với Bộ Lục: "Binh Mã Tư Ngũ Thành tuy chỉ là nha môn nhỏ bé, nhưng tuyệt đối sẽ ngài coi thường vương pháp."
" ! Lầu Ngọc Sênh chúng cũng là nơi dễ bắt nạt !" Sở ma ma nghiến răng ken két.
Một đám võ biền thô lỗ trời cao đất dày, thế lực chống lưng cho lầu Ngọc Sênh to lớn cỡ nào ?
Nói sợ dọa vỡ mật các đấy!
"Lý do là gì?"
Ánh mắt Bộ Lục đầy vẻ khinh miệt, hất hàm về phía thuộc hạ: "Trương Khuê, cho một cái lý do."
Trương Khuê, lính trẻ tuổi lúc nãy hiệu lệnh, bước lên một bước, dõng dạc tuyên bố:
"Kẻ hoa danh là Thiếu Đường, mười sáu tuổi, xuất là con hát, chuyên giả nữ đóng vai Thanh y. Ba năm gánh hát tan rã, bán lầu Ngọc Sênh kỹ nam."
Sở ma ma ngẩn : "Sao ngươi rõ lai lịch của nó như ?"
Trương Khuê phớt lờ bà , tiếp tục : "Chủ gánh hát đó họ Bạch, tên Liễu, nhưng tên thật là Thiếp Mộc Nhi."
Thiếp Mộc Nhi?
Hách Quân giật kinh hãi: "Người dị tộc ư?"
Trương Khuê vẫn để ý đến , tiếp tục vạch trần:
"Cha của Thiếp Mộc Nhi là Thát Đát, là Trung Nguyên. Thiếu Đường là đứa trẻ mồ côi nhặt về nuôi dưỡng và huấn luyện kỹ càng suốt mười mấy năm qua. Sở trường thực sự của là hát xướng, cũng chẳng là kỹ năng giường chiếu hầu hạ nam nhân, mà là... đ.á.n.h cắp tình báo quân sự."
Lời dứt, tất cả trong lầu Ngọc Sênh đều c.h.ế.t lặng, gian im phăng phắc như tờ.
Tạ Tri Phi lập tức vỡ lẽ chuyện.
Hóa Thiếu Đường cố tình tiếp cận, quyến rũ nghĩa t.ử của Bộ Lục là để moi móc, đ.á.n.h cắp những thông tin mật về Bộ gia quân từ miệng tên công t.ử bột .
Tiểu quan nhân chỉ là lớp vỏ bọc hảo, phận thực sự của là một con cờ ngầm, một gián điệp nguy hiểm mà Thát Đát cài cắm Đại Hoa.
"Tạ đại nhân."
Bộ Lục mở miệng, đưa tay đặt mạnh lên vai Tạ Tri Phi. Một lực đạo ngàn cân đè xuống khiến Tạ Tri Phi loạng choạng suýt ngã khuỵu.
"Lý do , ngài thấy hài lòng ?"
Tạ Tri Phi vùng thoát khỏi bàn tay sắt đá đang kìm kẹp vai , nhưng Bộ Lục dùng nội công ấn chặt xuống, cho phép cựa quậy.
Hành động ngang ngược chọc giận Tạ Tri Phi, khơi dậy sự phản kháng mãnh liệt trong lòng .
"Hài lòng thì hài lòng. vẫn chính miệng Thiếu Đường sự thật. Binh Mã Tư chúng bao giờ để oan uổng, nhưng cũng tuyệt đối bao che, dung túng cho kẻ ."
"Cần gì ngụy biện?" Trương Khuê ngạo nghễ : "Bộ gia quân chúng g.i.ế.c bao giờ g.i.ế.c nhầm. Nếu sai, xin dâng cái đầu cho ngài chém."
Dứt lời, bước tới mặt Thiếu Đường, trừng mắt quát hỏi: "Ta vu oan cho ngươi ?"
Trên khuôn mặt trắng bệch cắt còn giọt m.á.u của Thiếu Đường hiện lên vẻ tuyệt vọng cùng cực, tâm như tro tàn.
Hắn im lặng cúi đầu, dám phản bác nửa lời.
Rõ ràng là... Không hề vu oan.
Bộ Lục cố tình tăng thêm lực đạo bàn tay đang đè vai Tạ Tri Phi, giọng đầy thách thức: "Tạ đại nhân, ngài còn gì nữa ?"
Lực tay chứa đầy nội lực thâm hậu, tựa như một ngọn núi lớn đang đè nặng lên Tạ Tri Phi, ép khuất phục.
Tạ Tri Phi nghiến răng vận công chống đỡ, cố gắng giữ cho quỵ ngã sức mạnh áp đảo đó. Hắn gằn từng tiếng:
"Ta còn gì để nữa."
Bộ Lục: "Vậy bây giờ thể g.i.ế.c ?"
Tạ Tri Phi: "Có thể g.i.ế.c."