Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 495: Hoa đăng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:22
Lượt xem: 256

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nàng mười hai tuổi, phụ kinh báo cáo công tác. Cũng khéo biểu tỷ của mẫu ở kinh thành cưới con dâu, bèn nhờ đưa thiệp mời tới.

Phu thê hai thương nghị, dứt khoát cùng kinh.

Sau khi tới nơi thì ở nhờ nhà dì họ. Dì họ thấy nàng thì cực kỳ yêu thích, còn khen dáng vẻ và nhân phẩm của nàng như , nếu chịu ở kinh thành, chắc chắn thể gả một gia đình .

Mẫu nỡ gả nàng xa, chỉ đ.á.n.h trống lảng.

Hôn sự long trọng, tân nương cũng xinh , nhưng nàng giục mẫu sớm trở về.

Nàng thích kinh thành.

Cô nương ở đây quen thói qua khe cửa, nàng từ thành Lạc Dương tới thì lời trong lời ngoài đều chê Lạc Dương là nơi nhỏ bé.

Họ chê hoa mẫu đơn thêu áo nàng lớn quá, thực quê mùa.

Họ chê trâm cài đầu nàng thật , bảo rằng các cô nương nhà thanh quý đều đeo trâm ngọc.

Mẫu đơn lớn, chẳng lẽ hoa cúc mới lớn?

Mẫu đơn Lạc Dương nổi tiếng thiên hạ, đây là loài hoa mà nữ hoàng Võ Tắc Thiên cũng yêu thích, tượng trưng cho phú quý.

Trâm vàng thì ? Bổn đại tiểu thư thích đeo vàng, đeo bạc, các ngươi quản chắc?

Trước khi xuất phát về quê, mẫu đưa nàng đến miếu dâng hương.

Mẫu từ khi sinh hạ nàng, mỗi tháng mùng một, hôm rằm đều bái Bồ Tát, trong nhà cũng thiếu Phật đường.

Mẫu tới chỗ nào thì sẽ đến bái Phật ở đó. Nói theo lời bà, siêng thắp hương, chứ đến lúc nước đến chân mới nhảy thì Bồ Tát sẽ phù hộ.

Lần đến ngôi chùa tên Giới Đài ở gần đó, dì họ chùa tiêu tai, cầu phúc, tránh họa linh nghiệm nhất.

Nàng mười hai tuổi, còn tin Thần Phật. Mẫu ở bên vái lạy, nàng yên bèn ngó trái ngó trong đại điện.

Nhìn tới phía Phật đường, nàng thấy một tiểu công t.ử mặc áo trắng, hai tay chắp n.g.ự.c quỳ gối bồ đoàn, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm.

Tiểu công t.ử sinh đến , môi hồng răng trắng, hơn ba tên nhóc xí đầu tóc trái đào nhà bao nhiêu .

Nàng thầm đoán chừng tuổi của tiểu công t.ử , cùng lắm thì quá mười tuổi.

Một công t.ử cẩm y mười tuổi thì chuyện gì cần bái Bồ Tát chứ?

Nàng bộ vòng phía , vểnh tai lên lén xem đang lẩm bẩm gì.

Vừa , nàng thấy buồn . Thì tiểu công t.ử còn là một hiếu tử, đang cầu nguyện Bồ Tát phù hộ nương ruột bình an.

Lúc , tiểu công t.ử cầu phúc xong, dậy khỏi bồ đoàn, xoay thì bắt gặp nụ kịp thu mặt nàng.

Tiểu công t.ử hờ hững liếc nàng một cái, biểu cảm gì mà rời ngay.

Nàng hừ một tiếng, thầm nghĩ các tiểu thư ở kinh thành vẻ thì thôi , đến các tiểu công t.ử cũng vẻ thanh cao như , hiểu mấy chữ "hòa khí sinh tài" ?

lúc mẫu gọi nàng đến chỗ phương trượng rút thăm, nàng vội quẳng chuyện đầu.

"Yến cô nương, đấy là đầu tiên chúng gặp mặt."

Mao thị mười hai tuổi gặp Chu Toàn Cửu. Phó di nương qua đời năm Chu Toàn Cửu chín tuổi.

Như ngày đó đến chùa Giới Đài là vì cầu phúc cho Phó di nương.

Yến Tam Hợp hỏi: "Sau đó thì ? Lại xảy chuyện gì?"

"Có thể xảy gì nữa chứ? Sau đó theo cha nương trở về Lạc Dương, tiếp tục đại tiểu thư của ."

Mao thị uống một ngụm nóng nhuận giọng, lúc ngẩng đầu Yến Tam Hợp, trong mắt bà hiện lên sự dịu dàng khiến cho trái tim Yến Tam Hợp chấn động.

Cảm giác như bà trở về cái tuổi mối tình đầu.

"Vậy gặp mặt thứ hai là khi nào?"

"Là sáu năm ."

Sáu năm , Mao thị mười tám tuổi.

Yến Tam Hợp: "Cô nương thành Lạc Dương bình thường khi nào thì xuất giá?"

"Bình thường là mười sáu, mười bảy tuổi. Dường như ở tuổi của Yến cô nương thì đều định nơi chốn ."

Mao thị đặt chung xuống: "Tình hình của đặc thù. Nương đành lòng cho gả sớm, thầy bói cũng nên gả sớm."

"Thầy bói?" Yến Tam Hợp hỏi: "Ai tính?"

"Ta ." Mao thị nàng hỏi đến sửng sốt: "Dù nương như , hẳn là cao tăng nào phê mệnh thôi. Lúc còn trẻ thật tin mấy cái , đến Chu gia mới từ từ tin."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-495-hoa-dang.html.]

"Ừ, ngươi tiếp ."

Mao thị mười tám tuổi duyên dáng yêu kiều, khoa trương thì tới cửa cầu san bằng ngưỡng cửa Mao gia vài tấc.

Bạn trong khuê phòng của Mao thị từng đều lượt lập gia đình, nàng vẫn chẳng thấy .

Mao thị gấp ?

Nàng vội.

Cuộc sống ở nhà đẻ , lo ăn lo mặc, ai dám chọc giận nàng.

Hơn nữa, thành Lạc Dương lớn như , trẻ tuổi thích kết hôn thế gia nhiều như , nàng đều từng gặp , nhưng chẳng ai lọt mắt nàng cả.

Lễ hội đèn lồng Thượng Nguyên năm , thành Lạc Dương vẫn tổ chức hội hoa đăng như khi.

Mao thị là thiên kim tri phủ, theo lý hẳn tường thành ngắm cảnh, nhưng nàng yên .

Mẫu lay chuyển , đành lệnh cho nàng mang theo hai nha , hai thị vệ dạo ở gần đó, còn sai ba đứa con trai theo hộ tống.

Ngày hôm đó, tất cả trong thành Lạc Dương đều đổ xem đèn. Chưa bao xa, cả nhóm dòng xô đến tan tác, ai tìm ai.

Mao thị sợ, chỉ cần nàng báo tên họ thì bất cứ binh lính tuần hành nào cũng thể báo tin cho phụ .

Nàng , bỗng nhiên ánh mắt một cái đèn hình chuột hấp dẫn.

Nàng cầm tinh con chuột.

Nghệ nhân đèn ngựa, đèn rồng, đèn thỏ... đều , chỉ mỗi đèn chuột thì trông lắm.

"Ông chủ, đèn , bao nhiêu tiền?"

"Ba văn."

Mao thị định đầu bảo nha trả tiền, chợt nhớ hỏng bét , nha thị vệ đều lạc mất, nàng chẳng văn tiền nào.

Xong đời, đường đường là đại tiểu thư nhà tri phủ, hôm nay mất mặt .

"Ba văn tiền đây."

Một bàn tay thon dài cầm lấy đèn hình chuột, đưa tới mặt nàng: "Cô nương, cầm ."

Mao thị ngẩng đầu.

Trước mặt là một gương mặt thể khiến cho hít thở thông.

Đôi mắt hẹp dài, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, còn làn da trắng đến gần như trong suốt.

Hắn mặc một bộ áo bào xám tầm thường, hình thon dài, ước chừng cao hơn nàng một cái đầu rưỡi.

Trái tim Mao thị lập tức rối loạn, buột miệng : "Sao đưa ?"

Người nọ nở nụ bên môi: "Vậy vứt nhé?"

"Ấy, ngươi cái ..."

"Chùa Giới Đài." Hắn nàng: "Ngươi còn với mà."

Chùa Giới Đài?

Chùa Giới Đài!

Mao thị mặt mày nọ, lập tức nhớ : "A... Ngươi là tiểu công t.ử ở chùa Giới Đài!"

Sao thoáng cái cao như ?

Mao thị trừng lớn đôi mắt.

Còn nữa, kinh thành ? Sao tới Lạc Dương?

Hắn nhét đèn chuột trong tay nàng, đầu ngón tay lơ đãng lướt qua lòng bàn tay nàng, sự tê dại chợt lan tràn .

Nàng vội vàng rụt tay , ngờ trong tay cầm cái đèn, đèn nàng hất đến lắc lư qua , giống hệt như trái tim của nàng lúc .

Mặt Mao thị nóng như lửa thiêu, năng lộn xộn: "Tiểu... tiểu công tử, ngươi... ngươi tên là gì?"

"Chu Toàn Cửu."

Hắn khẽ đáp.

---

 

Loading...