Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 486: Quái dị
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:12
Lượt xem: 305
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi qua hiểu ngay ý định của nàng.
Theo thông lệ, Yến Tam Hợp đàm phán xong xuôi các điều kiện thỏa đáng với gia chủ mới bắt tay việc điều tra tâm ma.
Lần do tình thế quá cấp bách nên nàng tạm thời bỏ qua bước .
bỏ qua nghĩa là miễn phí.
"Đại ca, nhắn với Chu đại ca một tiếng nhé. Yến Tam Hợp hóa niệm giải ma công , nàng điều kiện đấy."
Tạ Nhi Lập gật đầu đáp ứng: "Yên tâm , hiểu mà, hiểu quy tắc ."
"Tạ Tri Phi, để Bất Ngôn cõng là ."
"Cứ để cõng cho." Tạ Tri Phi nghiêng đầu, thì thầm tai nàng: "Lưng rộng hơn nàng , ngươi cũng thoải mái hơn."
Ừ ừ, lưng thì thoải mái chắc.
Lý Bất Ngôn liếc xéo sang Tiểu Bùi gia.
mà cũng lì lợm chịu nhảy xuống đây !
Tiểu Bùi gia càng thêm hổ, chỉ tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho đỡ nhục. trong lòng vẫn phục, thầm biện minh:
"Gia đây là , tránh voi chẳng mặt nào, hiểu hả?"
...
Đoàn lúc đến thì im lặng đầy lo âu, lúc về càng trầm mặc hơn, chẳng ai buồn mở miệng chuyện.
Chu Thanh và Hoàng Kỳ im lặng là vì vẫn còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì xảy hầm băng.
Lý Bất Ngôn thì đang mải suy nghĩ xem tại tâm ma của Chu lão gia là trăng máu.
Tiểu Bùi gia thì cứ nhớ cảnh tượng kinh hoàng mà run lẩy bẩy.
Tạ Tri Phi lời nào là bởi vì con gái lưng quá nhẹ.
Hồi còn bé, nha đầu cũng thường xuyên nằng nặc đòi cõng.
Hắn mới xổm xuống là nàng nhảy tót lên lưng, nặng như một con heo con, báo hại dồn hết sức bình sinh mới cõng nổi.
Có thể ăn ít một chút hả?
Không thể.
Nàng tỉnh bơ đáp: "Cha bảo ăn nhiều cho chóng lớn, gầy quá."
Hắn tức tối nghiến răng: "Ăn, ăn, ăn! Ăn cho thành heo coi chừng ai thèm rước nhé."
"Đến ruột mà còn cõng nổi, thì mà bế nổi tân nương t.ử hả?" Nàng hừ mũi chê bai: "Coi chừng mới là ế vợ đấy."
Thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà bao nhiêu năm trôi qua. Nàng bây giờ nhẹ tựa lông hồng, khiến xót xa nỡ mắng, chỉ cưng chiều dỗ dành nàng một câu:
"Ngoan nào, nhớ ăn nhiều nhé?"
Yến Tam Hợp im lặng là vì tâm trí nàng đang ám ảnh bởi hình ảnh vầng trăng m.á.u kỳ dị trong màn sương mù .
Đó là một vầng trăng m.á.u khổng lồ, treo lơ lửng ngay đỉnh đầu nàng, nhuộm đỏ cả bầu trời một màu m.á.u tang tóc.
Một cảm giác rùng rợn len lỏi từ đáy lòng Yến Tam Hợp dâng lên, giống như sự hoảng loạn, giống như nỗi khiếp sợ tột độ.
Nàng diễn tả cảm giác đó như thế nào, chỉ cảm thấy như thể ngay giây tiếp theo, vầng trăng m.á.u sẽ há cái miệng đỏ lòm nuốt chửng lấy nàng.
Con quạ đen đôi mắt kêu lên vài tiếng thê lương, vỗ cánh bay vụt như đang chạy trốn khỏi một điều gì đó khủng khiếp.
Nàng thở hổn hển, cố trấn tĩnh cúi xuống, nhẹ giọng hỏi đất: "Tâm ma của ông chính là nó ?"
Chu lão gia dường như hiểu lời nàng, từ từ nhắm mắt : , tâm ma của chính là nó.
"Không giống với những tâm ma từng gặp đây. Tại quái dị đến thế ?" Yến Tam Hợp thầm nghĩ.
Lúc , cơn mệt mỏi rã rời ập đến, nhấn chìm nàng cơn mê man bất tỉnh.
...
Tạ Nhi Lập theo hai cỗ xe ngựa khuất dần trong đêm tối mới Chu phủ. Đi mấy bước thấy Chu thị đang đợi bên vệ đường với vẻ mặt đầy lo âu.
"Yến cô nương ?"
"Đi ."
Tạ Nhi Lập bước tới gần vợ, quanh quất thấy ai mới cúi đầu thì thầm: "Tâm ma của phụ là một vầng trăng máu."
"Trăng máu?"
Tim Chu thị đập thình thịch: "Sao là thứ chứ?" Đây là điềm báo cực !
Tạ Nhi Lập cũng giải thích thế nào.
"Nàng về báo với mẫu một tiếng nhé. Ta còn chút việc cần bàn bạc với đại ca, nhị ca, xong việc chắc muộn lắm nên qua thỉnh an mẫu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-486-quai-di.html.]
Chu thị khuôn mặt hốc hác trông thấy của phu quân, chợt thấy lòng quặn thắt vì áy náy.
Kể từ khi phụ lâm bệnh nặng, là con rể mà lúc nào cũng túc trực hầu hạ bên giường bệnh còn hơn cả con ruột.
Phụ mất, trong phủ xảy liên tiếp những chuyện ma quái, rùng rợn. Rồi Tam ca lặn lội xa, Nhị ca thì cùng lúc mất cả vợ lẫn con, Đại ca đổ bệnh liệt giường. Cuối cùng gánh nặng gia đình đổ dồn lên vai lo liệu ngược xuôi.
Lòng cũng bằng da bằng thịt chứ sắt đá.
Chu thị đưa tay ân cần phủi bụi vai áo choàng cho , dặn dò: "Vậy bàn xong việc thì tranh thủ về nghỉ ngơi sớm nhé. Nhớ ghé qua phòng Lão phu nhân thăm Hoài Châu một chút."
"Ừ."
Tạ Nhi Lập định bước thì chợt nhớ điều gì đó: "Ngày mai nàng nhớ nhắc lão quản gia chọn ít t.h.u.ố.c bổ thượng hạng mang sang biếu Yến cô nương nhé. Người con gái dặm trường lặn lội ngàn dặm vì việc nhà , vất vả lắm đấy."
"Chàng yên tâm, nhớ ."
Chu thị thấy phu quân dặn dò gì thêm mới về phía nội viện. Nghĩ đến hình ảnh tiều tụy của Yến Tam Hợp, nàng khỏi lẩm bẩm xót xa: "Chàng cứ bảo gầy, chứ thấy nàng còn gầy trông thấy, thương quá."
Tạ Nhi Lập vốn một đoạn, loáng thoáng câu liền đầu theo bóng lưng mảnh mai của vợ . Dưới ánh đèn lồng leo lét, bóng dáng trông thật lẻ loi, yếu đuối. là nàng cũng gầy nhiều quá .
Lúc , Chu lão đại và Chu lão nhị đang vội vã tới từ một con đường lát đá khác.
Đến gần, Chu lão đại hỏi gấp: "Yến cô nương ? Về ?"
Tạ Nhi Lập gật đầu: "Lão Tam nhà cõng nàng về ."
Hai vị gia của Chu gia cũng đều là tinh ý, thấy chữ "cõng" là hiểu ngay Yến Tam Hợp tổn hao nguyên khí quá nhiều nên kiệt sức.
Vốn dĩ bọn họ còn định bụng tối nay sẽ bắt tay việc hóa giải tâm ma ngay, nhưng xem đành đợi đến ngày mai .
"Đại ca."
Tạ Nhi Lập nhớ đến lời dặn của em trai: "Yến cô nương nhận lời hóa niệm giải ma là điều kiện đấy."
Chu Viễn Mặc giật : "Điều kiện gì?"
Tạ Nhi Lập lắc đầu: "Cụ thể là gì thì cũng rõ, nhưng theo thì hồi cho Quý gia cũng điều kiện..."
Hắn bỏ lửng câu , chỉ nhắc khéo đến thế thôi.
Chu Viễn Mặc trầm ngâm suy tính một lát : "Nhị , sáng mai mặt gặp nàng xem ."
"Đệ đồng ý hết điều kiện ?"
Câu hỏi bất ngờ của Chu lão nhị khó Chu lão đại.
Chu gia giống như những gia đình bình thường khác, những bí mật và quy tắc riêng mà chỉ đầu gia tộc mới quyền quyết định.
"Thôi , để tự ."
"Đại ca khỏi phủ đấy?"
"Không cũng cố mà ." Chu Viễn Mặc vỗ vai em trai trấn an: "Thời gian lâu , yên tâm , sẽ ."
...
Yến Tam Hợp hề về đến nhà bằng cách nào, ai đưa nàng lên giường, ai giúp nàng quần áo.
Khi nàng mở mắt nữa thì trời sáng rõ.
Nàng nhắm mắt cảm nhận cơ thể , thấy một giấc ngủ dài, ngợm khoan khoái, nhẹ nhõm hơn nhiều. Lúc nàng mới vươn vai một cái thật dài mở mắt hẳn.
Đang lười biếng vươn vai một nửa thì nàng giật b.ắ.n phát hiện đang lù lù bên cạnh giường.
"Sao ngươi ở đây?"
Tạ Tri Phi chiếc ghế đẩu cạnh giường, ánh mắt bình thản nàng.
"Bùi thái y mới về xong." Giọng khàn khàn vì thiếu ngủ: "Sáng nay Chu đại ca tới đây . Lý Bất Ngôn gọi ngươi mãi mà ngươi tỉnh, cấu nhéo thế nào cũng dậy. Ngươi xem tại ở đây?"
Có chuyện đó thật ?
Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ: "Chắc là do hôm qua thấy tâm ma của Chu lão gia nên tiêu hao quá nhiều tinh lực."
"Lý Bất Ngôn đang xuống bếp nấu cơm cho ngươi, Thang Viên thì đang sắc thuốc. Vân Xuyên còn nhỏ quá gì nặng, còn Minh Đình thì đang tiếp chuyện với Chu lão đại ở ngoài ."
Hắn liệt kê hết mà hề nhắc đến bản .
Cứ như thể là duy nhất rảnh rỗi, thể tiếp khách mà chỉ thể canh bên giường nàng .
Yến Tam Hợp liếc đàn ông đang bên cạnh. Hôm qua thì cõng về, hôm nay túc trực chăm sóc tận tình. Cứ đà thì hình tượng "bà đồng" lạnh lùng, bí ẩn của nàng sẽ sụp đổ tan tành mất thôi.
"Ngươi ngoài , dậy ."
"Yến Tam Hợp."
Hắn dậy, từ cao xuống nàng, giọng điệu đầy vẻ lệnh nghiêm khắc:
"Từ giờ trở , mỗi bữa ngươi ăn thêm cho một bát cơm, uống thêm một bát canh nữa. Đừng mà coi thường sức khỏe của bản như thế."
Yến Tam Hợp theo cái bóng lưng đang hậm hực bỏ của , thầm nghĩ: Cái tên thế nhỉ? Bản còn đang mang cái danh "quỷ đoản mệnh" kìa, mà còn mặt mũi giáo huấn khác giữ gìn sức khỏe cơ đấy?