Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 519: Bộ Lục
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:46
Lượt xem: 293
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rượu là rượu vàng Thiệu Hưng, nóng hôi hổi, uống một ngụm thôi là bốn kinh tám mạch ấm lên.
Đây cũng là đầu Tạ Tri Phi và Tạ Bất Hoặc uống rượu bên ngoài.
Cảm giác... lúng túng. Thỉnh thoảng hai chạm mắt nhưng vờ lơ .
Hách Quân thì hề. Mấy chén rượu bụng, lập tức trở nên lẳng lơ.
"Thừa Vũ, gần đây thích một bảo bối, sáng nhớ chiều mong, giống như ma ám ."
Nhớ nương ngươi!
Tạ Tri Phi thờ ơ : "Bảo bối gì chứ, đáng để ngươi mê mẩn như ."
Ngươi đó! Còn giả vờ với ?
Hách Quân Tạ Tri Phi, l.i.ế.m liếm môi: "Đáng giá thì chắc chắn , chỉ là để đưa bảo bối phòng đây?"
Có một cách, trở về ngủ một giấc, mơ giấc mộng xuân thu của ngươi .
Tạ Tri Phi cố ý hiểu: "Đưa phòng gì? Giấu ?"
Giấu giường, ?
Hách Quân yên, từ từ đưa tay về phía Tạ Tri Phi, ôm vai . Không ngờ Tạ Tri Phi đột nhiên bắt cổ tay y.
"Đừng nhớ bảo bối nữa. Huynh chúng cùng uống rượu, ăn thịt, kiếm thật nhiều bạc mới là vương đạo."
Lời ý ở ngoài lời là: Thằng nhãi , cách xa một chút, Tam gia thèm cái thứ hàng nhà ngươi. Xưng gọi thì chơi với ngươi.
Ở mặt mỹ sắc, Hách Quân còn ý ở ngoài lời, lẳng lơ : "Phải nhớ thôi, tuyệt thế bảo bối đó, khó gặp lắm."
"Nhị ca."
Ánh mắt Tạ Tri Phi đảo qua, : "Bảo bối tuyệt thế gì, từng gặp ?"
Tạ Bất Hoặc đang hóng chuyện, ngờ lửa lan qua chỗ . Hắn đáp: "Gặp thì gặp , nhưng cảm thấy đó là bảo bối gì, chứ đừng là tuyệt thế."
Lời khơi mào cà khịa.
"Ta mà..."
Tạ Tri Phi buông tay Hách Quân , nhàn tản : "Nhị ca mấy năm nay ăn bên ngoài, mắt hẳn là , . Hách Ôn Ngọc, ngươi nên học hỏi nhị ca ."
Hách Quân chỉ lo , nào còn để ý gì: "Hắn cái gì!"
Tay cầm chung rượu của Tạ Bất Hoặc dừng , sắc mặt đổi mấy .
---
lúc , tiểu quan nhân nào ngoài cửa hô to một tiếng.
"Không , lầu Ngọc Sênh bao vây !"
Tạ Tri Phi và Hách Quân liếc , chợt thấy tò mò.
Hậu trường lầu Ngọc Sênh là một lão vương gia thích nam phong. Nghe ngay cả đương kim bệ hạ thấy cũng nể mặt mấy phần.
Địa bàn của bao vây? Tên ngốc nào ăn tim hùm mật gấu thế?
Binh Mã Tư Ngũ Thành quản lý chuyện . Tạ Tri Phi còn đang lo tìm cơ hội cách xa thằng nhãi Hách Quân .
"Ta xem thử."
"Chờ chút, Thừa Vũ, với ngươi." Hách Quân vội vàng đuổi theo, quên mất bàn còn một Tạ Bất Hoặc.
Sắc mặt Tạ Bất Hoặc chùng xuống, tự rót cho một chung rượu, từ từ thưởng thức.
---
Tạ Tri Phi khỏi phòng, vịn lan can thăm dò. Trong lòng run lên.
Kẻ bao vây lầu Ngọc Sênh là tên ngốc nào, mà là mấy chục quân nhân đằng đằng sát khí mặc khôi giáp.
Trông họ giống lính trong hoàng thành.
Hách Quân bám lan can: "Mặt đám trong hoàng thành đen như . Hẳn là lính ở ngoài thành. Còn dạng đóng quân bình thường, hẳn là binh lính chuyên hành quân đ.á.n.h trận, sát khí nặng."
Tạ Tri Phi đầu Hách Quân thật lâu: Được đấy, cũng bản lĩnh thật.
Hách Quân như thế thì nửa còn cũng tê dại.
C.h.ế.t tiệt! Cái mã của tên nhóc quyến rũ c.h.ế.t .
Tạ Tri Phi nào quyến rũ như nữ nhân trong lòng Hách Quân. Trong đầu chỉ đang suy nghĩ một chuyện:
Binh lính hành quân đ.á.n.h trận bao vây lầu Ngọc Sênh gì?
"Đi, xuống lầu xem thử."
Tạ Tri Phi dứt lời, thì một bước lầu Ngọc Sênh.
Người chừng bốn mươi tuổi, để râu quai nón, khoác một bộ khôi giáp, cả tỏa sát khí.
Thứ khiến ấn tượng là ánh mắt của , đen kịt thấy đáy. Lúc khác thì sắc bén, giống như d.a.o găm.
Tiểu quan nhân vui vẻ chạy tới: "Đại nhân, ngài tới lầu Ngọc Sênh chơi là..."
"Tìm ."
Giọng trầm thấp, tàn nhẫn. Tiểu quan cao hơn hai cái đầu mặt , nhịn run rẩy.
"Ngài, ngài tìm ai ?"
"Từ Niệm An."
"Ngài đợi một lát, sẽ giúp ngài tìm..."
"Khỏi cần ngươi." Người nọ nheo mắt: "Tự tìm cho ."
Vừa dứt lời, trong đám binh lính , đưa tay ba thủ thế nhanh.
Mấy chục lập tức chia ba đội. Một đội lên lầu một, một đội lên lầu hai, đội cuối cùng thẳng đến lầu ba.
Tạ Tri Phi còn thiếu mấy bậc thang nữa mới xuống lầu một. Trên lưng những binh sĩ mỗi đều đeo đại đao, cầu thang vốn rộng rãi thoáng cái trở nên chật chội.
Phía một bàn tay vươn tới, kéo tránh sang một bên.
"Là Bộ gia quân, lát nữa đừng mặt. Không thể chọc ."
Tạ Tri Phi mặt , cố ý khiêu khích Hách Quân: "Lại còn thứ khiến ngươi sợ ?"
"Đừng , cha còn kiêng kỵ ba phần đấy."
Cách thành như cách núi.
Tạ Tri Phi hiểu rõ chuyện của Thành Tứ Cửu như trong lòng bàn tay, nhưng đối với chuyện bên ngoài thành, nhất là về mảng quân đội , thì nhiều lắm.
Chờ binh lính qua hết Hách Quân mới khỏi tường, cằm hếch lên.
"Nhìn thấy , cái vị dáng thô kệch , là thủ lĩnh Bộ gia quân."
Tạ Tri Phi theo, liếc mắt một cái: "Tên gì?"
Hách Quân: "Họ Bộ, tên Lục, hàng thứ sáu trong nhà."
Tạ Tri Phi nhíu mày: "Bối cảnh của là gì, dám vây quanh lầu Ngọc Sênh?"
Vừa dứt lời, lầu Ngọc Sênh lập tức nổ tung.
"Nương nó chứ chúng mày là ai, dám đạp cửa ông? Cút ngoài!"
"Ai cho ngươi ? Người , ..."
"Quả thực là càn rỡ! Đại gia đây là tốn bạc mà..."
"Còn vương pháp ?"
"A..."
Rầm! Bốp!
Hách Quân thế thì da đầu tê dại, vội kéo Tạ Tri Phi trong góc: "Người vốn bối cảnh gì, nhưng lưng bối cảnh lớn."
Tạ Tri Phi giương mắt .
"Người ngoài nghề các ngươi , trong nhiều chuyện lắm." Hách Quân hừ hừ : "Hắn vốn chỉ là một tên lính bình thường, cũng gia thế bối cảnh gì. Sau đó quân Trịnh gia, theo Trịnh lão tướng quân nam chinh bắc chiến."
Hốc mắt Tạ Tri Phi đột nhiên đỏ lên: "Trịnh gia quân?"
"Suỵt, nhỏ thôi." Hách Quân động tác im lặng.
"Sau khi Trịnh lão tướng quân c.h.ế.t, quân Trịnh gia quân đội khác tiếp quản, cũng ngoại lệ, Thần Cơ Doanh."
"Sau khi trộn Thần Cơ Doanh, tập hợp bộ hạ của Trịnh lão tướng quân, hợp thành Bộ gia quân ."
"Mặc dù gọi là Bộ gia quân, nhưng gốc rễ vẫn là Trịnh gia, hành quân đ.á.n.h trận cực kỳ liều mạng, từng thất bại."
Thấy bên cạnh phản ứng, Hách Quân dùng cánh tay huých .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-519-bo-luc.html.]
"Ngươi đang đấy?"
"Đang đây."
Không bỏ sót một chữ nào.
Tạ Tri Phi nắm chặt tay, giọng run nhè nhẹ: "Ngươi tiếp ."
"Bệ hạ thích đội . Mấy đ.á.n.h Thát Đát, đều mang Bộ Lục theo bên , chuyên lệnh cho bọn họ đ.á.n.h tiên phong."
Hách Quân đầu Tạ Tri Phi.
"Lúc nếu thật sự đ.á.n.h với Thát Đát, phỏng chừng cũng thể thiếu bọn họ. Ấy... mắt ngươi đỏ thế."
"Do rượu thôi."
Tạ Tri Phi từ từ : "Vũ khí của bọn họ, đều là đao ?"
"Ngươi hiểu , gọi là đại đao trong tay, thiên hạ của ."
Hách Quân tới đây, thở dài thật sâu: "Quân Trịnh gia cũng dùng đại đao."
Trong bóng tối, khuôn mặt lạnh lùng của Tạ Tri Phi dần trở nên bi thương.
Đao pháp Trịnh gia tổng cộng ba mươi hai thức, mỗi một thức giản dị tự nhiên, thực tế đều là sát chiêu.
Cha chiến trường, mấy chiêu thức hoa hòe sẽ mất mạng. Muốn bảo vệ tính mạng thì g.i.ế.c , sát chiêu.
Trịnh Hoài Tả ba tuổi bắt đầu học võ, năm tuổi học đao pháp Trịnh gia. Người còn nhỏ sức lực cũng nhỏ, cha cố ý dùng đao nhỏ đ.á.n.h với .
Bảy tuổi, đầu tiên thực sự cầm đại đao.
Đao nặng, còn nặng hơn cái đầu . Lưỡi đao như sương thu, thể gọt sắt như bùn.
Cha : Con trai, đao cầm tay, hãy g.i.ế.c hết những kẻ nào dám ức h.i.ế.p Hoa Hạ .
Tạ Tri Phi lưng, vội dùng tay áo lau nước mắt.
Hắn mơ cũng ngờ, gặp cấp cũ của tổ phụ ở nơi vui chơi phong lưu .
Đường cuối cùng của quân Trịnh gia, thực hỏi thăm rõ ràng.
Năm vạn nhân mã, trong đó hai vạn lão binh, tàn binh cáo lão hồi hương. Ba vạn còn đưa đến các quân doanh khác .
"Bộ gia quân bao nhiêu ?" Hắn hỏi.
"Ba vạn." Hách Quân: "Cũng chỉ ba vạn."
Tạ Tri Phi: "Ý ngươi là gì?"
Hách Quân nháy mắt với .
"Bệ hạ thích, Binh Bộ tất nhiên cũng đối xử . Binh Bộ đãi ngộ thì sẽ cấp đủ quân lương. Ngươi thấy khôi giáp của bọn họ giống với binh lính khác ?"
Tạ Tri Phi: "Khác ở chỗ nào?"
"Dùng sắt nhiều hơn. Đánh chiến trường, thời điểm quan trọng còn thể bảo vệ tính mạng."
Hách Quân tiếp lời: "Ngươi mấy đại doanh hỏi thăm thử xem, ai Bộ gia quân? ai thể chứ?"
Dù Tạ Tri Phi nguyên nhân, nhưng vẫn tò mò hỏi thêm một câu: "Vì ?"
Bởi vì đáp án , sẽ khiến cho cảm thấy tự hào.
"Bởi vì Trịnh gia quân cuối cùng chỉ còn ba vạn . Một củ cải trồng một lỗ, trừ phi binh lính cáo lão hồi hương, nếu thì lỗ trống của Bộ gia quân mãi mãi chỉ là của Trịnh gia quân đây."
Hách Quân liếc mắt cảm thán: "Nói cho cùng vẫn là Trịnh lão tướng quân giỏi giang, thể dưỡng một nhân vật như Bộ Lục. Hắn..."
Lời còn dứt, một tiếng hét to: "Lão đại, tìm , ở đây ..."
"Mang xuống đây."
"Vâng!"
Sau tiếng bước chân dồn dập, viện thêm hai .
Một tiểu quan nhân trắng nõn, khuôn mặt còn xinh hơn nữ tử, dáng còn thon thả hơn nữ tử.
Một khác là nam t.ử hai mươi, mặc áo, nửa cường tráng, nửa quần mặc một nửa, lộ một nửa.
Các vị khách của lầu Ngọc Sênh đều quên sự phẫn nộ vì quấy rầy, từng từ trong lan can thò đầu xem kịch vui.
"Ta tiểu quan nhân đó."
Hách Quân nhỏ giọng : "Nghệ danh là Thiếu Đường, từ nhỏ học hát kịch, khi khỏi gánh hát thì tới lầu Ngọc Sênh. Cái eo nhỏ ... Chậc chậc chậc, đúng là bóp một cái là đứt."
Tạ Tri Phi đầu liếc một cái.
Hách Quân thấy lỡ miệng đắc ý, vội vàng : "Đây đều là chuyện , bây giờ tâm tư của đều ở..."
"Xem kịch." Tạ Tri Phi lạnh lùng ngắt lời .
---
Lúc , Bộ Lục tới mặt nam t.ử ở trần.
Nam t.ử ngẩng đầu, lưu manh: "Nghĩa phụ, náo loạn như thế? Con chơi vài ngày sẽ về mà."
Bộ Lục nghiêm mặt, gì.
Nam t.ử nhào về phía , giống như một con ch.ó sấp chân Bộ Lục.
"Nghĩa phụ, cho con thêm hai ngàn lượng , chơi hết bạc con sẽ hồi tâm. Thật sự đó, còn gạt nữa thì là ch.ó con."
Bộ Lục vẫn gì.
Khóe miệng nam t.ử khẽ động đậy, trở luôn mặt đất, giống như một tên vô .
"Nghĩa phụ, con sai , đừng giận nữa. Cho chơi thêm ba ngày, ba ngày thôi !"
"Người ." Bộ Lục cuối cùng cũng mở miệng.
"Có."
"Đánh c.h.ế.t."
"Vâng!"
Hai binh sĩ lên, một trái một nhấc Thiếu Đường khỏi mặt đất.
Một tên binh sĩ khác cũng tìm một băng ghế ở .
Ba đè Thiếu Đường xuống băng ghế.
Thiếu Đường nào đ.á.n.h c.h.ế.t sẽ là , sợ tới mức hồn phi phách tán, òa : "Từ công t.ử cứu mạng! Lầu chủ cứu mạng! Oan uổng quá, oan uổng quá, vì g.i.ế.c a?"
Từ Niệm An nhảy dựng lên, hét lớn với Bộ Lục: "Ngoại trừ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, ngươi còn thể gì hả?"
Mắt Bộ Lục đỏ lên, đưa tay bóp cổ Từ Niệm An, chỉ tiếc rèn sắt thành thép : "Nếu vì cha ngươi, ngươi c.h.ế.t mấy trăm ."
Từ Niệm An đỏ mặt, đau đớn : "Nếu cha , ngươi cũng sớm c.h.ế.t ! Cha, cha, cha ruột của ơi..."
Sắc mặt Bộ Lục khó coi, buông tay, c.ắ.n răng : "Trói , trông chừng cho ."
"Vâng!"
Từ Niệm An trói , xuống đất, vỗ gạch đá xanh, cao giọng hét: "Các ngươi mau ! Đường đường là Bộ gia quân mà trói , còn trói nghĩa t.ử của !"
Hắn hét một nửa, nhét một cục vải miệng. Hai binh lính đè xuống, kéo tới băng ghế.
Tạ Tri Phi nhíu mày: "Ôn Ngọc, nghĩa t.ử ở thế?"
Hách Quân tuy rằng tiếng hét đó khiến khó chịu trong lòng, nhưng hai chữ "Ôn Ngọc", thì bao nhiêu khó chịu đều vứt đầu hết.
"Bộ Lục tự nhận. Nghe là vì báo ân. Tên khốn bùn loãng trát tường, Bộ Lục bảo về phía Đông, về phía Tây, loạn lâu ."
Bên nhỏ, bên bắt đầu đánh. Tiểu quan nhân đau đến mức hét lên, nước mắt nước mũi văng lung tung, liên tục hét "Lầu chủ cứu mạng".
Lâu chủ lầu Ngọc Sênh là một phụ nhân xinh hơn ba mươi tuổi, họ Sở.
Lòng Sở ma ma nóng như lửa đốt, bước lên khuyên nhủ một chút, nhưng kiêng kỵ đám dã man trong quân ngũ . Không khuyên, thì lầu Ngọc Sênh oan hồn, thấy m.á.u xui xẻo.
Ánh mắt đảo qua thấy Tạ Tri Phi ẩn trong bóng tối. Sở ma ma giống như gặp cứu tinh, hét to: "Tạ đại nhân của ơi, cầu xin ngài mau chủ trì công đạo ! Lầu Ngọc Sênh ăn buôn bán, thể đ.á.n.h g.i.ế.c !"
Hách Quân tức đến xanh cả mắt.
Bà già thối , mắt ngươi tinh lắm! Đợi bổn thế t.ử móc mắt ngươi cho ch.ó ăn.
"Thừa Vũ, đừng ." Hắn túm lấy Tạ Tri Phi.
"Ngươi ở đây đừng nhúc nhích."
Tạ Tri Phi giãy khỏi tay Hách Quân, sải bước ngoài.