Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 505: Âm giới

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:32
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu lão đại Lý Bất Ngôn mà thẳng Yến Tam Hợp, ánh mắt kiên định:

"Yến cô nương, trách nhiệm của gia chủ Chu gia qua các đời là bảo vệ cho gia đình già trẻ lớn bé bình an. Đây là trọng trách đang đè nặng vai , nhất định . Ta..."

Hắn nghiến răng, gằn từng tiếng: "Trong nhà thể để xảy thêm bất cứ chuyện gì nữa."

Yến Tam Hợp hình gầy guộc chỉ còn da bọc xương của , buông gọn lỏn hai chữ sải bước khỏi viện:

"Theo !"

Sắc mặt Chu Viễn Mặc giãn đôi chút, liếc nhanh sang lão nhị hiệu, vội vàng bước theo .

Chu lão nhị dám chần chừ nửa khắc, sang dặn dò Chu Vị Hi: "Muội qua viện của Tam tẩu xem tình hình giúp , sẽ ở đây chăm sóc mẫu ."

"Vâng, ."

"Có chuyện gì thì lập tức phái báo tin cho ."

"Muội , nhị ca yên tâm!"

Nam nhân bọn họ, mỗi đều giống như một ngọn nến, châm lửa thì chịu sáng.

Lý Bất Ngôn lầm bầm c.h.ử.i thầm một câu, định nhấc chân bước thì cảm thấy chân nặng trịch. Cúi xuống , nàng thấy chân đang Tiểu Bùi gia ôm chặt cứng.

"Lý đại hiệp, cho cùng với."

Tiểu Bùi gia ngước mặt lên, cố tỏ vẻ dũng trượng nghĩa: "Bảo vệ sự an nguy của Yến Tam Hợp là trách nhiệm thiêng liêng của ."

Tạ Ngũ Thập dặn dặn , c.h.ế.t cũng bám theo mà trông chừng.

"Hừ..."

Lý Bất Ngôn đột nhiên cảm thấy cái gã đàn ông đang bệt đất trông cũng... chút đáng yêu.

"Đi!"

Nàng đưa tay , dùng sức xách bổng lên nhẹ như nhấc một con gà con.

Tiểu Bùi gia lảo đảo vững, mặt đỏ bừng, chẳng dám thẳng Lý Bất Ngôn. Cái tư thế xách lên như thế thật là mất mặt quá mất!

lúc , một tiếng hét thất thanh từ xa vọng ...

"Bùi thái y! Bùi thái y ơi! Bùi thái y..."

Lý Bất Ngôn và Bùi Tiếu đồng loạt biến sắc.

Giọng là của Chu Thanh.

Sao ở đây? Chẳng đang ở nha môn việc cùng Tạ Tam gia ?

Hơn nữa, gọi gấp gáp như cháy nhà thế chuyện gì?

Lý Bất Ngôn lập tức thi triển khinh công, chỉ trong chớp mắt đáp xuống ngay mặt Chu Thanh.

"Đã xảy chuyện gì?"

"Nguy to ! Tam gia bước chân cửa Chu phủ thì đột nhiên lăn ngất xỉu!"

"Không chứ?"

Sống lưng Lý Bất Ngôn toát mồ hôi lạnh: "Chu lão gia điên ? Còn hại cả Tam gia nữa ?"

Chu Thanh còn kịp hỏi xem "lời ý gì" thì "vèo" một cái, một bóng lao vụt qua nhanh như tia chớp.

Bóng đó chạy gào lên:

"Cha ơi! Cha ruột của con ơi! Tạ Ngũ Thập nguy to , cha mau qua cứu !"

Trong tình huống dầu sôi lửa bỏng, Lý Bất Ngôn vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đừng là cha đẻ, là Bồ Tát sống thần tiên giáng thế thì cũng chẳng thể phân mà cứu hết cùng lúc .

"Chu Thanh, mau đưa Tam gia trong viện của Tam thiếu phu nhân nghỉ tạm. Ta gọi Tam Hợp đến ngay."

Chu Thanh vẫn ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy trong cái Chu phủ hỗn loạn , hỏi với theo: "Thế Bùi thái y đang ở ?"

"Đang ở trong viện của Tam thiếu phu nhân !"

Lý Bất Ngôn bay xa hơn mười trượng, đầu vẫn thấy Chu Thanh trơ đó thì tức điên :

"Còn ngây đó gì? Nhanh cái chân lên!"

Loạn ! Loạn hết cả lên ! Mẹ kiếp, loạn cào cào hết cả !

...

Yến Tam Hợp tới cửa hầm băng, đang định bước xuống cầu thang thì thấy tiếng Lý Bất Ngôn gọi giật . Nàng dừng bước, .

"Có chuyện gì?"

"Tam Hợp."

Lý Bất Ngôn thở hồng hộc, : "Tạ Tam gia ngất xỉu."

Cơ mặt Yến Tam Hợp cứng đờ : "Nguyên nhân là gì?"

Lý Bất Ngôn: "Không rõ. Chu Thanh bảo là bước chân cửa Chu gia thì tự nhiên lăn đùng ngất. Không là do Chu lão gia..."

"Không thể nào."

Yến Tam Hợp quả quyết: "Bát tự của Tạ Tri Phi và Chu lão gia sự xung khắc, tuyệt đối thể là do Chu lão gia ám hại..."

"Nhỡ ..."

Lý Bất Ngôn liếc Chu Thanh đầy nghi ngại: "Biết Chu lão gia bây giờ còn phân biệt trái đúng sai nữa, chuyện gì cũng dám thì ?"

Chu lão đại bên cạnh vốn định lên tiếng bênh vực: "Vớ vẩn, cha lúc sinh thời là thấu tình đạt lý nhất trần đời", nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Yến Tam Hợp, lời đến bên miệng đành nuốt ngược trở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-505-am-gioi.html.]

Mí mắt Yến Tam Hợp rũ xuống suy tư một lát, ngẩng lên một cách quả quyết:

"Lúc còn chuyện trái đúng sai thấu tình đạt lý gì nữa cả. Tam gia ngất nhất định là nguyên nhân khác. Bất Ngôn, ngươi xem tình hình Tam gia thế nào. Chu Viễn Mặc, chúng xuống hầm thôi."

"Tam gia gì mà xem, bên cạnh Chu Thanh và Tiểu Bùi gia lo liệu ."

Lý Bất Ngôn đời nào dám để Yến Tam Hợp và Chu lão đại xuống cái hầm băng quái quỷ đó một : "Ta dẫn đường, ngươi theo ."

Yến Tam Hợp khẽ gật đầu đồng ý, bám sát theo nàng.

Chu lão đại theo bóng lưng nhỏ bé của nàng, hít sâu một .

Vừa cạnh Yến Tam Hợp, thấy rõ sự lo lắng thoáng qua trong đáy mắt nàng khi tin Tam gia gặp nạn.

sự lo lắng chỉ lướt qua trong tích tắc, nhanh chóng thế bằng sự bình tĩnh đến lạnh lùng.

Nha đầu ... bản lĩnh thật sự !

Đến giờ phút , Chu Viễn Mặc mới thực sự Yến Tam Hợp bằng con mắt nể trọng khác xưa.

Hắn vội vàng bước theo, khi đến bậc thang đầu tiên, nhẹ nhàng khép cánh cửa hầm .

Yến Tam Hợp lúc trong hầm băng lạnh giá.

Chu lão gia vẫn ngay ngắn tấm phản gỗ, nhưng khác với ngày hôm qua, lớp khí đen bao phủ mặt ông dường như dày thêm một tầng, u ám hơn hẳn.

Hơn nữa...

"Yến... Yến cô nương, hôm qua lúc chúng tới đây, mắt cha rõ ràng ..."

Chu lão đại thể tiếp nữa, cánh tay buông thõng bên run lên bần bật.

Đôi mắt rõ ràng vuốt cho nhắm , giờ đây mở trừng trừng, con ngươi lồi như sắp rớt khỏi hốc mắt.

Sao thành thế ?

Không đúng!

Chu lão đại rùng ớn lạnh.

Từ khóe mắt của cha thứ gì đó đang chảy xuống. Không là nước mắt trong suốt bình thường, mà thứ chất lỏng đang rỉ từ mắt ông là...

Nước mắt màu đen!

Dây thần kinh vốn căng như dây đàn của Chu lão đại đột nhiên đứt phựt.

Hắn gần như lao bổ cái xác cha , run rẩy vươn tay định lau dòng lệ đen quái gở đó.

"Đừng động !"

Yến Tam Hợp hét lên, sải bước dài lao tới, hất mạnh tay Chu lão đại : "Tuyệt đối chạm !"

Chu lão đại thất thần quỳ sụp xuống đất, hai tay bám chặt mép phản, giọng yếu ớt như sắp c.h.ế.t: "Yến cô nương... chuyện ?"

Yến Tam Hợp nhất thời nghẹn lời.

Bởi vì chính nàng cũng từng gặp trường hợp bao giờ.

Hắc lệ (nước mắt đen), tượng trưng cho sự bi thương tột cùng, cũng đồng nghĩa với việc oan khuất thấu trời xanh.

Lẽ nào...

Chu Toàn Cửu vẫn còn lời trăn trối kịp với nàng?

Yến Tam Hợp nén đau lòng, lấy chiếc khăn tay trong n.g.ự.c , cẩn thận lau sạch từng ngón tay, nhẹ nhàng đặt tay lên khuôn mặt Chu lão gia.

Ngay lập tức, màn sương đen cuồn cuộn dâng lên, một nữa nuốt chửng lấy nàng trong.

Gần như cùng lúc đó, Lý Bất Ngôn đột nhiên hét lớn kinh hãi: "Chu lão đại ?"

Yến Tam Hợp sương đen nuốt chửng thì gì, nhưng Chu lão đại đang quỳ lù lù ở đó tự nhiên biến mất tăm ?

Người ?

Một sống sờ sờ to lớn như thế, chỉ trong chớp mắt ... thấy tăm nữa?

Lý Bất Ngôn sợ đến mức hai chân mềm nhũn, bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm buông lỏng, thanh nhuyễn kiếm rơi xuống nền đá lạnh lẽo kêu "keng" một tiếng khô khốc.

...

Vẫn là lực hút vô hình quen thuộc. Vẫn là vùng đất hoang vu lạnh lẽo quen thuộc. Vẫn là cây đại thụ khổng lồ trơ trọi chọc trời đó. Và cây vẫn là bầy quạ đen nghịt đáng sợ đó.

Điểm khác biệt duy nhất là, khi lũ quạ thấy nàng xuất hiện, chúng đột nhiên đồng loạt vỗ cánh phành phạch, tư thế hung hăng như sắp lao mổ xé nàng.

Trong lúc Yến Tam Hợp còn đang thầm kinh ngạc, thì từ phía lưng truyền đến một giọng trầm thấp, run rẩy.

"Yến cô nương."

Yến Tam Hợp phắt , sững sờ mất một lúc mới thốt lên: "Sao ngươi ở đây?"

Chu Viễn Mặc mà giải thích nổi cơ chứ.

Hắn đang quỳ linh cữu cha , bỗng nhiên cảm thấy một lực hút cực mạnh kéo tuột , một hồi cuồng trong cơn lốc xoáy đen ngòm, mở mắt thì thấy ở nơi quái quỷ .

"Đây... đây là... là ?"

Vừa mở miệng , thở của hóa thành làn khói trắng xóa. Chu Viễn Mặc lúc mới phát hiện đang run lên bần bật vì lạnh.

Lạnh quá! Cái lạnh thấu xương tủy.

Yến Tam Hợp thấy lông mi và lông mày bắt đầu đóng một lớp sương giá trắng xóa, do dự một lát lạnh lùng đáp:

"Đây là Âm giới."

---

 

Loading...