Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 507: Nguy hiểm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:34
Lượt xem: 302

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách viện.

Yến Tam Hợp cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ nửa khuôn mặt tái nhợt, yếu ớt.

Bùi Ngụ bên mép giường bắt mạch một hồi lâu mà chẳng chẩn đoán bệnh gì, ông cũng chẳng hy vọng gì nhiều vì mạch tượng của nha đầu lúc nào cũng kỳ quái, khác thường.

Thôi thì cứ châm cứu cho chắc ăn.

Một mũi kim châm xuống huyệt vị, Yến Tam Hợp bỗng chốc mở mắt trừng trừng.

"Ối ơi!" Lý Bất Ngôn mừng rỡ reo lên, lao tới ôm chầm lấy nàng lòng, siết chặt: "Làm sợ c.h.ế.t! Ngươi sợ rớt tim ngoài đấy Yến Tam Hợp ơi..."

"Ta..."

Yến Tam Hợp định gượng dậy thì phát hiện rã rời còn chút sức lực nào, đành dựa đầu n.g.ự.c Lý Bất Ngôn, hiệu bảo nàng đừng quá kích động.

Bùi Ngụ thấy Yến Tam Hợp yếu đến mức , vội bảo: "Một mũi đủ , để châm thêm vài mũi nữa cho sức!"

Còn châm nữa á?

Yến Tam Hợp thều thào từ chối: "Đừng châm nữa, chỉ là mệt quá thôi, nghỉ ngơi chút là khỏe."

Mệt á?

Bùi Ngụ đầu trừng mắt Chu lão nhị với vẻ hung tợn.

Ngươi tội báo cáo sai tình hình quân sự là tội gì hả?Là tội c.h.ế.t đấy!

Chu lão nhị oan ức sang đại ca cầu cứu, miệng đắng ngắt nên lời.

Ngoài cửa, trái tim đang treo lơ lửng của Tạ Tri Phi cuối cùng cũng hạ xuống. Hắn gục đầu lưng Chu Thanh, thở hắt hai mạnh... may quá, may quá, nàng tỉnh .

"Tam gia ? Hắn tỉnh ?"

Tạ Tri Phi giật ngẩng đầu lên.

Ký ức xa xăm bỗng ùa về như thác lũ.

Từ nhỏ nàng là một con ma bệnh ốm yếu, quanh năm suốt tháng bạn với t.h.u.ố.c thang. Mỗi sốt cao mê man bất tỉnh, câu đầu tiên nàng hỏi khi tỉnh luôn là: Hắn ?

Hắn ?Tam gia ?

Giọng điệu quan tâm quen thuộc lâu thấy khiến trái tim Tạ Tri Phi như tan nát, vội vàng cúi đầu xuống, cố nén những giọt nước mắt chực trào .

"Tỉnh , tỉnh đây."

Tiểu Bùi gia phía đẩy Chu Thanh tiến lên, bước trong phòng: "Cũng giống như ngươi thôi, ngợm còn yếu nhớt lắm."

Yến Tam Hợp khó nhọc ngẩng đầu lên .

Ở phía cuối tầm mắt, nàng thấy Tạ Tri Phi đang Chu Thanh cõng lưng. Hắn đang nhíu mày thật sâu, lặng lẽ nàng chăm chú.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi từ phía lưng qua khe cửa sổ, tạo nên một vùng tranh tối tranh sáng khiến Yến Tam Hợp thể rõ biểu cảm gương mặt lúc .

hiểu , trực giác mách bảo nàng rằng đang lo lắng cho nàng, bởi vì đôi lông mày đang nhíu chặt đầy phiền muộn.

"Chu Thanh, đặt xuống ghế !"

"Cút hết ngoài cho !"

Hai giọng gần như vang lên cùng một lúc. Tiếng quát là của Lý Bất Ngôn.

Tất cả trong phòng đều giật kinh ngạc Lý Bất Ngôn, hiểu tại đang yên đang lành nàng đột nhiên nổi trận lôi đình như .

"Cút ngay!"

Lý Bất Ngôn rút phắt thanh nhuyễn kiếm bên hông , đập mạnh "rầm" một cái xuống mặt bàn gỗ.

Tiểu Bùi gia sợ quá lùi phía một bước, thì thầm: Huynh , nàng lên cơn điên gì thế ?

Tạ Tri Phi ngơ ngác lắc đầu: Ta .

"Bất Ngôn." Yến Tam Hợp hiểu rõ lý do vì Lý Bất Ngôn tức giận đến thế. Nàng cố gắng chống tay dậy, nhẹ nhàng gọi: "Ta thực sự mệt, đừng ồn nữa."

"Ngươi tưởng là trẻ lên ba chắc?" Ngực Lý Bất Ngôn phập phồng dữ dội, rõ ràng là đang cố kìm nén cơn giận tột độ.

"Vừa rốt cuộc xảy chuyện gì hầm băng?”

“Tại Chu lão đại cũng biến mất cùng ngươi?”

“Tại ngươi thì ngất xỉu sống dở c.h.ế.t dở, còn thì vẫn tỉnh táo khỏe re?”

“Tại ngón tay gãy?”

“Có tâm ma của Chu lão gia xảy biến cố gì ?"

Từng câu hỏi dồn dập ném như những nhát búa bổ. Yến Tam Hợp đang thoi thóp thở nhưng vẫn thầm khen ngợi: Nha đầu cũng thông minh phết, chỉ tội cái lười động não suy nghĩ thôi.

"Và tại khi rời khỏi phủ Vân Nam, sắc mặt ngươi quyết tuyệt như chỗ c.h.ế.t thế hả?"

Ánh mắt trong phòng lập tức chuyển từ Lý Bất Ngôn sang Tạ Tri Phi.

Tạ Tri Phi khổ trong lòng.

Ngay cả những thần kinh thô như Lý Bất Ngôn và Bùi Minh Đình mà còn nhận điều bất thường, thì thể qua mắt .

Hắn trượt khỏi lưng Chu Thanh, vịn tay khung cửa, gian nan bước từng bước trong phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-507-nguy-hiem.html.]

Tạ Tri Phi vốn định chôn chặt sự sợ hãi và lo lắng trong lòng, tra hỏi nàng lúc . những lời chất vấn đanh thép của Lý Bất Ngôn như giọt nước tràn ly, kích thích thể im lặng nữa.

Hắn bắt buộc hỏi cho lẽ.

"Yến Tam Hợp, ngươi đang giấu chúng chuyện gì ?"

Quyết tuyệt ư?

Hai chữ như châm ngòi nổ, chọc giận Lý Bất Ngôn . Nàng vớ lấy thanh kiếm bàn, sát khí đằng đằng.

"Lý đại hiệp! Lý đại hiệp bình tĩnh!"

Tiểu Bùi gia hôm nay dọa cho hết hồn đến vía khác, vội vàng can ngăn: "Ngài ơn phước tích đức cho con cháu , yên tĩnh một chút ? Tình hình rối ren lắm ."

Vừa mới trấn an xong thì sang dỗ dành .

"Yến Tam Hợp, ngươi thực sự đang giấu giếm chúng điều gì ghê gớm đấy chứ?"

Giọng điệu của Tiểu Bùi gia trở nên cực kỳ chân thành và nghiêm túc: "Chúng là gì của ngươi? Lý đại hiệp là gì của ngươi? Đừng để chúng lo lắng, sợ hãi như thế nữa ?"

Ánh mắt Yến Tam Hợp lướt qua khuôn mặt đầy lo âu của Lý Bất Ngôn, đến vẻ mặt nghiêm trọng của Bùi Minh Đình, và cuối cùng dừng gương mặt của Tạ Tri Phi.

Trên khuôn mặt tuấn tú vốn lúc nào cũng thường trực nụ cợt nhả , giờ đây còn tìm thấy chút ý nào nữa. Sự nghiêm túc và lo lắng trong mắt khiến nàng dám thẳng.

Hắn quan sát kỹ thật đấy!

"Bất Ngôn, đỡ dậy."

Tiểu Bùi gia thấy Lý Bất Ngôn tay vẫn lăm lăm thanh kiếm, vội vàng tranh phần: "Để , để đỡ cho!"

"Ai mượn ngươi!" Lý Bất Ngôn ném thanh kiếm sang một bên, lấy một cái đệm gấm êm ái lót lưng cho Yến Tam Hợp tựa .

Làm xong việc đấy, nàng vẫn quên lườm Yến Tam Hợp một cái cháy mắt: "Ngươi liệu hồn mà khai thật hết cho !"

Yến Tam Hợp yếu ớt đến mức mở nổi mắt, giọng thều thào như gió thoảng.

"Trong hầm băng, đôi mắt của Chu lão gia một nữa mở trừng trừng, và ngừng chảy những dòng nước mắt màu đen."

Trời đất ơi!

Tiểu Bùi gia c.ắ.n chặt nắm tay để ngăn hét lên vì sợ hãi.

Quay sang bên cạnh, phát hiện cha ruột cũng đang c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y y hệt, mắt trợn trừng còn to hơn cả .

"Vì thế quyết định mạo hiểm Âm giới của Chu lão gia một nữa để tìm hiểu nguyên nhân."

Tiểu Bùi gia buột miệng hỏi: "Yến Tam Hợp, Âm giới là cái xứ nào ?"

Yến Tam Hợp giải thích: "Đó là vùng ranh giới giữa dương gian và âm phủ. Những c.h.ế.t mang nặng tâm ma, chịu siêu thoát đều sẽ kẹt ở nơi đó."

Tiểu Bùi gia sang Tạ Tri Phi đầy ngưỡng mộ: Huynh , thấy ? Bà đồng nhà còn thể tự do giữa Âm giới và Dương gian đấy!

đáng tiếc là chẳng thể nào truyền tin tức cho !

Tạ Tri Phi đang tập trung cao độ Yến Tam Hợp kể chuyện, chẳng thèm để ý đến ánh mắt của .

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Chu Viễn Mặc vì lý do gì mà hút Âm giới cùng với . Hắn là phàm trần, vốn dĩ thể nào bước chân nơi đó ."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Chu Viễn Mặc. Chu Viễn Mặc nghiến chặt răng, gật đầu xác nhận: "Ta cũng cảm thấy một lực hút cực mạnh lôi tuột đó."

Nghe đến đây, trong lòng đều dấy lên một thắc mắc: Vậy tại vẫn còn sống sót trở về ?

Yến Tam Hợp khẽ nâng mí mắt lên: "Lúc ở Âm giới xảy chuyện gì, Chu Viễn Mặc, ngươi tự kể ."

"Được!" Giọng Chu Viễn Mặc vẫn còn run rẩy vì nỗi sợ hãi tan: "Âm giới... nơi đó lạnh lắm, lạnh thấu xương tủy, đau nhức đến tận tâm can."

Câu cuối cùng dứt, tất cả trong phòng đều cảm thấy ớn lạnh sống lưng, sợ hãi tột độ.

Nhất là Chu lão nhị, sợ đến mức m.á.u trong như đông cứng : "Đại ca... suýt chút nữa là..."

"Ừ!"

Ánh mắt Chu Viễn Mặc Yến Tam Hợp đầy vẻ ơn và kính trọng: "Là Yến cô nương cứu mạng ."

Yến Tam Hợp từ từ mở mắt , bình thản : "Vào thời điểm nguy cấp, m.á.u của thể mở đường đưa trở dương gian."

Nàng ít khi dùng đến hạ sách .

Bình thường chỉ cần dùng ý niệm là nàng thể thoát .

"Ta ngất xỉu là do mất m.á.u quá nhiều thôi. Ngủ một giấc, tịnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe ."

Nghe đến đây, bờ vai đang căng cứng của Lý Bất Ngôn mới từ từ thả lỏng xuống.

"Về phần tại mặt vẻ quyết tuyệt?" Ánh mắt Yến Tam Hợp nhẹ nhàng chạm ánh mắt Tạ Tri Phi: "Vẫn là hai chữ đó thôi: Hung hiểm!"

Không ai thêm lời nào nữa.

Căn phòng im ắng đến mức thấy cả tiếng thở.

Quan tài thể đóng nắp. Chỉ trong một ngày c.h.ế.t hai , một già một trẻ. Khó khăn lắm mới mời Yến Tam Hợp về giải tâm ma, thế mà ngay ngày đầu tiên bắt tay việc thì Phu nhân ngất xỉu, Tam phu nhân ngất xỉu, Chu đại gia suýt chút nữa thì kẹt vĩnh viễn ở Âm giới.

Đây chỉ đơn giản là hung hiểm nữa, mà thực sự là vô cùng nguy hiểm.

Nguy hiểm c.h.ế.t !

---

 

Loading...