Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 491: Không quên chốn cũ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:18
Lượt xem: 274

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong bốn phòng di nương, chẳng lẽ chỉ mỗi Phó di nương là sinh con trai thôi ?

Yến Tam Hợp cần hỏi cũng lờ mờ đoán nguyên nhân, chỉ thể rơi một trong hai trường hợp:

Hoặc là phận các di nương khác hẩm hiu, phước phần sinh quý tử. Hoặc là Lão phu nhân chỉ cho phép Phó di nương sinh hạ con trai, còn những khác chỉ phép sinh con gái.

"Sau đó mới lão gia nhà các ngươi?" Lão tổng quản tiếp lời: "Vâng, cũng khi viên phòng nhiều năm, Lão thái gia mới Lão gia nhà chúng ."

Yến Tam Hợp: "Chu lão gia là do ai nuôi nấng?"

Lão tổng quản: "Là Phó di nương nuôi lớn."

Yến Tam Hợp cảm thấy điểm bất hợp lý.

"Phó di nương sức khỏe vốn yếu ớt, Lão phu nhân các ngươi tuy thương biểu , nhưng yên tâm giao con cho nàng nuôi ?"

Lão tổng quản hỏi đến đây, khỏi dừng nghiêm túc đ.á.n.h giá Yến Tam Hợp. Tuổi đời còn trẻ, gương mặt vẫn còn nét non nớt, nhưng lời toát lên sự trầm và sắc bén già dặn hơn hẳn so với lứa tuổi.

"Phó di nương từng , đích là đích, thứ là thứ, tôn ti trật tự thể loạn." Lão tổng quản kể : "Bà còn bảo chẳng sống bao lâu nữa, mấy năm ngắn ngủi cứ để bà gần gũi chăm sóc con, cũng coi như uổng công mang nặng đẻ đau, trọn vẹn tình mẫu tử."

Yến Tam Hợp sững sờ: "Phó di nương qua đời khi nào?"

"Năm Lão gia lên chín tuổi." Lão tổng quản thở dài: "Kỳ thực thái y cũng cảnh báo, Phó di nương nếu sống thọ thì tuyệt đối nên sinh nở. mang thai, mà là t.h.a.i nam, thử hỏi nỡ bỏ cho đành."

"Thế còn Lão phu nhân?" Yến Tam Hợp thắc mắc: "Bà cũng khuyên Phó di nương giữ đứa bé ?"

Lão tổng quản lắc đầu: "Lão phu nhân khuyên. Bà nếu mở lời khuyên can, Phó di nương sẽ sinh nghi kỵ, nghĩ ngợi lung tung. Bà chỉ dặn dò hạ nhân hầu hạ hết sức cẩn trọng, chu đáo."

Yến Tam Hợp lão tổng quản đăm chiêu suy nghĩ, một lúc lâu mới thốt lên: "Thật đúng là tỷ tình thâm!"

"Không dám giấu cô nương, Lão phu nhân đối xử với Phó di nương thế nào, lão nô đều thấy cả, quả thực là thật tâm thật ." Lão tổng quản bồi hồi nhớ : "Lúc Lão gia nhà chúng còn trong bụng Phó di nương hơn tám tháng, bà đỡ và bà v.ú chuẩn đấy. Ngày sinh nở, non nửa Thái y viện đều mời đến túc trực."

"Sau khi Lão gia chào đời, các loại t.h.u.ố.c bổ quý hiếm đưa đến như nước chảy. Nếu sự chăm sóc tận tình , với sức khỏe như ngọn đèn gió của Phó di nương, thì đừng là chín năm, e là chín tháng cũng khó mà qua khỏi."

Nói tới đây, lão tổng quản ngừng một chút tiếp tục: " cũng , Phó di nương cũng xứng đáng Lão phu nhân đối đãi như . Lão nô sống ngần năm đời, từng gặp nào sống điều, trọng tình trọng nghĩa như Phó di nương."

"Ý ông là ?"

"Lão phu nhân bốn con trai. Sinh nhật hàng năm của các công tử, Phó di nương đều tự tay may cho mỗi một bộ quần áo mới, coi như là quà mừng."

Lão tổng quản nghẹn ngào: "Ngay cả năm bà lâm bệnh nặng, Lão phu nhân cấm tiệt cho đụng kim chỉ vì sợ hại mắt, hại thần, bà vẫn lén lút chong đèn khâu vá."

Yến Tam Hợp liếc mắt hiệu cho Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn khẽ gật đầu hiểu ý, lặng lẽ lui ngoài.

Sống đến từng tuổi, đây là đầu tiên nàng chuyện thê trong nhà chung sống hòa thuận, tình sâu nghĩa nặng đến thế. Thật là chuyện lạ hiếm ! Không , nàng tìm mấy hầu già trong phủ để xác minh cho chắc chắn.

Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Sau khi Phó di nương qua đời, Chu lão gia đưa sang cho Lão phu nhân nuôi dưỡng ?"

Lão tổng quản lắc đầu.

"Lão gia từ nhỏ sớm theo Lão thái gia học về bát tự, xem bói. Lão thái gia đích kèm cặp, mang theo bên để truyền dạy. Lão phu nhân chỉ phụ trách chăm lo chuyện cơm nước, áo mặc hàng ngày cho Lão gia mà thôi."

Yến Tam Hợp chỉ tay xuống nền gạch đá xanh chân: "Từ đó về , ông liền dọn ở trong cái viện ?"

Lão tổng quản đính chính: "Cô nương chính xác . Phải là bắt đầu từ lúc đó, Lão gia sống một trong viện ."

Yến Tam Hợp cảm thấy kinh ngạc: "Nói , viện cũng chính là nơi ở của Phó di nương?"

" ." Lão tổng quản gật đầu xác nhận: "Nếu thì Lão gia bảo, viện ông ở cả đời quen bén tiếng, dọn khác cả."

Yến Tam Hợp càng thêm ngạc nhiên: "Nói cách khác, Chu lão gia trút thở cuối cùng ngay tại viện ?"

" ."

"Viện tên gọi là gì?"

"Viện Ngô Đồng."

"Ai là đặt tên cho nó?"

"Là Lão thái gia đặt."

Yến Tam Hợp nhíu mày suy tư. Một sinh ở đây, lớn lên ở đây, và cuối cùng c.h.ế.t cũng tại nơi đây. Ngoài việc hoài niệm chốn cũ, điều còn ẩn chứa ý nghĩa gì nữa? Đầu óc nàng cuồng với những suy luận và phân tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-491-khong-quen-chon-cu.html.]

Yến Tam Hợp xoay tới bên giường. Chăn đệm giường gấp gọn gàng, ngăn nắp.

"Chu lão gia liệt giường bao lâu?"

Lão tổng quản: "Lão gia lâm bệnh hơn nửa năm."

Yến Tam Hợp: "Ai là chăm sóc?"

"Ngoài hạ nhân , còn ba chúng ."

Chu lão đại nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng, chỉ tay về phía gian phòng bên cạnh, khoa tay múa chân mô tả. "Trong phòng vốn một gian phòng nhỏ thông sang. Ba chúng phiên ngủ ở đó để túc trực, mỗi một đêm."

Yến Tam Hợp: "Còn Phu nhân thì ?"

Chu lão đại giải thích: "Sức khỏe nương , chịu thức khuya. Nếu ban đêm ngủ ngon giấc thì ngày hôm bà sẽ đau đầu dữ dội."

Yến Tam Hợp: "Cho nên suốt hơn nửa năm Chu lão gia đổ bệnh, đều là do ba các ngươi chăm sóc?"

Chu lão đại gật đầu.

Yến Tam Hợp chăm chú: "Có mệt ?"

Chu lão đại nghiêm mặt: "Làm con cái báo hiếu cha , há thể than mệt."

Yến Tam Hợp liếc mắt sang bên cạnh: "Còn ngươi thì , Chu Nhị gia?"

Chu lão nhị lắc đầu: "Không thấy khổ, cũng chẳng thấy mệt. Đó là bổn phận con."

Người xưa câu: "Bệnh lâu thảo cũng hóa sầu", con cái hiếu thảo đến mấy mà cha liệt giường lâu ngày cũng dễ sinh nản lòng. thái độ của họ, thể thấy tình cảm giữa Chu lão gia và ba con trai thực sự sâu nặng.

"Đưa đến thư phòng của ông xem thử."

Lão tổng quản: "Yến cô nương, mời theo lối ."

...

Thư phòng ngay tại sương phòng phía Tây, một gian phòng rộng rãi, ngăn cách bởi một tấm bình phong lớn. Phía bình phong là bàn việc, xung quanh bày biện một vòng kệ Đa Bảo, đó trưng bày đủ loại bình gốm, chậu cảnh quý giá. Phía tấm bình phong là những giá sách cao ngất ngưởng.

Yến Tam Hợp lướt mắt qua, phát hiện giá là sách về Chu Dịch, Bát Quái, Phong Thủy.

"Có thể kê thêm hai chiếc giường nhỏ trong thư phòng ?"

Chu lão đại giật : "Cô nương gì..." Thư phòng là nơi riêng tư và quan trọng nhất của một đàn ông, thể tùy tiện kê giường ngủ .

Yến Tam Hợp thẳng thắn: "Ta định bắt đầu từ hôm nay, buổi tối sẽ nghỉ ngay tại đây để rà soát từng cuốn sách, từng món đồ một. Đại gia đồng ý ?"

Sắc mặt Chu lão đại biến đổi. Thư phòng chỉ là nơi việc, mà còn là nơi cất giấu những bí mật thầm kín nhất. Sau khi phụ qua đời, bù đầu với công việc trong phủ, sức khỏe kém nên vẫn kịp sắp xếp, kiểm kê thư phòng. Vì thế, cũng rõ liệu phụ cất giấu bí mật động trời nào ở đây .

"Không đồng ý cũng đồng ý." Thấy do dự, Yến Tam Hợp dứt khoát rõ quan điểm. "Muốn giúp Chu lão gia giải tâm ma, thì đừng là cái thư phòng , ngay cả những bí mật thâm cung bí sử nhất trong phủ cũng phơi bày ánh sáng, giấu giếm bất cứ điều gì. ngươi cứ yên tâm, sẽ giữ kín như bưng, tuyệt đối để lọt ngoài nửa lời."

Đã đến nước , còn lựa chọn nào khác ? Chu lão đại đành hiệu cho lão quản gia.

Lão tổng quản vội đáp: "Cô nương yên tâm, giường êm, chăn ấm, chậu than sưởi, lão nô sẽ chuẩn đầy đủ, chu đáo."

Lần , đến lượt Tiểu Bùi gia trợn tròn mắt. Yến Tam Hợp Chu gia, còn thì ?

"Khoan , chuẩn bốn cái giường."

Tiểu Bùi gia nhớ đến nhiệm vụ mà Tạ Ngũ Thập giao phó, bèn dõng dạc tuyên bố: "Ta và Tam gia cũng sẽ nghỉ đây. Nếu chỉ dựa sức của hai Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn thì đến ngày tháng năm nào mới xong việc?"

Yến Tam Hợp đang định mắng "Hai các ngươi tội gì chen góp vui", nhưng nghĩ tình hình rối ren hiện tại của Chu gia, một nàng quả thực xoay xở kịp.

"Thôi , dọn dẹp cho chúng một gian trong viện ."

Chu lão đại vội can ngăn: "Yến cô nương, một gian đủ . Nam nữ thụ thụ bất , e tiện."

Tiểu Bùi gia phất tay xòa: "Yên tâm , trong mắt nàng bọn coi là nam nhân mà lo."

Yến Tam Hợp: "..."

---

 

Loading...