Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 511: Nhìn nhầm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:38
Lượt xem: 274
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ai cha khác thường?"
Chu Vị Hi trừng mắt Tiểu Bùi gia: "Ta là con gái đầu lòng của cha, là đứa con ông mong chờ bao nhiêu năm đấy!"
Sao trừng chứ?
Ta cũng chỉ vì hóa niệm giải ma thôi mà.
Tiểu Bùi gia nhịn , hỏi tiếp: "Vậy hai của ngươi thì ? Cha ngươi thương ?"
"Có thì , nhưng cưng chiều như . Nhiều lắm ông cũng chỉ chơi đùa với hai một chút thôi chứ bế ẵm bao giờ."
Chu Vị Hi tiếp: "Cũng vì lẽ đó mà nhị và tam từ nhỏ ghen tỵ với , bảo cha thiên vị. lòng vốn thiên vị , Tiểu Bùi gia ?"
"Phải, , !"
Tiểu Bùi gia gãi cằm, thầm nghĩ nữ nhân các ngươi gì mà chẳng đúng.
Quả thực đúng là như thế.
Mao thị sinh liền ba mụn con trai, Chu Toàn Cửu khát khao một cô con gái, mong mỏi lâu mới nên cưng chiều hơn âu cũng là lẽ hiển nhiên.
Tất cả chuyện đời đều thoát khỏi hai chữ "hiếm ".
Đại nữ nhi thì hiếm, đến nhị nữ nhi, tam nữ nhi thành bình thường.
Chu Vị Hi cũng xứng đáng với phần cưng chiều . Khi Chu Toàn Cửu bệnh mấy tháng trời, nàng cũng chạy qua chạy nhà đẻ chừng tháng. Vào thời điểm mấu chốt, nàng hề do dự mà gánh vác.
Tình là thế, ngươi bỏ một phần, báo đáp một phần, hề giả tạo chút nào.
Tiểu Bùi gia liếc Yến Tam Hợp, thấy nàng ý định mở miệng bèn hỏi: "Ngoài yêu thương ngươi , Chu lão gia còn chuyện gì khiến ngươi thể quên nữa ?"
Chu Vị Hi ngẫm nghĩ đáp: "Tính cha cô độc, thích hòa đồng. Người khác ông thanh cao, thấy thế. Thế đạo , nhân tài bản lĩnh thực sự mới thanh cao, còn kẻ bản lĩnh đều a dua bợ đỡ cả ."
Tiểu Bùi gia nghĩ đến liền đập bàn cái rầm: ", đây mới là sự thật!"
"Cha là hướng về gia đình, cứ về đến nhà cởi bỏ quan phục là thích ngoài nữa."
Chu Vị Hi kể: "Ngày nghỉ dịp lễ tết, ông chỉ thích ở lì trong nhà nghiên cứu bói toán phong thủy. , cha uống rượu, cũng cho phép ba đại ca uống rượu, ông..."
"Khoan ."
Yến Tam Hợp cắt ngang: "Là kiêng rượu ư?"
Chu Vị Hi gật đầu: "Một giọt cũng uống."
Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Vì ?"
Chu Vị Hi nhíu mày nhớ : "Ta cũng , từ khi bắt đầu hiểu chuyện thì bao giờ thấy ông uống rượu."
Yến Tam Hợp sang lệnh: "Lý Bất Ngôn, ngươi lập tức hỏi phu nhân hoặc lão tổng quản cũng , xem vì Chu lão gia uống rượu."
Lý Bất Ngôn đáp gọn lỏn: "Ta . Hoàng Kỳ, ngươi ."
Hoàng Kỳ dám phản đối, ngoan ngoãn cúi đầu ngay.
Tiểu Bùi gia nháy mắt với Yến Tam Hợp, ý bảo: Nha đầu hình như gì đó đúng?
Yến Tam Hợp chỉ thể khổ trong lòng: Hẳn là vẫn hồn chuyện .
"Yến cô nương?"
"Hả?"
Chu Vị Hi lo lắng hỏi: "Không uống rượu gì ?"
"Không gì ." Yến Tam Hợp an ủi: "Hóa niệm giải ma thì hỏi cho kỹ, mỗi một chi tiết nhỏ nhất cũng thể bỏ qua, đôi khi còn kiểm chứng . Ngươi tiếp ."
Nói gì nữa đây?
Trong lòng Chu Vị Hi, cha chính là nam nhân nhất thiên hạ .
"Khi tâm sự, dám với nương, lén với cha. Ta gì cha cũng ủng hộ, cho dù sai ông cũng mắng mỏ, cũng chẳng giáo huấn nửa lời, chỉ dí tay trán mắng yêu là một đứa ngốc."
Thật là một cha , còn hiểu chuyện hơn cả vị trong nhà .
Tiểu Bùi gia tặc lưỡi, đang định khen vài câu thì giọng của Yến Tam Hợp vang lên.
"Ngươi từng gì sai ư?"
"..."
Chu Vị Hi sửng sốt một chút tự giễu: "Yến cô nương, chuyện của liên quan gì đến tâm ma của cha ? Hay là chuyện khác nhé?"
"Không liên quan cũng ." Yến Tam Hợp kiên quyết: "Cứ coi như ngươi thỏa mãn sự tò mò của một bạn ."
Cổ họng Chu Vị Hi bỗng chốc nóng lên.
Quy định của Chu phủ nghiêm, nữ t.ử trong khuê phòng khỏi cửa nửa bước. Ngay cả việc qua giữa bạn bè thiết, các tiểu thư gặp ngoài so bì quần áo trang sức thì cũng chỉ ganh đua đố kỵ.
Y phục của ngươi , vòng tay của đắt tiền, trong mắt đều là những thứ tầm thường nhàm chán.
Gả Tạ gia, chăm sóc chồng con, quản lý nội trạch, mở miệng chuyện với khác cũng chỉ những chuyện vụn vặt thường ngày trong nhà.
Nàng sống hai mươi lăm năm, cái gì cũng , chỉ tiếc là từng một bạn thực sự.
"Yến cô nương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-511-nhin-nham.html.]
Nàng khẽ thở dài: "Ta từng nhầm một ."
Yến Tam Hợp hỏi: "Nam nhân?"
Chu Vị Hi: " !"
Nương ơi! Nương ơi! Nương ơi!
Tiểu Bùi gia đè nén sự tò mò đang sắp trào dâng trong lòng, cố tỏ bình tĩnh hỏi: "Nam nhân thế nào?"
Chu Vị Hi đáp: "Biểu ca của , Canh Tống Thăng, tự Cảnh Diễm. Hắn là trưởng tôn đích xuất của Canh gia - nhà đẻ của ngoại tổ mẫu ."
Cho dù nhiều năm trôi qua, nhưng khi Chu Vị Hi thốt cái tên , giọng nàng vẫn thể khống chế mà run rẩy.
Chậc chậc.
Biểu ca biểu , là một màn thanh mai trúc mã đây mà.
một ở kinh thành, một ở Canh gia Lạc Dương, xa xôi như gặp ?
Tiểu Bùi gia tò mò hỏi: "Các ngươi gặp khi nào? Ở ?"
"Ta gặp khi theo mẫu về Lạc Dương ở ít ngày, hơn ba tuổi."
Chu Vị Hi nhớ : "Mười ba tuổi đầu kỳ thi Hương, mười bốn tuổi đỗ Quốc T.ử Giám, từng là thần đồng nổi tiếng khắp phủ Lạc Dương."
Đã từng?
Trong mắt Yến Tam Hợp lóe lên một tia sáng.
Tiểu Bùi gia chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài: "Hắn trông thế nào?"
"Ngươi đúng là nhiều chuyện."
Hơ?
Tiểu Bùi gia rối rắm Lý Bất Ngôn hỏi: "Bát quái là gì?"
Lý Bất Ngôn bực bội: "Tự nghĩ ."
Nghĩ cái rắm!
Chửi chứ gì, tưởng ngốc chắc?
Tiểu Bùi gia thầm nhạt, nhưng hỏi cho rõ ràng mặt mũi tên tròn méo thì báo cáo cho Tạ đại ca thế nào ?
"Bất Ngôn, là ngươi ngoài dạo một lát ."
Dạo gì mà dạo?
Lý Bất Ngôn phịch xuống ghế: "Ta theo sát ngươi từng bước, cùng lắm là gì nữa."
Yến Tam Hợp bất đắc dĩ , dời mắt Chu Vị Hi: "Chu Vị Hi, mà ngươi xem trọng chắc chắn tệ nhỉ."
Chu Vị Hi ánh mắt Yến Tam Hợp, hai tay đặt đầu gối dần dần siết chặt thành nắm đấm.
Không những tệ mà còn cực kỳ thông minh.
Canh gia vốn là thế gia vọng tộc, là danh môn trong các danh môn.
Nam nhi Canh gia ba tuổi bắt đầu sách, năm tuổi tộc học, tổ tiên từng một đỗ Trạng Nguyên, hai đỗ Thám Hoa, bảy tám là Tiến sĩ.
Nam nhi Canh gia ai là thông minh xuất chúng.
Canh Tống Thăng là đầu trong đám nam nhi Canh gia . Tiên sinh từng nếu chịu khó khổ luyện dùi mài kinh sử, chắc chắn sẽ là một Trạng Nguyên tài giỏi.
Ngoại hình của càng ai bì nổi: mày kiếm mắt sáng, giữa hai lông mày còn điểm một nốt ruồi son.
Cha nốt ruồi son đó tướng cực , là điềm báo Văn Khúc hạ phàm.
Người đời thường kẻ sách đều kiêu ngạo. Canh Tống Thăng hề như .
Xuất thế gia nuôi dưỡng nên một con ôn hòa nhã nhặn, chuyện với ai cũng luôn lịch thiệp khiêm cung.
Nếu thật sự tìm khuyết điểm, thì chính là lười biếng. Nếu thể dùng bảy phần sức lực để xong việc thì tuyệt đối sẽ dùng đến tám phần, hai phần sức lực còn để dành ngao du sơn thủy.
"Khi đến kinh thành để học ở Quốc T.ử Giám, từ phủ Lạc Dương xuất phát, lẽ chỉ cần hơn mười ngày là tới. Vậy mà mất đến ba tháng trời."
Chu Vị Hi kể tiếp: "Nương ở kinh thành sốt ruột c.h.ế.t, chỉ sợ đường xảy chuyện bất trắc nên phái đến phủ Lạc Dương hỏi thăm. Kết quả là đưa tiễn đều về hết mà vẫn còn đến nơi."
Nương chờ nữa, đành báo quan.
Quan phủ nể mặt cha nên phái nha dịch tìm kiếm dọc đường.
Không ngờ tìm khắp nơi cũng thấy tăm , đoán già đoán non lẽ kẻ g.i.ế.c hại. Nương đau lòng khôn nguôi, định bụng đích đến Canh gia báo tang.
Hành lý thu dọn xong xuôi thì vác mặt tìm đến cửa.
Cả đời Chu Vị Hi cũng bao giờ quên ngày hôm đó.
Người nọ dáng dấp cao lớn, cả phủ đầy bụi bặm, khuôn mặt rám nắng phong trần, nhưng đôi môi cong cong và đôi mắt thì sáng ngời lấp lánh.
"Di mẫu, leo núi Hoa Sơn ? Đã thấy thác Hồ Khẩu ? Đã bái Phật Tổ ở Ngũ Đài Sơn ? Đã thấy Vạn Lý Trường Thành hùng vĩ ?"
---