Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 490: Viện tử

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:17
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực chuyện cũng chẳng gì là khó mở miệng cả.

"Nương vốn tính tình kỹ tính, cầu trong chuyện ăn ở. Bà chê cái viện phía Tây đó chật chội, bí bách nên cãi với cha vài , đòi đổi chỗ ở. Cha đồng ý đổi, thế là bà giận dỗi dọn hẳn sang khu phía Đông ở riêng."

Sợ Yến Tam Hợp hiểu lầm mối quan hệ của cha , Chu Viễn Mặc vội vàng đính chính thêm: " tình cảm phu thê giữa hai họ hề hiềm khích gì nhé. Hai họ vẫn ân ái, mặn nồng..."

"Chu lão gia nạp chứ?"

"Không, tuyệt đối ."

"Không nạp , nhưng chia viện ngủ riêng." Yến Tam Hợp càng nhíu mày chặt hơn: "Vậy đời sống chăn gối của họ thì giải quyết thế nào? Ai là chủ động đến viện của ai?"

Câu hỏi táo bạo thốt , ngoại trừ Lý Bất Ngôn mặt trơ mày dạn , thì tất cả những đàn ông mặt ở đó đều đỏ mặt tía tai như m.ô.n.g khỉ.

Tiểu Bùi gia lén Yến Tam Hợp, thầm thán phục: Sao một cô nương chồng mà dám hỏi han mấy chuyện tế nhị một cách tỉnh bơ như thế nhỉ? Còn hỏi ai đến viện ai nữa chứ. Ái chà chà, đến con gà đồng dày dạn tình trường như đây còn thấy hổ c.h.ế.t .

Lão tổng quản vội vàng lên tiếng giải vây: "Mỗi tối Lão gia đều sang viện của Phu nhân dùng cơm. Ăn xong thì hai trò chuyện tâm tình, hoặc nghỉ ngơi một chút. Đến khuya Lão gia mới trở về viện của để ngủ."

"Nói cách khác, chuyện sinh hoạt vợ chồng của Chu lão gia và Chu phu nhân đều diễn bên phòng của Chu phu nhân." Yến Tam Hợp chốt vấn đề: "Kể cả trời mưa gió bão bùng tuyết rơi đầy trời, Chu lão gia cũng nhất quyết đội mưa đội tuyết về viện ngủ chứ bao giờ ngủ qua đêm ?"

" thưa Yến cô nương." Lão tổng quản xác nhận: "Lão gia thường bảo là chỉ khi giường của ở viện cũ thì ông mới thể ngủ ngon giấc thôi."

Vừa chuyện, đoàn đến góc Tây Bắc của phủ. Lão tổng quản chỉ tay cái viện phía mặt : "Đây chính là nơi ở của Lão gia."

Hai bên cổng viện đều canh gác nghiêm ngặt. Một bên là hai tên thị vệ lực lưỡng, bên là một hàng dài hạ nhân cúi đầu cung kính.

Yến Tam Hợp nhẩm đếm nhanh: hạ nhân tổng cộng tám , gồm hai bà v.ú già, bốn đại nha và hai gã sai vặt.

"Đây đều là những cận hầu hạ cha lúc sinh thời." Chu lão đại chỉ hai tên thị vệ: "Còn hai là thị vệ trong phủ, do đặc biệt cắt cử đến đây để trông coi, bảo vệ viện ."

Rất , nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, thiếu một ai.

Yến Tam Hợp: "Ta xem qua cái viện ."

Viện hai lớp cửa. Lớp cửa thứ nhất dẫn nhà chính, sảnh phụ và tiểu sảnh tiếp khách. Lớp cửa thứ hai dẫn khu vực riêng tư gồm phòng ngủ và thư phòng.

Mấy gian phòng nhỏ ở góc sân là nơi ở của đám hạ nhân.

Cảm nhận đầu tiên của Yến Tam Hợp đối với cái viện là: Bình thường. Bố cục bình thường, bài trí bình thường, chẳng điểm gì đặc sắc nổi bật cả, chứ đừng đến hai chữ "tinh tế" "khéo léo".

"Lúc xây dựng phủ , cái viện tu sửa gì ?"

"Không sửa." Lão tổng quản đáp: "Lão gia bảo ở quen , thấy thoải mái nên đổi gì cả."

Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Tòa nhà tân trang năm nào? Lúc đó Lão gia bao nhiêu tuổi?"

Lão tổng quản ngẫm nghĩ một lát trả lời: "Là khi Lão gia chính thức tiếp quản gia đình. Lúc đó các phòng Đại, Nhị, Tam, Ngũ lượt dọn ở riêng, Lão gia mới cho tân trang bộ khu nhà chính ."

Chu lão gia ba mươi tuổi lên nắm quyền, thì thời điểm tu sửa nhà cửa chắc cũng loanh quanh thời gian đó.

Yến Tam Hợp nhẩm tính thời gian, hỏi: "Đồ đạc vật dụng của Chu lão gia vẫn còn giữ nguyên hiện trạng chứ?"

Chu lão đại vội khẳng định: "Tất cả đều còn nguyên vẹn, thiếu thứ gì. Ngay khi cha tâm ma, hạ lệnh nghiêm cấm bất cứ ai di chuyển đụng chạm đồ đạc của ông ."

Cuối cùng cũng một trường hợp khác biệt so với Quý Lão phu nhân và Tĩnh Trần sư thái - những mà đồ đạc di vật đều đem đốt sạch hoặc vứt bỏ hết.

Yến Tam Hợp thở phào nhẹ nhõm: "Được , trong xem thử nào."

Nơi cần kiểm tra kỹ lưỡng thực chỉ hai chỗ: Phòng ngủ và Thư phòng.

Phòng ngủ rộng lắm, cách bài trí vô cùng đơn giản, mộc mạc. Chiếc giường ngủ khảm xà cừ, hoa văn chạm trổ cũng chỉ là những họa tiết hoa cỏ phú quý thông thường, gì đặc biệt.

Bên cạnh đầu giường đặt một chiếc đèn lồng cung đình. Chiếc đèn chế tác khá tinh xảo, cầu kỳ, chỉ điều qua lớp vỏ bên ngoài ngả màu thì thể đoán tuổi đời khá lâu .

Chu lão đại thấy ánh mắt Yến Tam Hợp dừng lâu chiếc đèn, bèn nhanh nhảu giải thích: "Chiếc đèn là vật ngự ban của một vị quý nhân trong cung tặng cho tổ phụ . Tổ phụ truyền cho cha . Cha quý nó như bảo bối, lúc nào cũng đặt ở đầu giường!"

Yến Tam Hợp thuận miệng hỏi: "Vị quý nhân nào thế?"

Chu lão đại ngờ Yến Tam Hợp hỏi chi tiết đến thế, ấp úng trả lời , vội đưa mắt cầu cứu sang lão tổng quản.

Lão tổng quản thận trọng đáp: "Lão thái gia lúc sinh thời rõ danh tính, chỉ bảo chung chung là quý nhân trong cung thôi ạ."

Yến Tam Hợp: "Quý nhân trong cung thường xuyên ban thưởng cho Chu gia ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-490-vien-tu.html.]

"Không giấu gì Yến cô nương, cũng đấy ạ." Ánh mắt lão tổng quản ánh lên vẻ tự hào: "Chu gia chúng là nhân tài kiệt xuất trong nghề phong thủy bói toán mà. Các vị nương nương trong cung mỗi khi chọn ngày lành tháng để việc gì trọng đại đều tìm đến Chu gia nhờ xem giúp. Xem chuẩn, đoán đúng thì tất nhiên sẽ ban thưởng hậu hĩnh ."

Yến Tam Hợp: "Thường thì họ sẽ ban thưởng những gì?"

Lão tổng quản: "Cũng hẳn là những vật quá quý giá đắt tiền ạ, phần lớn đều là những vật dụng trang trí, đồ chơi tinh xảo, nhưng đó cũng là tấm lòng ưu ái của quý nhân. Nếu cô nương xem thì trong kho vẫn còn lưu giữ một ít đấy ạ."

"Để hãy xem." Yến Tam Hợp dời ánh mắt sang chỗ khác.

Bên cạnh chiếc đèn cung đình là một chiếc bàn nhỏ thấp, bàn đặt một chiếc bình gốm mỹ nhân cổ cao, nhưng bên trong trống , chẳng cắm hoa cỏ gì cả.

"Cái bình thường dùng để cắm hoa gì?"

"Chỉ là vật trang trí bày cho thôi. Cha thích trong phòng ngủ mùi hoa cỏ, cũng thích cắm mai cắm trúc gì cả, ông ưa sự sạch sẽ, thoáng đãng. Nương chê căn phòng đơn điệu quá, lạnh lẽo nên mới chọn cái bình đặt đây cho chút sinh khí."

Yến Tam Hợp bước gần quan sát kỹ chiếc bình. Chỉ liếc qua một cái nàng nhận đây là tác phẩm của một danh gia gốm sứ nổi tiếng, nước men cực kỳ tinh xảo, sắc nét.

Dưới cửa sổ kê một chiếc giường nệm êm ái, đó đặt một chiếc bàn vuông nhỏ và vài cái đệm gấm mềm mại.

Mặt bàn lên nước bóng loáng, màu sắc sờn cũ, chứng tỏ Chu lão gia thích ở vị trí .

Đối diện với giường nệm là hai chiếc tủ quần áo lớn. Yến Tam Hợp mở cửa tủ xem, bên trong treo đầy quần áo bốn mùa của Chu lão gia, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Màu sắc trang phục chủ đạo là màu xanh lam và xám tro, thỉnh thoảng mới thấy lọt một hai bộ màu sáng hơn chút.

Yến Tam Hợp ước lượng kích cỡ quần áo hỏi: "Chu lão gia cao bao nhiêu?"

"Lão gia và Đại gia vóc dáng và chiều cao tương đương ."

Lão tổng quản bổ sung thêm: "Lão gia từng lúc còn trẻ, thực ông còn cao hơn Đại gia một chút, nhưng về già xương cốt co nên cũng thấp đôi chút."

Yến Tam Hợp nhận xét: "Những bộ quần áo màu sắc thế , nước da trắng trẻo mặc mới , mới tôn da ."

Lão tổng quản gật đầu tán thưởng: "Cô nương quan sát tinh tế thật đấy. Nước da của Lão gia giống với mẫu ruột của ngài , trắng trẻo, mịn màng và sạch sẽ vô cùng."

Yến Tam Hợp: "Mẫu của ông như thế nào?"

Lão tổng quản: "Mẫu của Lão gia họ Phó, là biểu ruột của Lão phu nhân."

Biểu tỷ và biểu cùng lấy chung một chồng ư?*

(*Chế độ đa thê thời xưa cho phép điều , gọi là "đằng " hoặc nạp tộc).

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Tại Lão phu nhân nạp chính biểu ruột của di nương cho chồng?"

Lão tổng quản giải thích: "Phó di nương sinh thiếu tháng, từ nhỏ ốm yếu bệnh tật, quanh năm suốt tháng bạn với t.h.u.ố.c thang. Vì thế mà trong vòng trăm dặm chẳng ai dám đến dạm hỏi cưới nàng cả."

"Lão phu nhân thấy biểu tuổi lớn mà vẫn lẻ bóng, bên nhà đẻ ghẻ lạnh, hắt hủi, nên vì thương cảm tình m.á.u mủ mà đón nàng về nạp cửa ."

Yến Tam Hợp nhạt đầy châm biếm: "Tấm lòng của Lão phu nhân quả thực bao la rộng lớn như biển cả nhỉ. Vì thương biểu mà sẵn sàng chia sẻ cả trượng phu của ?"

"Chuyện ..." Lão tổng quản vội vàng phân bua: "Cô nương điều . Ước nguyện ban đầu của Lão phu nhân khi đón nàng về chỉ đơn giản là cho nàng một chốn dung , một mái nhà nương tựa lúc ốm đau mà thôi. Dù thì Chu gia gia đại nghiệp lớn, nuôi thêm một miệng ăn cũng chẳng đáng là bao."

Yến Tam Hợp hỏi xoáy: "Nạp nhà để nuôi báo cô, là nạp thẳng lên giường trượng phu luôn?"

Câu hỏi thẳng thừng và sắc bén khiến tất cả mặt, ngoại trừ Lý Bất Ngôn, đều cảm thấy chói tai và ngượng ngùng.

Nhất là hai vị gia của Chu phủ. Dù xét về mặt huyết thống, vị Phó di nương mới chính là bà nội ruột của bọn họ.

"Yến cô nương, xin đừng hiểu lầm. Phó di nương là , tính tình hiền lành, an phận thủ thường, học thức, hiểu lễ nghĩa."

Lão tổng quản tiếp tục kể: "Sau khi về Chu gia, nàng sống khép kín, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong phòng dưỡng bệnh, ngay cả dịp lễ tết cũng ít khi ngoài gặp lạ."

"Sau là do chính Lão thái gia để ý trúng, mới bàn bạc với Lão phu nhân, ngỏ ý viên phòng với nàng . Ban đầu Phó di nương kiên quyết từ chối, Lão phu nhân hết lời khuyên giải, động viên suốt mấy tháng trời, nàng mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý."

Yến Tam Hợp: "Lão thái gia nhà các ông tổng cộng mấy phòng di nương?"

Lão tổng quản: "Có tất cả bốn phòng di nương ạ."

Yến Tam Hợp khẽ nhíu mày.

Bốn phòng di nương? Cũng là ít nhỉ!

 

Loading...