Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 496: Đoán mệnh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:23
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù qua nhiều năm, khi Mao thị nhớ cuộc gặp gỡ tình cờ vẫn thấy mặt đỏ tim đập.

Nàng nhớ rõ.

Hắn đối diện với nàng, xung quanh là đèn nến lung linh.

đôi mắt hẹp dài dường như còn sáng hơn cả đèn, khiến nàng nhịn đến gần thử, xem trong đôi mắt sáng như ẩn giấu thứ gì khác .

"Lão gia theo phụ tới thành Lạc Dương. Đêm giao thừa năm đó, phụ xem thiên tượng, phát hiện phía tây bắc điểm kỳ quái, khi hồi bẩm bệ hạ thì phụng chỉ tới xem thử."

Trời giáng dị tượng?

Yến Tam Hợp trầm ngâm: "Năm đó phía tây bắc xảy chuyện gì ?"

Mao thị nhớ : "Mùa hè năm đó, Thát Đát xâm lược, Đại Hoa chúng còn đ.á.n.h một trận với bọn họ và giành thắng lợi."

Yến Tam Hợp: "Vì chỉ mang theo con thứ?"

"Năm đứa con trai, lão thái gia bao giờ thiên vị, mỗi ngoài đều dẫn theo một đứa." Mao thị đáp: "Năm lão gia mười lăm tuổi, thông hiểu Ngũ Hành bát quái, thiên phú cũng cao, vặn đến lượt ông ."

Yến Tam Hợp khỏi cảm thán: "Thật đúng là trời định."

Một câu " trời định" khiến Mao thị cảm thán vô hạn: "Cho nên , nhân duyên đời đều là Nguyệt lão xe duyên sẵn, duyên thì mới thể ngàn dặm gặp ."

Bởi vì việc công nên phụ t.ử bọn họ ở nha môn tri phủ. Đại quan trong kinh thành tới, phụ tất nhiên chiêu đãi thịnh tình.

Mẫu một cao nhân Khâm Thiên Giám tới, bèn buộc phụ mời bọn họ về nhà khách.

Nàng mười tám tuổi, mặc dù nương nàng ở nhà thêm vài năm nhưng trong lòng vẫn sốt ruột.

Người xưa đúng, con gái lớn giữ , giữ mãi sẽ thành thù.

Mẫu mời cao nhân đến xem bói giúp nàng, xem thử chính duyên của nàng ở , khi nào sẽ đến.

Buổi tối, sắp tới phủ khách, nàng vô duyên vô cớ mất ngủ, một trằn trọc giường, yên giống như đang chiên chảo dầu.

Khuôn mặt , đôi mắt thỉnh thoảng hiện lên trong đầu.

Sao thế ?

Nàng lớn đến tuổi bao giờ cảm giác mãnh liệt với nam t.ử nào như . Giống như... giống như...

"Giống như sống mười tám năm chỉ vì để gặp ."

Mao thị nhanh chậm thở dài.

"Yến cô nương, ngươi trong lòng . Nếu , chắc chắn ngươi sẽ hiểu cảm giác của . Đêm hôm đó, trong đầu ngoại trừ thì chẳng thứ gì khác."

Người trong lòng?

Nàng !

Trong đầu ?

Nàng .

Yến Tam Hợp nhướng mắt về phía Lý Bất Ngôn: Ngươi thì ?

Lý Bất Ngôn lắc đầu.

Cả đầu óc là một nam nhân? Nàng điên chắc?

Nương , trong đầu nữ nhân đặt bản lên nhất!

Yến Tam Hợp thu ánh mắt : "Ngày đó hai cha con bọn họ đến Mao gia xảy chuyện gì?"

Mặt Mao thị ửng đỏ, cầm lấy chung uống ừng ực mấy ngụm, dùng khăn lau khóe miệng, hồi lâu mở miệng.

Yến Tam Hợp bà, hỏi: "Có điều gì khó ?"

"Cũng là chuyện khó , chỉ là cô nương xong thì đừng chê ."

"Tại ? Thời trẻ ai chẳng từng những chuyện ngu xuẩn."

Mao thị bất ngờ. Đây là đạo lý mà một ở độ tuổi Yến Tam Hợp thể , thế nhưng cô nương tự nhiên.

"Ngày đó quả thực một chuyện ngu xuẩn."

Bữa tiệc hôm đó tổ chức tại Noãn Các.

Theo lý, nữ t.ử khuê phòng tư cách lên bàn tiệc tiếp khách nam, nhưng mẫu vì để cho Chu lão thái gia xem bói cho nàng nên mang nàng theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-496-doan-menh.html.]

Nàng cửa thấy Chu Toàn Cửu quy củ uống , bên cạnh là một nam t.ử trung niên tướng mạo tuấn.

Người là cha chồng tương lai của nàng - Chu Lục Hào.

Chu Lục Hào ngẩng đầu nàng, đáy mắt khẽ sáng lên.

Sau khi hành lễ với từng thì phụ bảo nàng xuống. Nàng sát bên mẫu , bên cạnh chính là Chu Toàn Cửu.

Chu Toàn Cửu nắm chặt hai tay đặt đầu gối, ánh mắt khẽ rũ xuống, chỉ chung mặt, trông còn ngượng ngùng hơn cả đại cô nương.

Bởi vì cách gần, nàng thấy vành tai đỏ bừng.

Sao đỏ đến thế nhỉ? Nàng ức h.i.ế.p ?

Sau mấy câu hàn huyên, bữa tiệc cũng bắt đầu.

Phụ trong quan trường, tất nhiên khéo léo, xưng gọi với Chu Lục Hào .

Mẫu thấy thời cơ đến, vội chỉ nàng hỏi: "Chu đại nhân, đứa nhỏ năm nay tròn mười tám, ngài xem giúp một quẻ ."

Cô nương mười tám tuổi xem cái gì, Chu Lục Hào cũng cần hỏi : "Đưa sinh thần bát tự ."

Mẫu vội vàng báo ngày tháng năm sinh.

Chu Lục Hào nhi tử, hình như là thử thách : "Con tính giúp !"

Mặt Mao thị đỏ bừng.

Không chỉ đỏ mặt, tim còn đập thình thịch giống như chuyện gì mờ ám thể để khác thấy, nàng vội vàng liếc trộm bên cạnh một cái.

Người nọ lúc trở nên điềm tĩnh, đầu tiên là chằm chằm mặt của nàng một hồi, đó lấy ngón tay chấm chút nước , bắt đầu tính toán bàn.

Ngón tay dài, khớp xương rõ ràng.

Nương từng , chiều dài ngón tay của một thể hiện mức độ thông minh của đó. Mao thị tay phụ , tay , mặt đỏ thêm.

Người còn thông minh hơn phụ !

"Đại tiểu thư cầm tinh chuột, sinh mùng một tháng giêng buổi trưa, bát tự , mệnh . Cả đời lo ăn lo mặc, hơn nữa tuổi tác càng lớn phước báo càng nhiều."

Hắn ngước mắt nàng một cái, : "Tướng mạo đại tiểu thư , vầng trán đầy đặn, vành tai đầy đặn, mệnh vượng phu."

Nàng hổ đến mức càng lúc càng cúi thấp đầu, cằm sắp dính n.g.ự.c luôn .

"Chính duyên của đại tiểu thư ở đây mà ở phía đông bắc thành Lạc Dương. Cầm tinh thích hợp nhất là thỏ. Sao Hồng Loan của cô nương động, việc vui ước chừng đang ở ngay mắt."

Như là ma xui quỷ khiến, nàng ngẩng đầu buột miệng hỏi: "Xin hỏi Chu công t.ử tuổi con gì?"

Hắn ngẩn , mặt lập tức đỏ lựng đến mang tai, giọng nhỏ như muỗi kêu.

"Ta cầm tinh con thỏ."

Cầm tinh thỏ, nhỏ hơn nàng ba tuổi, khớp với câu "nữ hơn ba, ôm gạch vàng".

Nhà ở thành Tứ Cửu, chính là phía đông bắc thành Lạc Dương.

Chu gia chấp chưởng Khâm Thiên Giám, là bản lĩnh nhất đời , chỉ khác cầu bọn họ chứ chuyện bọn họ cầu xin khác.

Nếu nữ nhi gả thì tất nhiên là cả đời lo ăn, lo mặc.

Ánh mắt mẫu lập tức nóng rực lên, chẳng lẽ hỉ sự ứng mắt?

"Cha, con đúng ?"

Chu Lục Hào "Ừ" một tiếng, dặn dò mẫu : "Phu nhân gần đây chú ý, xem ..."

"Chu đại nhân."

Mẫu cực kỳ vô lễ mà ngắt lời, đ.á.n.h bạo vươn tay chỉ nàng , đó chỉ bên cạnh nàng.

"Hai bọn họ kết thành nhân duyên, ngài thấy ?"

Chu Lục Hào hiển nhiên chấn động, giống như mơ cũng ngờ vị tri phủ phu nhân dám lời như .

"Ta... mới vụng trộm tính toán thử."

Mặt nọ còn đỏ, giọng nhẹ nhưng ai cũng thể thấy rõ ràng.

"Là nhân duyên trời định. Vượng phu, vượng phụ, vượng trạch."

---

 

Loading...