Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 508: Hồn phách

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:35
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta một câu hỏi!"

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Bùi Ngụ.

Bùi Ngụ ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc. Trong lòng thầm nghĩ: Bùi thái y đây chẳng lẽ quyền đặt câu hỏi ? Ai quy định thế chứ?

"Ta thi châm cứu chữa cho Phu nhân và Tam phu nhân lâu mà họ vẫn tỉnh . Tại hai các ngươi thể tỉnh nhanh như ?"

"Không !" Yến Tam Hợp trả lời dứt khoát, gãy gọn.

"Ta cũng một câu hỏi."

Tiểu Bùi gia giơ tay lên, bắt chước điệu bộ của cha . Trong lòng nghĩ: Tiểu gia chẳng lẽ cũng hỏi ?

"Tại ngất xỉu là Phu nhân và Tam phu nhân? Mà là những khác?"

Lần Nhị phu nhân gặp nạn còn thể giải thích là do đang mang thai, sức khỏe yếu ớt, dương khí suy giảm. Mao thị và Tam phu nhân thì giống thế?

Nhất là Tam phu nhân, sức khỏe còn hơn cả trâu mộng, lóc bù lu bù loa cả buổi mà vẫn hề hấn gì cơ mà.

"Ta cũng !"

Câu trả lời vẫn dứt khoát như cũ.

Yến Tam Hợp thực sự . Cái tâm ma ngay từ đầu bộc lộ đủ chuyện kỳ lạ, quái đản, khác biệt so với bất kỳ tâm ma nào nàng từng giải quyết đây.

"Ta... thể hỏi một câu ?"

Giọng yếu ớt của Tạ Tri Phi vang lên: "Yến Tam Hợp, tại cũng ngất xỉu?"

Ngươi ư?

Yến Tam Hợp đảo mắt qua: "Bùi thái y, mạch tượng của Tạ Tri Phi thế nào?"

Bùi Ngụ đáp: "Mạch tượng chung là bình thường, chỉ yếu một chút do mệt mỏi thôi."

Lý Bất Ngôn buột miệng leo: "Chẳng là do bệnh tim tái phát ?"

Tạ Tri Phi thấy câu , ánh mắt sắc như d.a.o găm liếc xéo về phía Bùi Tiếu: Có ngươi bép xép hả?

Bùi Tiếu ngơ ngác.

Ta ?Ta lúc nào?Sao chẳng nhớ gì cả nhỉ?

Tạ Tri Phi nghiến răng ken két, thầm ghi sổ nợ, lát nữa sẽ tính sổ với cái tên lắm mồm .

Lúc , Bùi Ngụ mới tới mặt Tạ Tri Phi, đặt tay lên cổ tay bắt mạch, chẩn đoán kỹ càng một hồi lâu.

"Không do đau tim. Mạch tượng của bệnh tim như thế . Từ nhỏ trực tiếp điều trị cho Thừa Vũ, thể nhầm lẫn ."

Mạch tượng bình thường, sức khỏe vấn đề gì lớn, thế mà lăn ngất xỉu ngay khi bước Chu phủ. Chắc chắn là liên quan đến Chu lão gia .

tại thế?

Tất cả đều chằm chằm Yến Tam Hợp chờ đợi câu trả lời.

Yến Tam Hợp còn nguyên nhân hơn ai hết. Nàng trầm ngâm một lúc hỏi ngược : "Ngươi kể xem cảm giác lúc ngất là như thế nào?"

Tạ Tri Phi thu vẻ mặt cợt nhả, nghiêm túc nhớ : "Ta bước một chân qua ngưỡng cửa thì bỗng cảm thấy trời đất cuồng, đó mắt tối sầm , gì nữa."

Sắc mặt Yến Tam Hợp biến đổi: "Chu Viễn Mặc, trong phủ các vẫn còn trận pháp gỡ bỏ hết ?"

"Yến cô nương." Chu Viễn Mặc vội vàng thanh minh: "Tất cả các trận pháp lớn nhỏ đều gỡ bỏ sạch sẽ . Ta dám thề với trời đất đấy."

"Vậy tại Tạ Tri Phi cảm giác y hệt như ngày hôm qua?"

"Chuyện ..." Chu Viễn Mặc hỏi bí, đơ giải thích .

Tạ Tri Phi khẳng định thêm: "Chu đại ca, cảm giác đó thực sự giống với mô tả của Yến Tam Hợp, bước qua ngưỡng cửa là thấy ngay."

Chu Viễn Mặc cau mày suy nghĩ, sang hỏi: "Bùi thái y, khí huyết của Tam gia thế nào?"

Bùi Ngụ vuốt râu đáp: "Nó là thanh niên trai tráng, đồng tử, tất nhiên là khí huyết dồi dào, dương khí vượng ."

Tạ Tri Phi phóng ánh mắt hình viên đạn về phía Bùi Tiếu: Cái từ " đồng tử" , cha ngươi thể đừng bô bô mặt Yến Tam Hợp hả?

Tiểu Bùi gia một nữa ngơ ngác: Sao cái quái gì cũng đổ lên đầu thế ?

"Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất." Chu Viễn Mặc phán đoán: "Hồn phách của Tam gia nhẹ."

Lý Bất Ngôn: "Có ý gì?" Bùi Tiếu: "Có ý gì?" Tạ Tri Phi: "Có ý gì?"

Ba đồng thanh hỏi dồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-508-hon-phach.html.]

Chu Viễn Mặc lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh trán, chậm rãi giải thích: "Trận pháp trấn yểm của là dùng để ngăn chặn sát khí. 'Sát' nghĩa là hung hãn và ác độc. Muốn ngăn cái sát, cái hung, cái ác thì trận pháp lập càng hung, càng ác hơn nó, nếu thì sẽ trấn áp nổi."

Ôi trời...

Tiểu Bùi gia mà đau cả đầu: "Chu đại ca, thể tiếng cho dễ hiểu ?"

"Nói nôm na là thế ..." Chu Viễn Mặc thẳng Tạ Tri Phi.

"Tuy trận pháp gỡ bỏ, nhưng sát khí tàn dư tích tụ trong quá trình bày trận vẫn còn vương . Sát khí bình thường khỏe mạnh sẽ cảm nhận , nhưng nào hồn phách nhẹ, yếu bóng vía thì sẽ ảnh hưởng ngay. Sinh nhật của Tam gia là ngày nào?"

"Ngày rằm tháng bảy." Tiểu Bùi gia nhanh nhảu đáp .

"Thảo nào! Người sinh ngày rằm tháng bảy, nếu là quỷ t.h.a.i đầu thai, thì hồn phách ít nhiều cũng sẽ nhẹ hơn thường."

Chu Viễn Mặc móc ba đồng tiền xu trong ngực, gieo xuống mặt bàn, dùng ngón tay bấm độn tính toán nhanh.

Hắn dừng nhanh, ngẩng đầu lên, nheo mắt hỏi: "Tam gia chín năm từng trải qua một trận bạo bệnh thập t.ử nhất sinh, gần như đặt một chân quỷ môn quan ?"

Tiểu Bùi gia gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: ", đúng, đúng quá! Cha túc trực cứu chữa cho suốt ba ngày ba đêm liền. Suýt chút nữa thì cứu cái mạng nhỏ của ."

"Không chỉ hồn nhẹ mà phách cũng nhạt." Chu Viễn Mặc khẽ thở dài kết luận: "Nếu Tam gia tin, cứ thử bước khỏi cửa Chu phủ cảm nhận xem."

Lại còn chuyện lạ đời như thế nữa ?

Tạ Tri Phi cảm thấy bán tín bán nghi: "Chu Thanh, cõng cửa ngách thử xem."

Chu Thanh tiến , xổm xuống. Tạ Tri Phi bò lên lưng để cõng .

Chu Viễn Mặc Yến Tam Hợp đang giường, cung kính : "Yến cô nương cứ nghỉ ngơi , cùng Tam gia xem thử thế nào."

Yến Tam Hợp mệt mỏi nhắm mắt , khẽ gật đầu: "Đi !"

Tạ Tri Phi lưng Chu Thanh, ngoái vẫy tay gọi Lý Bất Ngôn: "Lý đại hiệp cũng cùng cho vui ."

Ngươi là cái thá gì mà dám sai bảo cùng?

Lý Bất Ngôn đang định mở miệng phản bác thì bắt gặp ánh mắt sắc bén đầy ẩn ý của Tạ Tri Phi, sang Yến Tam Hợp đang giường.

Lý Bất Ngôn lúc mới sực tỉnh. Từ khách viện đến cửa ngách, về về cũng mất ngót nghét nửa canh giờ.

Nửa canh giờ gian riêng tư quý giá đối với Yến Tam Hợp để nàng tịnh dưỡng và suy nghĩ.

"Đi thôi!" Lý Bất Ngôn thuận thế khoác vai Bùi Ngụ lôi : "Bùi thái y cũng cùng luôn cho vui nhé."

Còn thể thống gì nữa!Cái con nha thế ?

Khuôn mặt già nua của Bùi Ngụ đỏ bừng lên vì ngượng.

...

Đoàn lục tục kéo tới cửa ngách.

Chu Thanh bước qua ngưỡng cửa, cúi thả Tam gia xuống đất.

Chân Tạ Tri Phi chạm đất, cảm giác đầu váng mắt hoa, chân tay bủn rủn vô lực lúc nãy bỗng nhiên biến mất sạch sẽ như từng tồn tại.

Hắn vung vẩy tay chân, cảm thấy sức lực tràn trề trở , một đ.ấ.m thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con hổ con.

Chuyện đúng là tà môn thật!

Tạ Tri Phi thử bước chân qua ngưỡng cửa để trong phủ.

Chóng mặt! Choáng váng! Quay cuồng!

Tạ Tri Phi sợ hãi vội vàng rụt chân lùi , Chu Viễn Mặc với ánh mắt hoang mang tột độ.

Chu Viễn Mặc tưởng vẫn tin, bèn : "Tam gia sinh năm nào, giờ nào, để tính toán chi tiết cụ thể hơn cho ngài xem."

"Không cần, cần !" Tạ Tri Phi mặt cắt còn giọt máu, vội vàng xua tay từ chối. Nhỡ tính bí mật động trời rằng linh hồn đang trú ngụ trong xác là Tạ Tam gia thật thì ?

"Ta đúng là hồn nhẹ phách yếu thật đấy. Sinh nhật hàng năm nhà đều mời hòa thượng đạo sĩ về lễ cầu an mà vẫn ăn thua."

Tiểu Bùi gia nhanh tay móc một lá bùa vàng nhét tay Tạ Tri Phi: "Ngươi cầm tạm cái phòng . Lát nữa sẽ nhờ cao tăng chép cho ngươi một bản kinh An Hồn. Sau vụ náo loạn ngày hôm nay chắc hồn phách ngươi bay mất vài phần đấy."

Tạ Tri Phi: "..."

Không là yếu , mà là ở bên trong cái túi da tráo đổi .

Thân xác là của Tạ Tam gia, nhưng linh hồn bên trong là của Trịnh Hoài Tả. Cho dù chín năm trôi qua, thì giữa xác và linh hồn vay mượn vẫn thể hòa hợp, đồng nhất với .

Chính vì thế, khi gặp sát khí còn sót của trận pháp, linh hồn của Trịnh Hoài Tả - vốn dĩ nên tồn tại thế gian nữa - mới chịu đựng nổi mà sinh phản ứng bài xích, dẫn đến ngất xỉu.

"Vậy... còn thể bước chân Chu phủ nữa ?"

 

Loading...